← Bóng Ma Trả Thù
Chương 4 / 10

Tiếng huýt sáo lả lơi luồn qua khe cửa hở của lán cưa gỗ khiến Sáu run tay, làm rượu đế trong chiếc chén nhựa tràn ra ngoài, thấm vào những vết chai đen đúa. Gã trợn tròn mắt, nín thở nhìn chằm chằm vào Bình đang ngồi đối diện bên chiếc bàn ghép từ ba tấm ván bìa thô ráp. Quai hàm Bình cũng bạnh ra đông cứng, điếu thuốc sâu kèn kẹp giữa hai ngón tay vàng khè khói thuốc tắt ngấm từ lúc nào. Tiếng huýt sáo ngoài kia không dừng lại, nó cứ lượn lờ, lúc xa lúc gần, mang theo nhịp điệu của một bài hát dân ca miền Tây quen thuộc nhưng được thổi bằng một luồng hơi lạnh buốt đến gai người.

Bình giật phắt chai rượu đế trên bàn, ngửa cổ nốc một ngụm lớn. Dòng rượu nóng cháy trôi xuống bụng nhưng chẳng thể dập tắt cái lạnh đang bò dọc sống lưng gã. Đôi mắt ti hí của Bình đỏ sọc lên vì thiếu ngủ và sợ hãi. Gã quẹt mạnh mu bàn tay lên môi, cố tỏ ra cứng rắn nhưng tiếng thở khò khè của gã đã phản bội lại điều đó. Gã nuốt khan, nhìn chằm chằm vào vệt rượu loang lổ trên bàn gỗ.

“Mày nghe thấy gì không Bình?” Sáu thì thầm, giọng vỡ ra, khàn đặc như có cát nghẹn ở cổ họng. Gã cố nuốt nước bọt nhưng khoang miệng khô khốc, hai mắt đảo liên tục về phía những khe hở trên vách gỗ, nơi bóng tối của rừng thông đêm đang chực chờ nuốt chửng lấy căn lán nhỏ. “Nó… nó giống giọng con An lắm. Cái điệu huýt sáo này, đêm đó nó cũng vừa đi bộ vừa huýt sáo trước khi bọn mình…”

“Mày câm mồm đi!” Bình rít lên qua kẽ răng, nhưng chính gã cũng đang run cầm cập. Gã đập mạnh chai rượu xuống mặt bàn ván thô ráp làm mấy giọt rượu bắn lên mặt Sáu. “Mày còn nói nhảm tao cắt lưỡi mày. Tiếng gió rừng thông thôi, làm gì có ma quỷ nào ở đây!”

Trong lán gỗ chật hẹp, mùi dầu máy cưa nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của mùn cưa tích tụ lâu ngày tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở. Ngọn đèn dầu tù mù đặt giữa bàn khẽ chao đảo, khiến những bóng đen trên vách lán nhảy múa dị kỳ. Sáu cố lắng tai nghe, nhưng tiếng huýt sáo ngoài kia đột ngột tắt lịm, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch đáng sợ của rừng thông về đêm. Sự im lặng đè nặng lên lồng ngực hai gã lâm tặc, khiến tiếng tim đập của chúng vang lên thình thịch trong tai rõ mồn một. Càng yên ắng, họ lại càng cảm thấy cái lạnh luồn lách qua những khe ván hở, mơn trớn trên da thịt gã như những ngón tay của người chết.

Sáu co rúm người lại, kéo chiếc áo khoác kaki rách nát sát vào ngực. Đôi bàn tay gã dính đầy mỡ máy cưa cứ chà xát vào nhau liên tục. Gã nhớ đến cái xác của Lắm. Chiều nay, khi cả đám đang kéo gỗ dưới vực, Lắm đột nhiên biến mất. Khi họ tìm thấy, gã đã nằm chết ngắc dưới gốc thông già. Cái cổ vặn ngược hoàn toàn ra sau lưng, hai mắt trợn trừng đỏ lòm máu, miệng há hốc như muốn hét lên mà không thể. Cảnh sát nói Lắm ngã từ trên dốc cao xuống gãy cổ, nhưng Sáu biết rõ có điều gì đó cực kỳ khủng khiếp đang rình rập bọn họ.

“Có khi nào là con An không?” Sáu lắp bắp, giọng gã run lên bần bật, hai đầu gối va vào nhau lạch cạch dưới gầm bàn. “Hôm qua tao nằm mơ thấy nó. Nó hiện về đứng ngay đầu giường tao, cổ nó tím ngắt, mắt đổ máu ròng ròng… Nó nhìn tao rồi nó cười, cái miệng nó rách toạc ra tới tận mang tai… Nó bảo nó sẽ đòi lại mạng từng đứa một. Bình ơi, thằng Lắm đi rồi, giờ tới lượt tao với mày phải không?”

“Đéo có ma quỷ gì hết!” Bình đập mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng nhựa đập vào gỗ vang lên khô khốc. “Con đó chết rục dưới đất cả năm trời rồi. Mày còn nhắc đến nó tao vả gãy răng. Chắc chắn là có đứa nào đang giở trò trêu chọc bọn mình. Để tao bắt được, tao phanh thây nó ra!”

Mặc dù nói vậy, nhưng Bình vẫn không giấu nổi sự hoảng loạn trong ánh mắt. Bàn tay gã luồn xuống gầm bàn, tìm kiếm chiếc gậy sắt bọc xích cưa để sẵn gần đó. Ý nghĩ về cái chết bất thường của Lắm chiều nay vẫn còn ám ảnh cả hai. Cảnh tượng cái đầu vặn ngược của Lắm cứ hiển hiện trước mắt Bình, khiến gã rùng mình liên tục. Để xua đi nỗi ám ảnh, gã lại giật chai rượu từ tay Sáu, ngửa cổ uống ực ực. Rượu đổ dọc theo cằm gã, chảy xuống ngực áo ướt đẫm.

*Khúc khích.*

Một tiếng cười khúc khích, lẳng lơ và mượt mà đột ngột phát ra từ góc tối tăm nhất của lán gỗ, ngay phía sau đống xích cưa rỉ sét đang treo lủng lẳng trên vách. Tiếng cười ấy nhẹ tênh, như một luồng gió ấm áp lạ lùng giữa đêm đông lạnh giá, nhưng lại khiến da gà da vịt trên người Sáu và Bình dựng đứng lên.

Sáu giật phắt chai rượu đế từ tay Bình, ngửa cổ nốc cạn phần rượu còn lại. Gã chùi mép bằng mu bàn tay bẩn thỉu, mắt gằm gằm nhìn về phía bóng tối góc lán. Gã muốn chửi thề để lấy lại can đảm, nhưng cổ họng gã nghẹn ứ, không phát ra được thành tiếng. Tay gã quờ quạng xuống sàn, chạm vào cán chiếc rìu đốn củi lạnh ngắt đặt cạnh đống củi khô. Cảm giác kim loại lạnh lẽo phần nào giúp gã trấn tĩnh, nhưng đôi mắt gã thì không thể rời khỏi góc tối kia.

Từ trong góc tối, làn sương xám nhạt từ từ đùn ra, bò loang lổ trên mặt đất phủ đầy mùn cưa. Làn sương ấy không lạnh, ngược lại, nó mang theo một mùi hương ngào ngạt, đê mê — mùi của da thịt đàn bà, mùi cỏ dại ẩm ướt sau mưa, và cả mùi của dục vọng nguyên thủy nhất. Giữa làn sương ấy, một bóng người chầm chậm nhô lên. Đầu tiên là mái tóc đen dài ẩm ướt rũ rượi xõa tung trên khuôn ngực, rồi đến bờ vai trần nõn nà, trắng muốt đến mức tương phản hoàn toàn với bóng tối xung quanh.

Đó là một cô gái. Cô ta không mặc một mảnh vải che thân.

Bình nuốt nước bọt ực một cái, đôi mắt ti hí của gã dán chặt vào cơ thể khỏa thân trước mặt. Ảo ảnh trước mắt quá đỗi chân thực và nóng bỏng, hoàn toàn xóa nhòa nỗi sợ hãi đang ngự trị trong tâm trí gã chỉ một giây trước. Làn da cô ta mịn màng, ẩm ướt như vừa bước lên từ dòng suối, những giọt nước nhỏ chạy dọc từ chiếc cổ thon thả xuống bầu ngực tròn đầy trĩu nặng. Bầu ngực cô ta căng tròn, trắng muốt, hai núm vú màu hồng sẫm cương cứng lên dưới cái lạnh của đêm rừng, khẽ nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập đầy khêu gợi.

Ảo ảnh của An bắt đầu bước từng bước chậm rãi về phía hai gã đàn ông, hông lắc lư đầy mời gọi. Mỗi bước đi của cô ta đều uyển chuyển như một điệu múa, đôi chân thon dài nuột nà lướt đi trên lớp mùn cưa bẩn thỉu mà không hề dính một chút bụi trần. Cô ta đưa một tay lên vuốt ve bầu ngực của chính mình, năm ngón tay tái nhợt luồn vào giữa khe ngực, bóp mạnh khiến bầu sữa căng tròn biến dạng qua kẽ ngón tay. Tiếng thở dốc của cô ta vang lên khẽ khàng, lửng lơ trong không gian chật hẹp, như rót thẳng vào tai hai gã lâm tặc chất cồn cực mạnh.

Cử chỉ ấy khiến hai gã lâm tặc đứng hình. Dưới lớp quần kaki thô ráp, cái cu của Sáu và Bình đều đã chào cờ, cứng đờ và căng nhức đến mức khiến chúng đau đớn. Sự cương cứng đột ngột và mạnh mẽ này khiến chúng quên sạch mọi nỗi sợ hãi về cái chết hay ma quỷ. Lúc này, trong đầu chúng chỉ còn lại một khao khát duy nhất: chiếm đoạt cơ thể tuyệt mỹ kia.

“An… là em phải không?” Bình lầm bầm, mắt gã dại đi, hoàn toàn bị hút hồn vào chiếc lồn hồng hào đang ẩn hiện dưới khe đùi của cô ta. Gã không tự chủ được mà đưa tay xuống dưới đũng quần, bóp chặt lấy cái cu đang cứng ngắc như khúc gỗ của mình qua lớp vải thô ráp. Cảm giác căng tức ở dương vật khiến gã rên rỉ lên một tiếng nhỏ.

Cô gái dang rộng đôi chân thon dài, đứng tựa lưng vào cột gỗ của lán cưa, để lộ vùng tam giác mật với chùm lông đen nhánh, vây quanh chiếc lồn ướt át đang khẽ động đậy như mời gọi sự xâm nhập. Cô ta luồn tay xuống dưới, hai ngón tay chạm vào mép lồn, khẽ banh ra để lộ phần thịt đỏ hồng bên trong đang rỉ ra thứ dịch lỏng lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Cô ta đưa ngón tay đẫm dịch non lên môi, liếm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu khẽ nheo lại đầy đê mê.

Cơ thể cô ta uốn éo, một chân co lên gác vào cột gỗ, phơi bày toàn bộ khe lồn ẩm ướt và chiếc hậu môn hồng nhạt trước mắt hai gã đàn ông. Cô ta bắt đầu tự sục lồn bằng ngón tay trỏ của mình. Tiếng nước lồn phát ra âm thanh nhóp nhép, ướt át dội thẳng vào tai hai gã lâm tặc. Cô ta tự xoa nắn hai bầu vú, bóp mạnh đến mức da thịt đỏ ửng lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng:

“Vào đây với em… Thèm quá… Đút cu vào lồn em đi…”

Sự thèm khát và dục vọng đê hèn trong lòng hai gã lâm tặc bùng lên như lửa gặp dầu. Chúng quên mất nỗi sợ hãi, quên mất cái chết kỳ dị của Lắm cách đây không lâu. Bản năng độc chiếm nhục dục trỗi dậy mạnh mẽ, biến chúng thành hai con dã thú đói mồi.

Bình bắt đầu thở hồng hộc, mắt vằn lên những tia máu đỏ. Gã nhìn thấy cô gái đang nhìn gã, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, lưỡi liếm nhẹ quanh vành môi đầy khêu gợi. Gã không thể chịu đựng thêm được nữa. Gã thò tay vào quần, lôi tuột cái cu đen đúa, gân guốc đang dựng đứng của mình ra ngoài. Đầu khấc của gã đã rỉ ra một giọt tinh dịch trong suốt, giật giật liên hồi dưới ánh sáng tù mù. Cái cu của gã đang căng phồng, nhức nhối, từng luồng máu nóng hổi liên tục dồn về khiến gã muốn nổ tung. Gã muốn lao vào, đè ngửa cô ta ra sàn mùn cưa và cắm thẳng dương vật của mình vào chiếc lồn ướt át kia, dập liên tục cho đến khi thỏa mãn cơn khát tình dục điên cuồng này.

“Nó là của tao!” Bình hét lên một tiếng đầy thú tính. Gã đẩy mạnh chiếc bàn ghép, khiến những chén nhựa và chai rượu lăn lóc trên sàn, rồi lao thẳng về phía ảo ảnh. Đôi bàn tay hộ pháp của gã giơ ra, sẵn sàng chộp lấy bầu ngực căng tròn kia để bóp nghiến.

“Mày cút ra! Của tao!” Sáu gầm lên. Lúc này Sáu cũng đã kéo cái cu căng nhức của mình ra khỏi đũng quần, tay gã bóp chặt lấy thân cu đỏ ửng, sục mạnh vài cái rồi ném phắt chiếc rìu đang cầm xuống đất. Sự ích kỷ và dục vọng đê hèn khiến gã không thể chấp nhận việc chia sẻ con mồi. Gã cũng muốn là người đầu tiên được nếm trải cảm giác sung sướng khi đút cu vào cơ thể mềm mại, nóng bỏng kia. Cơn nứng cu tột độ làm mờ đi mọi tình nghĩa đồng bọn bấy lâu nay. Sáu lao theo, dùng cả trọng lượng cơ thể tông thẳng vào hông Bình.

Bình lao đến nhưng chưa kịp chạm vào bóng hình khỏa thân thì đã bị Sáu túm tóc giật ngược ra sau. Bình ngã chổng kềnh xuống sàn gỗ, mặt dính đầy mùn cưa bết rượu. Cơn giận dữ và ảo giác dục vọng điều khiển khiến Bình mất hết lý trí. Gã lồm cồm bò dậy như một con thú điên, mặt mũi vẹo vọ, lao thẳng vào bóp cổ Sáu.

“Mày dám cản tao? Tao phải chơi nó! Tao phải đút cu vào lồn nó trước!” Bình hét lên, khuôn mặt gã vặn vẹo vì thèm khát và tức giận. Nước bọt gã bắn tung tóe, đôi mắt đỏ ngầu không còn một chút nhân tính.

Đôi bàn tay hộ pháp của Bình siết chặt lấy cổ họng Sáu. Sáu trợn ngược mắt, mặt tím tái lại vì thiếu oxy. Gã cố dùng hai tay cào cấu vào mặt Bình, để lại những vệt máu dài trên má đồng bọn, nhưng Bình như không hề biết đau. Đầu óc Bình lúc này chỉ toàn là hình ảnh chiếc lồn phập phồng và bầu ngực căng tròn của An. Ảo ảnh kia vẫn đứng đó, uốn éo cơ thể khỏa thân, dùng hai ngón tay tiếp tục banh rộng âm đạo của mình ra như để cổ vũ cho cuộc tàn sát. Cô ta đưa hai chân rộng thêm nữa, cúi người xuống để lộ cái lồn đỏ hỏn đang co thắt liên tục trước mặt hai gã đang cắn xé nhau. Điều đó càng làm cho cơn điên của Bình tăng lên gấp bội. Gã càng siết mạnh hơn, miệng liên tục lảm nhảm những lời tục tĩu: “Lồn nó thơm quá… Tao phải đút cu vào… Tao phải giã nát cái lồn nó…”

Sáu cảm nhận được cái chết đang cận kề. Cổ họng gã đau đớn như bị kẹp sắt khóa chặt, khí quản co thắt không thể hít thở. Tầm nhìn của gã bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng lập lòe xuất hiện trước mắt. Trong cơn giãy giụa tuyệt vọng, tay gã quờ quạng trên mặt đất phủ đầy mùn cưa và trúng cán rìu đốn củi nằm đó. Sức mạnh sinh tồn trỗi dậy, Sáu dùng hết sức tàn lực kiệt, bặm môi vung chiếc rìu lên bổ mạnh.

Lưỡi rìu sắc bén bổ thẳng vào bả vai của Bình. Tiếng “phập” khô khốc vang lên khi thép lạnh ngập sâu vào da thịt và chạm vào xương cốt. Máu tươi bắn phụt ra, nóng hổi, nhuộm đỏ cả khuôn mặt đang co rúm của Sáu. Bình rú lên một tiếng đau đớn như heo bị chọc tiết, nhưng tay vẫn không buông cổ Sáu ra. Cơn đau tột cùng không làm gã tỉnh ngộ mà chỉ làm tăng thêm sự điên cuồng của con thú hoang trong gã. Gã cúi xuống, cắn chặt vào tai Sáu, giật mạnh một miếng thịt khiến máu tươi chảy ròng ròng xuống cổ Sáu.

Sáu điên cuồng vì đau đớn, gã rút rìu ra khỏi vai Bình, máu từ vết thương trên vai đối phương lại phun ra xối xả. Gã không thèm nghĩ ngợi, vung rìu bổ xuống lần nữa với tất cả sự tàn độc của một kẻ muốn sống. Lần này, lưỡi rìu ngập sâu vào cổ bên phải của Bình, cắt đứt động mạch cảnh.

Máu phun ra thành vòi, tưới đẫm lên mặt Sáu, lên ngực gã, và tưới đỏ cả đống mùn cưa dưới sàn lán. Lực siết ở tay Bình yếu dần, mắt gã vẫn trợn trừng nhìn về phía góc lán nơi bóng hình khỏa thân đang đứng, rồi gã đổ ụp người xuống bên cạnh Sáu. Miệng Bình ộc ra từng ngụm máu đặc kèm theo những tiếng thở khò khè đứt quãng. Dương vật đen đúa của gã dưới lớp quần vẫn còn giật giật vài nhịp trong cơn hưng phấn cuối cùng trước khi cái chết cướp đi tất cả.

Sáu lảo đảo bò dậy, ho sặc sụa. Lồng ngực gã phập phồng hít lấy hít để bầu không khí nồng nặc mùi máu và chất thải cơ thể. Gã lấy tay che một bên tai đã bị cắn đứt một nửa, máu vẫn tuôn ra kẽ tay gã, nóng hổi và xót buốt. Gã nhìn cái xác của Bình đang co giật những nhịp cuối cùng trong vũng máu, rồi ngoảnh mặt lại nhìn góc lán với ý nghĩ điên rồ rằng giờ đây cô gái khỏa thân kia hoàn toàn thuộc về gã. Cơn thèm khát dục vọng vẫn chưa hề tắt hẳn trong gã, cái cu trong tay vẫn còn cứng ngắt và đau nhức. Gã muốn lao vào cô ta ngay lập tức để bù đắp cho những đau đớn gã vừa trải qua.

Nhưng ảo ảnh nóng bỏng ban nãy đã biến mất không một dấu vết.

Thay vào đó, đứng ở góc lán là An trong hình dạng thật sự của một vong hồn oán hận. Không còn làn da trắng muốt ẩm ướt quyến rũ, không còn bầu ngực căng tròn mời gọi. Cô mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình và quần short jean rách tả tơi của đêm thảm kịch một năm trước — chiếc áo phông giờ đây loang lổ những vết bùn đất mục nát và vết máu khô đen kịt. Gương mặt cô thanh tú nhưng nhợt nhạt như sương đêm, đôi mắt không có lòng trắng mà chỉ một màu đỏ ngầu oán khí sậm đặc, lạnh lẽo nhìn xoáy vào tâm can gã. Trên cổ cô, vết sẹo lồi đỏ hỏn do bị siết cổ đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen ngòm, hôi thối.

Sáu run rẩy ngã ngồi xuống sàn, cái cu đang cứng ngắc lập tức xìu xuống, co rúm lại vì nỗi kinh hoàng tột độ. Gã cố lùi lại phía sau, hai tay quờ quạng trong vũng máu của Bình, miệng ú ớ không thành tiếng:

“An… tha cho tôi… tôi không cố ý… là thằng Đại… thằng Đại bảo làm mà…”

Ma ảnh của An chầm chậm lướt tới. Đôi bàn chân cô không chạm đất, mái tóc đen dài bay lơ lửng xung quanh như những xúc tu của quỷ dữ. Một luồng âm khí buốt giá tỏa ra từ người cô, làm ngọn đèn dầu tắt phụt, đẩy căn lán vào bóng tối âm u. Sáu thấy toàn thân mình đông cứng, không thể cử động nổi một ngón tay.

An cúi xuống sát mặt Sáu. Hơi thở của cô lạnh buốt như băng đá, phả vào khuôn mặt đẫm máu của gã. Đôi bàn tay xanh xao, móng tay dài đen đúa của cô nhẹ nhàng vuốt ve bên tai bị đứt của Sáu, rồi đột ngột thọc sâu vào vết thương.

Sáu trợn ngược mắt, muốn gào thét nhưng cuống họng đã bị đông cứng. Một luồng khí xám xịt, tượng trưng cho sinh khí của gã, từ từ bị hút ra từ miệng và mũi, trôi thẳng vào khuôn miệng đỏ lòm của ma nữ. Cơ thể Sáu co giật dữ dội, da thịt gã nhanh chóng khô héo, hốc mắt trũng sâu xuống.

Khi luồng sinh khí cuối cùng bị rút cạn, Sáu đổ gục xuống bên cạnh xác Bình, đôi mắt trợn trừng không còn sức sống, gương mặt méo mó vì kinh hoàng.

An đứng thẳng dậy giữa căn lán ngập tràn mùi máu và cái chết. Oán khí xung quanh cô vẫn cuộn xoáy dữ dội. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc, chiếc vòng chỉ đỏ đứt một nửa trên cổ tay trái khẽ lay động dưới bóng đêm. Đôi mắt đỏ ngầu của cô hướng qua ô cửa hở của lán cưa, nhìn về phía ngôi nhà gỗ của Tú nằm cô độc nơi sườn đồi phía xa.