Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân miết ngón tay run rẩy lên vệt máu đỏ thẫm trên drap giường. Vệt máu đã se lại, chuyển sang màu nâu sậm, khô khốc và lạnh ngắt trên nền vải trắng tinh. Lòng bàn tay cô vẫn còn dính chút mồ hôi nhớp nháp quyện với mùi khói thuốc của gã đàn ông lúc nãy. Đầu ngón tay cô chạm vào vết hoen, cảm nhận lớp vải cotton chà xát vào da.

Cơn đau buốt từ sâu trong âm đạo nhói lên mỗi khi cô cử động đùi. Hân cắn chặt môi dưới, cố ngăn tiếng khóc bật ra thành tiếng. Cô cúi xuống nhặt chiếc quần lót ren rách một bên mép nằm vương dưới chân giường. Chiếc áo thun polo đồng phục màu xanh lá cây nhăn nhúm được cô nhặt lên, vội vã tròng vào người. Từng động tác mặc lại quần áo đều khó khăn, chậm chạp, như thể các khớp xương của cô vừa bị tháo rời rồi ráp lại một cách vụng về. Cô kéo khóa chiếc chân váy jeans ngắn, bàn tay run bần bật đến mức phải mất ba lần mới gài được khuy sắt.

Hân nhét xấp tiền đô la Mỹ nhăn nhúm vào sâu trong túi xách. Cô không đếm, chỉ muốn rời khỏi căn phòng khách sạn này ngay lập tức. Tiếng máy lạnh treo tường vẫn phả từng luồng hơi buốt giá vào tấm lưng trần chưa lau sạch mồ hôi của cô. Hân bước nhanh ra cửa, không dám ngoái đầu nhìn lại chiếc giường xáo trộn.

Tối hôm sau, ánh đèn neon màu xanh đỏ của quán nhậu sân vườn lại rọi thẳng vào mắt Hân khi cô đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ của nhân viên. Dưới ánh sáng loang lổ, nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái của cô trông đậm hơn, tương phản với gương mặt nhợt nhạt đã được dặm vội một lớp phấn dày. Hân kéo mạnh vạt áo thun polo bó sát xuống để che đi vòng eo, nhưng chiếc váy jeans ngắn cũn cỡn vẫn để lộ cặp đùi trần.

Điện thoại trong túi xách rung lên hai nhịp dài. Hân mở màn hình. Tin nhắn của mẹ hiện lên ngắn ngủi: "Bác sĩ nói tiền thuốc của ba tuần này hết bốn triệu. Con coi gửi sớm cho mẹ đóng viện phí."

Hân mím môi, cất điện thoại. Số tiền cô kiếm được đêm qua đã gửi đi một nửa vào sáng nay, nhưng gánh nặng tiền nong vẫn như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ cô mỗi ngày. Cô hít một hơi sâu, đẩy cửa bước ra ngoài hành lang đầy tiếng cười nói ồn ã và mùi thức ăn chiên xào nồng nặc.

Quản lý: "Hân, phòng VIP 3 có khách quen gọi bia. Vào phục vụ nhanh đi, gã đó sộp lắm, biết điều thì tối nay có tiền boa khá đấy."

Hân gật đầu, bưng khay bia lon đã ướp đá đi về phía dãy phòng VIP đóng kín. Tiếng nhạc karaoke từ các phòng bên cạnh dội ra, đập thình thịch vào màng nhĩ. Cô dừng trước cửa phòng VIP 3, chỉnh lại cổ áo thun rồi đẩy cửa bước vào.

Hơi lạnh từ chiếc máy lạnh công suất lớn ập thẳng vào mặt Hân, làm cô rùng mình. Trong phòng, Khách VIP Phòng Lạnh đang ngồi ngả ngốn trên ghế sofa da màu nâu. Gã khoảng bốn mươi tuổi, thân hình sồ sề với chiếc bụng phệ căng tròn dưới lớp áo polo đỏ sẫm. Gương mặt gã đỏ gay vì men rượu, đôi mắt nhỏ đờ đẫn nhưng xấc xược đảo qua đảo lại ngay khi Hân vừa bước vào.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Kìa, em gái Vĩnh Long vào rồi đó hả? Qua đây, qua đây rót cho anh ly bia coi."

Hân bước đến bên bàn kính bày ngổn ngang các đĩa mồi đã vơi một nửa. Cô đặt khay bia xuống, cúi người khui lon bia mới.

Hân: "Dạ, em chào anh. Để em rót bia cho anh nha."

Gã khách không đợi cô rót xong. Bàn tay thô ráp đầy lông lá của gã đột ngột vươn ra, chộp lấy cổ tay Hân rồi kéo mạnh. Sức nặng của gã khiến Hân mất đà, ngã sụp xuống bên cạnh gã trên chiếc ghế sofa da lạnh lẽo. Mùi rượu bia nồng nặc trộn lẫn mùi nước hoa rẻ tiền từ người gã xộc thẳng vào mũi cô.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Rót gì mà lâu lắc vậy cưng. Ngồi xích vô đây với anh chút coi, phòng máy lạnh lạnh quá nè."

Hân: "Dạ, anh thả tay em ra để em rót bia... Khách đông quá em làm không kịp."

Hân cố gượng cười, tìm cách rút tay lại nhưng gã khách càng siết chặt hơn. Ngón tay cái thô bạo của gã miết mạnh lên da cổ tay cô, để lại những vệt đỏ lằn lên da thịt.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Làm gì mà giãy nảy lên như gái nhà lành vậy? Anh là khách quen ở đây, cưng không biết hả?"

Gã cười hô hố, tiếng cười khàn đặc dội vào tai Hân. Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của gã luồn thẳng vào dưới gấu áo thun ôm sát của cô. Lòng bàn tay thô ráp, chai sạn của gã áp sát vào làn da bụng mềm mại của Hân, rồi nhanh chóng trượt ngược lên phía trên.

Hân giật mình co rúm người lại. Cô định đứng bật dậy nhưng gã khách đã gác hẳn một bên đùi to khỏe, nặng nề lên chân cô, khóa chặt cô vào góc ghế sofa. Bàn tay gã luồn qua lớp áo ngực, thô bạo nắn bóp bầu ngực căng tròn của cô. Sự đụng chạm đột ngột làm Hân đau điếng. Gã bóp mạnh đến mức cô cảm giác bầu ngực mình như bị bóp nát dưới những ngón tay to béo của gã.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Hàng họ được quá nè. Mềm mại ghê chưa."

Hân nhắm nghiền mắt lại. Cô cố gắng không nhìn vào gương mặt đầy dầu đang áp sát vào cổ mình. Cô ép bản thân tưởng tượng mình đang đứng dưới rặng dừa ở quê Vĩnh Long, hay đang đi bộ trên con đường đất vắng vẻ, xa rời căn phòng máy lạnh đầy mùi cồn này. Nhưng cơn đau từ bầu ngực bị nắn bóp và sự cọ xát thô bạo của gã khách liên tục kéo cô về với thực tại nhơ nhớp. Bàn tay còn lại của gã bắt đầu luồn vào dưới chân váy jeans, thô bạo vuốt dọc đùi trần của cô. Ngón tay gã chọc sâu vào kẽ đùi, cố tình miết sát vào vùng nhạy cảm qua lớp quần lót.

Hân cắn chặt môi đến mức ngửi thấy vị tanh của máu. Cô tự nhủ phải chịu đựng. Tiền viện phí của ba đang chờ. Nếu cô chống cự, gã khách sẽ nổi giận, quản lý sẽ phạt tiền, và đêm nay cô sẽ về tay trắng.

Gã khách ghé sát miệng vào cổ Hân, hít một hơi thật sâu rồi cắn nhẹ vào vành tai cô. Tiếng thở hồng hộc của gã vang lên bên tai cô như một loài thú dữ đang gặm nhấm con mồi.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Thơm phức hà. Ngoan ngoãn vậy có phải thương không."

Gã buông bầu ngực Hân ra, thò tay vào túi quần short jeans rút ra một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng. Gã rút lấy một tờ, dùng hai ngón tay kẹp lại rồi thô bạo nhét thẳng vào khe ngực căng tròn của Hân. Góc tờ tiền polymer sắc lẹm cứa vào da thịt cô, để lại một cảm giác đau rát nhẹ.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Tiền boa của cưng nè. Tối nay phục vụ anh cho tốt, lát nữa anh cho thêm."

Hân ngồi im như một khúc gỗ, hai tay nắm chặt gấu váy. Tờ tiền polymer màu xanh nằm kẹt giữa hai bầu ngực cô, lạnh ngắt và nhục nhã. Gã khách tiếp tục dùng cơ thể thô kệch của mình cọ xát mạnh vào người cô, dương vật của gã cộm lên sau lớp quần short jeans cứng ngắc, ép sát vào hông cô. Cô cảm nhận rõ sự thô bạo, khinh rẻ trong từng động tác nắn bóp của gã. Căn phòng máy lạnh kín mít lúc này đối với Hân như một nấm mồ không lối thoát.

Sau một lúc thỏa thích sờ soạng, gã khách tạm buông Hân ra để nâng ly bia lên uống một ngụm lớn. Gã khà một tiếng dài, bọt bia còn dính đầy trên mép râu quai nón tỉa ngắn. Gã quay sang nhìn Hân, ánh mắt đỏ ngầu dục vọng chiếu thẳng vào khuôn mặt đang cố giữ vẻ bình thản của cô.

Gã ghé sát tai Hân, hơi thở nóng hầm hập nồng nặc mùi cồn phả vào da thịt cô.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Anh biết hoàn cảnh của cưng rồi. Nghe nói ông già dưới quê đang nằm viện cần tiền lắm phải không? Tối nay tan ca, đi đêm với anh đi. Anh bao cưng trọn gói đêm nay, trả gấp ba lần chỗ này, tiền thuốc của ba cưng anh lo hết."