Nghe chương 5

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, các cạnh giấy sắc lẹm khẽ khía vào da thịt ấm nóng. Cô nhấc chân chạy, bỏ lại sau lưng tiếng cười hô hố của đám khách say xỉn vọng ra từ chòi lá. Chiếc váy jeans bó chặt lấy đùi khiến từng bước sải của cô trở nên vướng víu, đôi giày cao gót nện côm cốp xuống nền đất đá lồi lõm ven sông. Cô phải đuổi theo bóng dáng Tuấn trước khi anh kịp nổ máy chiếc xe Wave cũ đi mất. Từ phía xa, dưới tán dừa kiểng lờ mờ, Tuấn đã dắt xe ra sát mép lộ, chân anh đang chuẩn bị đặt lên cần khởi động.

Hân: "Anh Tuấn! Chờ em với!"

Tiếng gọi của cô bị gió sông thổi bạt đi nửa phần, nhưng Tuấn vẫn nghe thấy. Anh buông chân gạt chống xe, quay đầu lại. Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống từ cột đèn rỉ sét ven sông, anh mỉm cười chờ Hân bước đến gần. Hân dừng lại ngay trước đầu xe, hai vai nhấp nhô thở dốc. Vài sợi tóc đen dài bết lại bên má vì mồ hôi rịn ra sau quãng chạy vội, dính chặt vào làn da bánh mật còn thoang thoảng mùi phấn trang điểm rẻ tiền.

Tuấn: "Sao chạy gấp dữ vậy em? Có rớt đồ gì hả?"

Hân: "Dạ không... Em... em muốn hỏi anh cái này."

Cô ngập ngừng, ngón tay vẫn miết chặt góc giấy nhăn nhúm trong túi váy jeans ngắn ngủn. Tuấn gạt chống xe bước xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong gang tấc. Hân ngửi thấy mùi xà bông tắm dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc áo sơ mi xanh nhạt của anh, một thứ mùi sạch sẽ khác hẳn mùi rượu bia nồng nặc cùng hơi thở đầy cồn của gã khách VIP ban nãy. Sự sạch sẽ ấy khiến cô đột nhiên thấy ngượng ngùng về thân phận của mình.

Tuấn: "Em hỏi đi, anh nghe nè."

Hân: "Lát nữa anh có bận gì không? Em thay đồ xong rồi, mình đi uống nước được không anh?"

Tuấn: "Được chứ, anh đợi em. Em vào thay đồ đi cho đỡ lạnh. Gió sông đêm nay lớn lắm, mặc đồ đó dễ cảm lạnh lắm."

Hân: "Dạ, anh đợi em chút xíu nha. Em chạy vô liền."

Hân quay lưng chạy lẹ vào phòng thay đồ phía sau quán nhậu. Căn phòng chật hẹp, ẩm thấp, nồng nặc mùi nước hoa xịt phòng loại rẻ tiền pha lẫn mùi mồ hôi của các cô gái tiếp thị khác. Hân đứng trước chiếc gương nứt góc, nhìn ngắm bản thân. Chiếc áo thun polo bó sát mang logo hãng bia làm tôn lên bầu ngực căng đầy nhưng cũng siết chặt lấy cơ thể cô suốt cả tối, chiếc váy jeans ngắn cũn cỡn để lộ cặp đùi trần giờ đã mỏi nhừ vì đứng chèo kéo khách. Cô nhanh chóng cởi bỏ bộ đồng phục tiếp thị, tròng vào người chiếc quần tây đen rộng rãi và chiếc áo thun dài tay cũ kỹ màu xám. Khi lớp vải cotton mềm mại phủ lên da thịt, Hân khẽ thở phào, tựa hồ vừa trút bỏ được lớp mặt nạ giả tạo để trở về làm chính mình.

Khi cô bước ra, Tuấn vẫn đứng tựa lưng vào yên xe dưới ánh đèn vàng. Anh không có vẻ gì là sốt ruột, chỉ kiên nhẫn nhìn về phía lối đi nhỏ dẫn ra chòi lá. Thấy cô, anh dắt xe ra đường lớn rồi nổ máy.

Cả hai chọn một quán nước mía lề đường ngay sát bờ kè. Quán thưa khách, chỉ có vài ba chiếc bàn nhựa đặt rải rác bên những gốc cây điệp. Tuấn chủ động kéo chiếc ghế nhựa cho Hân ngồi rồi lau sạch chiếc ly thủy tinh trước mặt cô bằng tờ khăn giấy rút ra từ hộp nhựa. Hành động nhỏ nhặt đầy tinh tế của anh làm Hân thấy lòng mình nhẹ nhõm, bao nhiêu cảnh giác, đề phòng thường ngày tạm thời trôi tuột đi.

Tuấn: "Đêm nay quán đông khách quá hen em. Anh thấy em chạy đôn chạy đáo rót bia suốt cả tối, chắc mỏi chân lắm rồi?"

Hân: "Dạ, cuối tuần lúc nào cũng vậy hết anh Tuấn. Khách vô đông, tụi em phải đứng liên tục, nhiều khi không kịp uống miếng nước nữa."

Tuấn đẩy ly nước mía mát lạnh sang phía cô, ánh mắt đong đầy sự quan tâm.

Tuấn: "Em uống chút nước mía đi cho lại sức. Ngọt ngọt mát mát dễ chịu lắm."

Hân: "Dạ, em cảm ơn anh."

Cô cầm lấy ly nước, cảm nhận cái lạnh buốt từ lớp đá truyền qua lòng bàn tay. Cô hớp một ngụm nhỏ, vị ngọt lịm của mật mía quyện với chút chua thanh của quất làm dịu đi cái đắng ngắt còn sót lại trong cuống họng sau những lần tiếp khách. Tuấn không hề tỏ ra vội vã, anh tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.

Tuấn: "Anh làm bên kỹ thuật Viettel bên Cần Thơ, công việc chủ yếu là chạy ngoài đường với leo cột sóng. Nhiều bữa trưa nắng chang chang, đứng trên đỉnh cột cao vút mà gió thổi lồng lộng, dưới đất thì xe cộ bé xíu như con kiến. Nghề của anh cực thì cực thật, nhưng được cái thoải mái đầu óc, không phải luồn cúi ai."

Hân: "Leo cao vậy nguy hiểm lắm không anh? Em nghe nói mấy việc đó đòi hỏi kỹ thuật với cẩn thận dữ lắm."

Tuấn: "Nguy hiểm chứ em. Chỉ cần một phút bất cẩn, không thắt dây an toàn kỹ là coi như xong đời. Có những đợt mưa bão, thiết bị hư hỏng trên diện rộng, tụi anh phải dầm mưa suốt đêm trên cột sóng để sửa cho kịp tiến độ. Mấy anh em làm chung cứ đùa nhau, nghề này là nghề bán mạng cho trời xanh mà."

Hân: "Nghe anh kể em mới thấy công việc nào cũng có cái cực riêng. Nhưng ít ra anh được làm việc đàng hoàng, đi tới đâu người ta cũng tôn trọng gọi là kỹ sư."

Giọng Hân chùng xuống ở cuối câu. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài nhưng da lòng bàn tay đã hơi ráp vì phải bưng bê đá lạnh và khay bia nặng trĩu. Tuấn quan sát nét mặt cô, giọng anh trở nên dịu dàng hơn.

Tuấn: "Hân nè, anh thấy em hiền lành, ăn nói nhỏ nhẹ quá. Sao em lại chọn làm cái nghề tiếp thị bia đầy phức tạp này vậy?"

Hân cắn nhẹ môi dưới, lòng bàn tay cô áp chặt vào thành ly nước mía lạnh ngắt để tìm một chút bình tĩnh. Đối mặt với câu hỏi trực diện của Tuấn, cô không muốn nói dối, nhưng cũng sợ sự thật trần trụi sẽ khiến anh e ngại. Nhìn vào đôi mắt sáng, ngập tràn vẻ đáng tin cậy của anh, Hân quyết định trải lòng.

Hân: "Dạ... thực sự em không có nhiều lựa chọn. Quê em ở Vĩnh Long, nhà nghèo lắm. Ba em bị suy thận mãn tính giai đoạn cuối, tuần nào cũng phải chạy thận nhân tạo ba lần ở bệnh viện tỉnh. Mỗi lần chạy thận, rồi tiền thuốc men, tiền ăn uống điều trị tốn kém khủng khiếp. Mấy lần chạy thận, rồi tiền sinh hoạt gia đình dồn dập đè nặng lên vai em. Em là con lớn trong nhà, dưới còn hai đứa em đang tuổi đi học. Em không đứng ra gánh vác thì ba em chỉ có đường chết."

Tuấn: "Vậy là một mình em phải lo hết đống chi phí đó sao?"

Hân: "Dạ. Lúc đầu em lên thành phố kiếm việc, làm công nhân may mặc lương tháng ba cọc ba đồng, tăng ca trầy vi tróc vẩy cũng chỉ được năm sáu triệu. Số tiền đó chỉ đủ cho em tiền phòng trọ với ăn uống tằn tiện, không thể nào gom đủ tiền gửi về quê lo cho ba. Rồi đứa bạn cùng quê giới thiệu cho em làm tiếp thị bia này. Nghề này cực, nhục nhã tai tiếng nhiều, nhưng tiền hoa hồng với tiền boa của khách khá hơn làm công nhân nhiều lắm. Vì tiền viện phí của ba, em cắn răng làm tới giờ."

Tuấn: "Em chịu đựng giỏi thật đó Hân. Con gái mới hai mươi tuổi mà đã phải mang trên vai gánh nặng lớn như vậy. Anh đi làm, tự lo cho bản thân thôi mà nhiều lúc còn thấy oải, huống chi là em."

Hân: "Nhiều lúc em mệt mỏi tới mức muốn buông xuôi tất cả, muốn trốn đi đâu đó thật xa. Làm nghề này, người ta đâu coi tụi em là con người đàng hoàng. Họ bỏ tiền mua bia, mua rượu, rồi họ nghĩ họ có quyền sờ soạng, chọc ghẹo, coi tụi em như món đồ chơi tiêu khiển trên bàn nhậu. Có những đêm tan ca, người em nồng nặc mùi bia rượu của khách, đùi với ngực còn đau rát vì bị người ta bóp mạnh, em chỉ biết chui vô nhà vệ sinh khóc một mình."

Cô nói, hai giọt nước mắt ấm nóng bất giác rịn ra nơi khoé mắt, lăn dài trên làn da bánh mật. Tuấn lặng thinh, anh đưa tay rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng đưa cho cô. Ngón tay anh khẽ chạm vào mu bàn tay cô, truyền sang một chút hơi ấm an ủi.

Tuấn: "Đừng khóc em. Có anh ở đây nghe em nói rồi. Em không dơ bẩn, em rất ngoan và hiếu thảo. Việc em làm là vì gia đình, đó là lao động kiếm tiền lương thiện, không có gì phải xấu hổ trước mặt ai hết."

Hân: "Cảm ơn anh Tuấn. Từ lúc đi làm tới giờ, anh là người đầu tiên đối xử với em đàng hoàng như vậy. Mấy người khách khác chỉ muốn lợi dụng, ép em uống rồi tìm cách đụng chạm xác thịt thôi."

Tuấn: "Anh không giống họ. Anh muốn làm bạn với em, muốn chia sẻ với em những lúc em mệt mỏi nhất. Em cứ xem anh như chỗ dựa, có chuyện gì ấm ức cứ trút hết ra cho nhẹ lòng."

Cuộc trò chuyện giữa hai người kéo dài dưới bóng cây điệp. Gió sông Tiền thổi vào mỗi lúc một lạnh, nhưng không khí giữa hai người lại trở nên ấm áp lạ kỳ. Hân nhận ra Tuấn thực sự lắng nghe cô bằng cả tấm lòng, không hề có một ánh mắt phán xét hay dò xét cơ thể cô. Sự tôn trọng giản dị đó khiến cô trút bỏ được sự phòng thủ thường ngày, kể cho anh nghe nhiều hơn về ước mơ dang dở của mình, về những ngày cô còn đi học và ước ao được làm cô giáo mầm non.

Đến hơn một giờ sáng, khi sương đêm bắt đầu làm ẩm những chiếc bàn nhựa của quán nước mía, Tuấn chở cô về đầu con hẻm nhỏ dẫn vào khu trọ. Chiếc xe Wave cũ chạy chậm rãi qua những ổ gà loang lổ nước. Hân ngồi phía sau, giữ khoảng cách chừng một gang tay với lưng anh, hai tay bám chặt vào thanh sắt sau yên xe để tránh những cú xóc nảy. Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ tấm lưng rộng của anh, lòng dâng lên cảm giác bình yên đến lạ.

Tuấn: "Em vô nhà ngủ ngon nha. Có gì nhắn tin cho anh."

Hân: "Dạ, anh về chạy xe qua cầu Cần Thơ cẩn thận nha. Đường khuya nhiều xe lớn lắm."

Tuấn: "Anh biết rồi. Mai anh nhắn tin cho em."

Hân đứng chờ cho đến khi bóng chiếc xe máy của Tuấn khuất hẳn sau khúc cua của con lộ lớn mới quay người bước vào hẻm.

Căn phòng trọ chật hẹp ẩm thấp chào đón cô bằng mùi mốc của những mảng tường thấm nước mưa. Hân khóa chặt cánh cửa gỗ ép đã mục nát bằng hai vòng xích sắt. Căn phòng ngột ngạt chỉ có chiếc quạt bàn cũ kỹ kêu lọc cọc thổi ra luồng gió nóng. Cô thả mình xuống chiếc nệm bông ép xẹp lép đặt sát góc tường, lôi chiếc điện thoại màn hình nứt góc ra. Màn hình rực sáng báo có tin nhắn mới từ Tuấn. Tin nhắn gửi đến cách đó năm phút.

Tuấn: "Anh về tới phòng trọ bên Cần Thơ rồi. Em ngủ chưa?"

Hân nhanh chóng gõ phím trả lời, ngón tay cô run khẽ vì xúc động.

Hân: "Em mới rửa mặt xong. Cảm ơn anh tối nay đã chở em đi uống nước nha. Nói chuyện với anh xong em thấy nhẹ lòng nhiều lắm."

Tuấn: "Không có chi mà. Nói chuyện với em anh vui lắm. Thấy em đi làm mệt quá, anh hơi xót. Con gái con lứa mà đêm nào cũng phải đứng hầu bia rượu người ta, chịu đủ thứ uất ức."

Lời nhắn của anh chạm vào góc khuất yếu đuối nhất trong lòng Hân. Dưới ánh sáng mờ tối của căn phòng trọ, cô gõ những dòng chữ mà trước đây cô chưa từng dám thổ lộ với bất kỳ ai, kể cả những đứa bạn cùng làm tiếp thị.

Hân: "Đôi khi em thấy mình dơ bẩn lắm anh Tuấn. Làm nghề này, người ta chỉ coi tụi em như món đồ chơi trên bàn nhậu thôi. Nhiều lúc em muốn bỏ quách cho rồi, nhưng nghĩ tới ba nằm viện, em lại không đành lòng. Có những lúc em phải nhắm mắt chịu đựng những chuyện kinh khủng hơn anh nghĩ nhiều. Em sợ một ngày nào đó anh biết hết sự thật về em, anh sẽ khinh rẻ em."

Tin nhắn gửi đi, Hân nín thở chờ đợi. Tim cô đập liên hồi chống lại sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm muộn. Cô sợ anh sẽ khinh rẻ cô, sợ anh sẽ nghĩ cô đang cố tình than nghèo kể khổ để kiếm lòng thương hại. Nhưng Tuấn trả lời rất nhanh.

Tuấn: "Hân nè, anh không quan tâm quá khứ của em ra sao, cũng không bận tâm em đã phải trải qua những chuyện gì để sinh tồn. Cái anh thấy là một cô gái hiếu thảo, tự trọng và kiên cường. Em làm việc kiếm tiền lo viện phí cho ba, đó là hiếu thảo. Trong mắt anh, em rất ngoan và đáng trân trọng. Nghề nào cũng là lao động chân chính hết, miễn mình không làm gì hại ai thôi. Đừng tự trách mình nữa nghe chưa."

Nước mắt Hân bất chợt trào ra, nóng hổi lăn dài trên má rồi rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi những dòng tin nhắn của anh. Sự thấu hiểu và che chở của Tuấn len lỏi vào tâm hồn đang chai sạn của cô, nhen nhóm lên một thứ xúc cảm ấm áp mà cô tưởng đã chết từ lâu sau những lần bị gã khách VIP Hợp Đồng dày vò thể xác hay những cái vuốt ve thô bạo trong phòng lạnh.

Hân: "Anh Tuấn... anh tốt với em quá. Em không biết phải làm sao để đền đáp tấm lòng của anh nữa."

Tuấn: "Anh đâu cần em đền đáp gì đâu. Anh chỉ muốn em được vui vẻ, được sống là chính mình thôi. Cần Thơ với Vĩnh Long sát bên hà, có gì khó khăn cứ alo anh chạy qua liền."

Hân: "Dạ, có anh nói vậy em thấy mình may mắn lắm."

Tuấn: "Cuối tuần này em xin nghỉ ca được không? Anh đưa em đi trốn."

Hân: "Đi trốn hả anh? Đi đâu vậy?"

Tuấn: "Mình đi bãi biển Ba Động dưới Trà Vinh. Ở đó hoang sơ, yên tĩnh lắm. Đi để em tạm rời xa cái quán nhậu ngột ngạt đó một hai ngày. Mình đi ngắm biển, hít thở gió trời cho nhẹ đầu. Anh sẽ chở em đi bằng chiếc Wave của anh, đi thong thả thôi."

Hân nhìn chằm chằm vào tin nhắn, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Cô sợ quá khứ nhơ nhớp của mình sẽ làm vấy bẩn mối quan hệ này, sợ sự gần gũi sẽ lột trần những vết sẹo nhục nhã mà cô đang cố giấu. Nhưng khao khát được ở bên anh, được chạy trốn khỏi vũng bùn hiện tại đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

Hân: "Dạ, để mai em xin chị quản lý đổi ca. Tối thứ Bảy mình đi nha anh."

Tuấn: "Ừ, tan ca thứ Bảy anh qua đón em rồi mình đi luôn trong đêm cho mát. Em lo nghỉ ngơi đi, trễ lắm rồi. Mai còn phải đi làm sớm nữa."

Hân: "Dạ, anh cũng ngủ ngon nha."

Hân ôm điện thoại vào lòng, giấc ngủ đến với cô nhẹ nhàng hơn mọi khi, không còn những cơn ác mộng chập chờn về những phòng VIP ngột ngạt mùi bia rượu.

Chiều hôm sau, Hân đến quán nhậu sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. Tiếng loa đài của quán đang thử giọng rú lên những âm thanh chói tai, nhân viên phục vụ đang lục đục kê lại bàn ghế chuẩn bị đón khách đêm. Hân đi vòng ra phía văn phòng nhỏ nằm góc sau khu nhà bếp để tìm gặp chị Mai, quản lý nhóm tiếp thị bia.

Lúc cô bước vào, chị Mai đang ngồi trước bàn làm việc bừa bộn giấy tờ, tay lướt điện thoại liên tục, miệng ngậm điếu thuốc lá mỏng chưa châm. Thấy Hân, chị Mai ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ sự mệt mỏi của người đàn bà đã lăn lộn nhiều năm trong chốn ăn chơi này.

Hân: "Chị Mai ơi, em gặp chị xin phép cái này chút xíu được không chị?"

Chị Mai đặt điện thoại xuống bàn, thở ra một hơi dài rồi nhìn Hân từ đầu đến chân.

Mai: "Có chuyện gì nói lẹ đi cưng, chị đang chuẩn bị kiểm kho bia lát nữa khách vô đông mệt lắm."

Hân: "Dạ... cuối tuần này, thứ Bảy với Chủ nhật, chị cho em xin nghỉ hai ngày được không chị? Em hứa qua tuần sau em sẽ làm bù ca của mấy bạn khác, không để thiếu người đâu chị."

Chị Mai nhướng mày, nét mặt lập tức sa sầm lại. Chị chậc lưỡi một tiếng dài đầy khó chịu.

Mai: "Nghỉ hai ngày cuối tuần? Em giỡn chơi hả Hân? Cuối tuần là lúc khách đông nhất, tụi hãng bia nó xuống kiểm tra doanh số liên tục. Mấy đứa khác xin nghỉ chị còn la lên la xuống, em là đứa rót bia được khách thương nhất mà đòi nghỉ hai ngày thì ai gánh doanh số cho nhóm?"

Hân siết chặt hai vạt áo thun đồng phục, giọng cô khẩn khoản, gần như cầu xin.

Hân: "Chị Mai giúp em lần này đi chị. Em có việc gia đình dưới quê gấp lắm, ba em dưới bệnh viện có chuyện cần em về giải quyết. Em không đi không được chị ơi. Qua tuần em hứa sẽ nhận ca gãy, ca đêm liên tục ba bốn ngày liền để bù lại cho các bạn."

Chị Mai nhìn sâu vào mắt Hân. Sự kiên trì và vẻ lo lắng thật sự trên khuôn mặt cô gái trẻ làm chị dịu giọng đi phần nào. Dù sao Hân cũng là đứa ngoan ngoãn, làm việc chăm chỉ và chưa bao giờ gây chuyện rắc rối trong quán.

Mai: "Thật sự là việc gia đình gấp hả? Chứ không phải đi chơi với bồ bịch gì đâu nhe?"

Hân: "Dạ thật mà chị. Em đâu dám nói dối chị chuyện gia đình."

Mai: "Thôi được rồi. Để chị điều con Lan với con Vy trực bù ca của em bên chòi khu B. Nhưng nhớ lời em hứa đó, qua tuần sau làm bù cho tụi nó, tụi nó mà cằn nhằn là chị không bỏ qua đâu. Đi làm ăn mà nghỉ ngang xương vậy ảnh hưởng tới uy tín của chị với tụi hãng bia lắm biết không?"

Hân: "Dạ, em cảm ơn chị Mai nhiều lắm. Em hứa qua tuần sẽ làm bù đầy đủ."

Trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp sau ca làm việc ngày tiếp theo, Hân lập tức bắt tay vào thu xếp hành lý cho chuyến đi. Căn phòng yên ắng chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ ép đã mục. Tâm trạng cô đan xen giữa sự háo hức và nỗi lo sợ mơ hồ. Đây là lần đầu tiên cô đi chơi xa với một người đàn ông mà không phải vì mục đích phục vụ tình dục đổi lấy tiền.

Cô mở chiếc tủ vải sờn rách đặt ở góc phòng, cẩn thận lục tìm sâu dưới đáy tủ. Từ dưới lớp quần áo cũ kỹ sờn màu, cô lấy ra một bọc nilon bọc kín. Khi gỡ lớp nilon ra, chiếc váy trắng tinh khôi giấu bấy lâu nay hiện ra trước mắt.

Đây là chiếc váy cô tự mua bằng tháng lương đầu tiên đi làm tiếp thị bia. Đó là chiếc váy cotton có thiết kế đơn giản, kín đáo với những đường thêu nhỏ tinh xảo ở chân váy. Hân nhớ rõ cảm giác sung sướng khi cầm trên tay chiếc váy này tại cửa hàng quần áo nhỏ bên chợ Vĩnh Long. Nhưng cô chưa bao giờ mặc nó đi làm. Cô sợ những bàn tay nhớp nhúa, sực nức men rượu của đám khách nhậu sẽ làm bẩn, làm rách đi lớp vải trắng tinh khiết này. Chiếc váy đối với cô là biểu tượng của một phần con người thánh thiện, trong sạch mà cô luôn cố gắng bảo vệ khỏi sự nhơ nhớp của cuộc sống mưu sinh.

Hân ôm lấy chiếc váy trắng vào lòng, áp má lên lớp vải cotton mềm mại, cảm nhận mùi thơm thoang thoảng của băng phiến và hương vải mới. Lòng cô nhen nhóm khát vọng về một tình yêu sạch sẽ, không vướng bụi trần bên Tuấn. Cô cẩn thận xếp chiếc váy đặt vào trong chiếc túi xách vải dù nhỏ, cùng với vài bộ quần áo giản dị thường ngày.

Đúng hẹn vào tối thứ Bảy, Tuấn chạy xe máy đợi sẵn ở đầu hẻm ngay khi Hân vừa tan ca. Anh mặc chiếc áo khoác gió màu đen, chiếc nón bảo hiểm dự phòng treo sẵn trên ghi-đông xe.

Hân bước ra với chiếc túi xách nhỏ bằng vải dù. Hôm nay cô mặc chiếc quần jeans ôm và áo thun dài tay, chiếc túi xách đựng chiếc váy trắng được cô ôm khư khư trước ngực. Cô leo lên yên sau chiếc xe máy cũ của anh. Chiếc xe nổ máy giòn giã rồi lao nhanh ra lộ lớn, hướng về phía cầu Cổ Chiên để qua Trà Vinh.

Đường quốc lộ về đêm tối hun hút, chỉ có ánh đèn xe máy của hai người rọi một khoảng sáng nhỏ trên mặt đường nhựa xám xịt. Gió đêm từ mặt sông thổi bạt vào người khiến Hân khẽ run lên dưới lớp áo mỏng. Tuấn nhận ra điều đó qua sự chuyển động của yên xe, anh buông một tay lái, đưa ra sau nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô đang bám vào yên xe, kéo áp sát vào hông mình.

Tuấn: "Lạnh lắm đó, em ôm anh đi."

Hân cắn chặt môi, nhích lại gần anh thêm một chút. Hơi ấm tỏa ra từ lưng anh qua lớp áo khoác gió mỏng kích thích các giác quan của cô. Cô vòng hai tay qua eo anh, tựa đầu vào tấm lưng rộng, ấm áp của Tuấn khi chiếc xe máy lao đi trong đêm gió lạnh hướng về Trà Vinh, cảm nhận hơi ấm thấm qua lớp áo mỏng lan dần vào lồng ngực mình.