Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân tra chiếc chìa khóa rỉ sét vào ổ, đẩy cánh cửa gỗ ép mục nát của căn phòng trọ xập xệ rồi đổ ập người lên chiếc nệm bông ép đã xẹp lép đặt sát góc tường. Cô nằm co rúm, hai tay ôm lấy bụng, cố kìm nén cơn buồn nôn vẫn đang cuộn lên từng hồi từ dạ dày lên đến tận cuống họng. Vị dịch vị chua chát quyện với mùi bao cao su rẻ tiền và mùi da thịt già cỗi của lão khách lúc nãy vẫn bám chặt lấy khứu giác cô, không cách nào xua tan được. Hân bò dậy, loạng choạng bước vào nhà vệ sinh chật hẹp rộng chưa đầy hai mét vuông. Cô vặn vòi nước, vục cả mặt vào dòng nước lạnh buốt, rồi điên cuồng súc miệng bằng thứ kem đánh răng rẻ tiền cay xè để át đi vị mặn đắng nhớp nhúa. 

Cô nhìn vào tấm gương ố vàng treo trên tường gạch ẩm mốc. Đôi mắt to tròn đượm buồn của cô đỏ hoe, nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái càng nổi rõ trên làn da bánh mật tái nhợt vì kiệt sức. Hân tự ôm lấy hai vai mình, run rẩy tự hỏi liệu cô có thể chịu đựng cuộc sống này đến bao giờ. Cô muốn cởi bỏ chiếc áo thun polo bó sát và chiếc váy jeans ngắn cũn cỡn này ra để chui vào chăn trốn tránh thế giới, nhưng tiếng chuông điện thoại chói tai từ chiếc túi xách giả da bất ngờ reo vang, xé toạc sự tĩnh mịch của căn phòng.

Hân giật mình, với lấy điện thoại. Màn hình hiển thị số của gã quản lý quán nhậu. Cô hít một hơi sâu, cố giữ giọng nói bình thường trước khi bấm nút nghe.

Hân: "Alo, em nghe anh ơi..."

Quản lý: "Hân hả? Mày đang ở đâu đó? Sao chưa thấy mặt ở quán? Mau xách giỏ quay lại quán gấp cho tao, có bàn khách VIP từ Cần Thơ mới qua, họ yêu cầu đích danh mấy đứa tiếp thị bia tụi mày ra phục vụ."

Hân: "Anh ơi, em... em mới đi khách về, mệt quá anh cho em nghỉ nốt đêm nay được không anh? Đầu óc em nhức bưng bưng, người ngợm rã rời hết rồi..."

Quản lý: "Nghỉ cái đầu mày! Bàn này toàn khách sộp bên Viettel Cần Thơ sang chi nhánh Vĩnh Long làm việc rồi ghé qua nhậu. Họ chịu chi lắm, mày không ra thì đừng có trách tao cúp hết mối khách VIP sau này. Liệu hồn mà sửa soạn rồi có mặt trong vòng mười lăm phút, nghe chưa!"

Tiếng cúp máy khô khốc vang lên. Hân buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi những ngón tay đang run rẩy. Cô cắn chặt môi đến mức bật máu, nén ngược những giọt nước mắt uất nghẹn vào trong. Cô không thể mất công việc này. Số tiền viện phí của ba ở quê vẫn đang đè nặng lên vai cô mỗi tháng, và xấp tiền năm triệu đồng nhục nhã cô vừa nhận từ ông khách già cũng chỉ đủ chi trả cho đợt thuốc tuần tới.

Hân bước lại gần bàn trang điểm nhỏ, quẹt vội những giọt nước mắt còn đọng trên mi. Cô dặm lại lớp phấn nền đã trôi phấn, tô thêm chút son đỏ đậm để che đi bờ môi nhợt nhạt, rồi vuốt lại mái tóc đen dài thẳng mượt ngang lưng. Cô chỉnh lại chiếc vòng bạc nhỏ đeo ở cổ tay trái - điểm tựa tinh thần duy nhất của cô lúc này.

Hân quay trở lại quán nhậu sân vườn. Đêm đã về khuya, nhưng không khí ở quán vẫn náo nhiệt với tiếng chạm ly, tiếng cười nói hô hố của những gã đàn ông say xỉn. Cô lê bước ra khu chòi lá biệt lập ven hồ, nơi bàn khách mới từ Cần Thơ đang ngồi. Gió từ mặt hồ thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh nhưng không đủ làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng cô.

Bàn nhậu có bốn người đàn ông ăn mặc lịch sự, áo sơ mi đóng thùng nhưng cúc cổ đã phanh rộng vì nóng và men rượu. Phục vụ bàn họ ngoài Hân còn có ba cô gái tiếp thị bia khác. Vừa bước vào chòi, Hân đã thấy hai cô bạn đồng nghiệp đang lả lơi ngồi lọt thỏm trong lòng hai gã khách, để mặc những bàn tay thô bạo tự do luồn lách dưới gấu váy sờ soạng cặp đùi trần.

Hân cố nở nụ cười quen thuộc, khép nép bưng khay đá tiến lại gần góc bàn. Cô cúi người, vươn tay lấy chai Tiger ướt lạnh từ trong xô đá lên. Người đàn ông trẻ ngồi ở góc khuất mặc sơ mi xanh nhạt giản dị, tóc cắt ngắn đang nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp. Đó là Tuấn.

Hân: "Dạ, để em rót bia cho anh."

Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng hơi run. Cô nâng chai bia lên, nghiêng cổ chai định rót vào chiếc ly thủy tinh đặt trên bàn của anh. Thế nhưng, các ngón tay Hân đột ngột run lên bần bật làm cổ chai va liên tiếp vào miệng ly, phát ra những tiếng cạch cạch vang lên lạc lõng. Vài giọt bia sóng sánh văng ra ngoài, thấm vào mặt bàn gỗ. Hân giật mình hoảng hốt, vội vàng rụt tay lại, mặt tái đi vì sợ vị khách trẻ sẽ nổi giận quát tháo như những kẻ khác.

Nhưng anh không hề khó chịu. Tuấn đưa tay ra, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay vào cổ tay Hân để giữ cho chai bia đứng vững. Bàn tay anh rộng, ấm áp, những vết chai mỏng trên ngón tay khẽ cọ xát vào làn da lạnh ngắt của cô, truyền sang một luồng nhiệt lạ lẫm.

Tuấn: "Tay em lạnh quá, lại còn run nữa. Mệt lắm rồi phải không?"

Hân: "Dạ... em không sao. Em xin lỗi anh, tại em sơ ý..."

Tuấn nhẹ nhàng buông tay cô ra, rồi anh đứng dậy, kéo chiếc ghế nhựa trống ngay bên cạnh mình ra một chút. Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng đầy trân trọng, điều mà Hân chưa từng gặp ở bất kỳ gã đàn ông nào trong những phòng VIP hay nhà nghỉ nhớp nhúa kia.

Tuấn: "Em ngồi xuống đây đi. Không cần phải đứng rót bia hoài đâu. Tụi anh tự rót được rồi."

Hân ngơ ngác nhìn Tuấn, hai mắt hơi mở to. Cô lúng túng liếc nhìn xung quanh, sợ gã quản lý đi ngang qua thấy cô ngồi chung với khách sẽ mắng chửi.

Hân: "Dạ thôi... quy định của quán là tụi em phải đứng phục vụ khách..."

Tuấn: "Không sao đâu, có anh ở đây rồi. Em cứ ngồi xuống uống miếng nước suối cho đỡ mệt."

Tuấn chủ động rót một ly nước lọc ấm từ bình trà đặt trên bàn, đẩy nhẹ về phía cô. Sự ân cần này khiến lồng ngực Hân thắt lại, một cảm xúc nghẹn ngào dâng lên tận cổ. Cô khép nép ngồi xuống mép ghế, hai tay đặt trên đùi, cố giữ khoảng cách an toàn với anh.

Ngay lúc đó, Nam - gã đồng nghiệp đi cùng nhóm với Tuấn, người đang say khướt và một tay ôm eo cô gái tiếp thị bên cạnh - quay sang nhìn thấy Hân. Ánh mắt gã đỏ ngầu dán chặt vào vòng một căng tròn lấp ló sau cổ áo thun ôm sát của cô. Gã cười hô hố, chới với vươn bàn tay thô bạo sang định nắm lấy đùi Hân.

Nam: "Ê Tuấn, chú mày nhát gái quá vậy? Gái đẹp ngồi kế bên mà chỉ mời uống nước suối hả? Để anh chỉ cho cách chơi. Nào cưng, lại đây anh thương, rót cho anh ly bia coi!"

Bàn tay đầy lông lá của Nam sắp chạm vào chiếc váy jeans của Hân. Cô hoảng sợ, co rúm người lại, định đứng bật dậy để né tránh. Nhưng trước khi gã kịp chạm vào da thịt cô, Tuấn đã nhanh như chớp vươn tay chặn đứng cổ tay của Nam lại giữa chừng. Lực tay của Tuấn khá mạnh khiến Nam khựng lại, ngơ ngác nhìn bạn mình.

Tuấn: "Thôi anh Nam, mình đi nhậu vui vẻ thôi, đừng có ép người ta quá. Em ấy mệt rồi, để em ấy nghỉ ngơi chút đi."

Nam: "Mẹ kiếp, chú mày lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao. Tụi nó làm nghề này là để cho mình ôm ấp mà, có phải tiểu thư đài các gì đâu mà giữ kẽ."

Tuấn: "Làm nghề gì thì cũng cần được tôn trọng chứ anh. Anh say rồi đó, uống ly trà đá cho tỉnh đi."

Giọng Tuấn vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt anh toát lên vẻ cương nghị, dứt khoát khiến gã đồng nghiệp kia tặc lưỡi, hậm hực rút tay về rồi quay lại ôm ấp cô gái tiếp thị của gã. Hân ngồi bên cạnh, tim đập thình thịch vì sợ hãi lẫn xúc động. Cô nhìn góc nghiêng cương nghị của Tuấn, vết sẹo nhỏ mờ sát lông mày phải của anh dưới ánh đèn vàng của chòi lá trông thật nam tính và đáng tin cậy. Đã lâu lắm rồi, kể từ khi bước chân vào vũng bùn này, mới có một người đàn ông đứng ra bảo vệ cô trước những trò sàm sỡ rẻ tiền của đám khách nhậu.

Trong suốt buổi nhậu còn lại, Tuấn không hề có một hành động đụng chạm hay lời nói cợt nhả nào với Hân. Anh chỉ thỉnh thoảng quay sang hỏi thăm cô vài câu giản dị về quê quán, về cuộc sống ở Vĩnh Long. Hân cảm thấy thoải mái hơn, cô nhỏ nhẹ trả lời anh, những mặc cảm tội lỗi và nhục nhã từ lần phục vụ trước dường như tạm thời lắng xuống.

Đến gần nửa đêm, bàn nhậu tàn. Nhóm bạn của Tuấn lảo đảo đứng dậy, gọi quản lý thanh toán tiền. Khi gã quản lý bước vào chòi nhẩm tính hóa đơn, Hân đứng dậy định bưng khay đá dọn dẹp bàn.

Tuấn rút ví da ra, anh không bo tiền cho Hân một cách sỗ sàng, nhét vào khe ngực hay duy thẳng vào tay cô trước mặt mọi người như những gã khách khác vẫn làm. Anh tế nhị kẹp tờ tiền boa dưới chiếc ly thủy tinh của mình. Rồi anh nhìn quanh, thấy mọi người đang bận rộn tính tiền, liền nhanh tay xé một góc nhỏ từ tờ hóa đơn cũ trong ví, dùng chiếc bút bi mang theo ghi nhanh một dãy số điện thoại lên đó.

Tuấn bước lại gần Hân, đưa cho cô mảnh giấy nhỏ được xếp gọn gàng.

Tuấn: "Số điện thoại của anh đó. Khi nào em tan ca, hoặc ngày mai rảnh, anh mời em đi cà phê trò chuyện được không?"

Hân ngơ ngác đón lấy mảnh giấy nhỏ từ tay anh. Đầu ngón tay hai người chạm nhẹ vào nhau. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng cô, tim cô đập lệch đi một nhịp trước nụ cười ấm áp, chân thành của Tuấn.

Hân: "Dạ... anh Tuấn..."

Tuấn: "Anh về nha. Em nghỉ ngơi sớm đi, đừng làm việc quá sức."

Tuấn vẫy tay chào cô rồi xoay người bước đi cùng nhóm bạn ra phía bãi giữ xe của quán nhậu. Bóng anh cao lớn, vững chãi khuất dần sau những rặng dừa cảnh ven hồ.

Gió đêm từ mặt hồ thổi vào mỗi lúc một lạnh hơn, làm rung rinh những tàu lá chuối xào xạc. Hân đứng chôn chân tại chỗ, mắt đăm đăm nhìn theo hướng Tuấn vừa đi. Cô từ từ mở lòng bàn tay ra, nhìn dãy số điện thoại được viết bằng nét chữ ngay ngắn, mạnh mẽ trên mảnh giấy nhỏ. 

Hân nắm chặt mảnh giấy ghi số điện thoại của Tuấn trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ chữ viết của anh lan dần khắp cơ thể giữa không gian đêm muộn lạnh lẽo.