Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hân: "Em... em chỉ bán bia thôi..."

Hân lí nhí, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc khay nhựa tròn nhạt nhẽo, cố lùi lại một bước để giữ khoảng cách với hơi thở nồng nặc mùi cồn của gã Khách VIP Phòng Lạnh. Đùi cô vẫn còn cảm giác ê ẩm sau những cú miết thô bạo của gã lúc nãy. Chiếc váy jeans ngắn ôm sát đùi dường như càng lúc càng co ngắn lại, để lộ làn da bánh mật mịn màng đang run lên dưới cái lạnh buốt của máy điều hòa. 

Sự đụng chạm của gã khách làm cô thấy buồn nôn, nhưng cô phải cố kìm nén. Ở cái quán nhậu sân vườn ven sông này, ranh giới giữa một cô gái tiếp thị bia lương thiện và một kẻ bán thân xác vô cùng mong manh. Mỗi tối bước vào phòng lạnh, cô đều phải chuẩn bị tinh thần cho những bàn tay thô bạo luồn lách dưới gấu váy hay những lời cợt nhả đầy nhục dục. Nhưng lời đề nghị thẳng thừng của gã khách phòng lạnh lúc này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của cô. Mười triệu đồng. Đó là một con số khổng lồ, là niềm mơ ước của cô suốt nửa năm nay, nhưng nó cũng là cái giá để cô hoàn toàn bán đi danh dự của bản thân.

Khách VIP Phòng Lạnh: "Bán bia cái gì? Mày làm như tao lạ lắm không bằng. Mười triệu đó cưng. Đi một đêm bằng cưng bưng bê cả mấy tháng trời ở cái quán rách này chứ chẳng chơi. Tiền thuốc của ba cưng dưới quê có ngay lập tức."

Hân: "Dạ không phải... tại em..."

Khách VIP Phòng Lạnh: "Thôi bớt làm giá đi. Anh đi vệ sinh cái, lát ra trả lời anh cho dứt khoát. Cơ hội không tới hai lần đâu."

Gã khách cười lớn, vỗ mạnh vào hông Hân một cái đau điếng rồi đứng dậy lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh của phòng VIP. Cô đứng trân trối giữa phòng nhậu, hai tay bóp chặt vào nhau, chưa biết phải trốn đi ngả nào thì cánh cửa gỗ bọc da đột ngột hé mở. Gã quản lý quán nhậu—người đàn ông có cặp mắt ti hí và khuôn mặt bóng dầu—đã đứng chờ sẵn. Gã nhanh như cắt thò tay kéo tuột cô vào góc hành lang tối tăm phía sau nhà bếp, nơi đầy mùi dầu mỡ khét lẹt và rác thải tích tụ lâu ngày.

Quản lý: "Hân, cơ hội của mày tới rồi đó. Ông Khách Già kia là đối tác lớn của gã phòng lạnh lúc nãy. Ông ta đang ở phòng khách sạn bên kia đường. Gã phòng lạnh muốn lấy lòng lão nên mới dắt mối mày qua. Lão già đó giàu sụ, sẵn sàng chi mười triệu cho một đêm. Mày mà từ chối thì ngày mai cuốn gói khỏi đây, tao cũng không cho mày ứng một cắc tiền lương nào nữa."

Hân: "Nhưng... em chỉ làm tiếp thị bia, em không..."

Quản lý: "Mày bớt làm bộ thanh cao đi. Lần trước mày với gã khách ký hợp đồng đã vô khách sạn rồi, giờ còn giả vờ cái gì? Ba mày đang nằm chờ tiền chạy thận dưới quê kìa. Mày muốn ông già mày chết vì sự thanh cao của mày hả? Nhìn cái này đi!"

Gã quản lý dí thẳng màn hình điện thoại vào sát mặt Hân. Tấm ảnh mẹ cô chụp ba đang nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét của bệnh viện Vĩnh Long hiện lên rõ mồn một. Gương mặt ba gầy gộc, da bọc xương, cắm đầy các loại ống truyền và máy móc chạy ro ro. Gã quản lý biết rõ gia cảnh khốn cùng của cô, gã dùng nó như một chiếc thòng lọng để siết chặt cổ cô, bắt cô phải khuất phục.

Hân nghẹt thở, hai tai lùng bùng. Số tiền mười triệu đồng đối với gia đình cô lúc này là cả một mạng sống. Ba cô, một người nông dân miền Tây quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giờ đây chỉ còn có thể duy trì hơi tàn bằng những buổi lọc máu đau đớn. Mẹ cô ở quê đã bán sạch những gì có thể bán, từ con heo, con gà cho đến mảnh vườn nhỏ sau nhà. Chiều nay, mẹ gọi điện lên cho cô, giọng khóc không thành tiếng, van xin cô tìm cách cứu ba. Mẹ bảo nếu tuần này không đóng đủ tiền tạm ứng viện phí, bệnh viện sẽ ngưng chạy thận cho ba. Nhìn bức ảnh người cha tiều tụy, hơi thở thoi thóp bên ống truyền dịch, lòng Hân đau đớn như bị ngàn vạn mũi dao đâm nát. Sự tàn nhẫn của gã quản lý như một đòn chí mạng đánh sập hoàn toàn chút kháng cự yếu ớt cuối cùng trong cô. Gã hiểu rõ cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc bán mình để cứu cha.

Hân cắn chặt môi, vị tanh ngọt của máu rỉ ra nơi đầu lưỡi. Cô nhắm mắt gật đầu trong sự uất nghẹn. Gã quản lý nở nụ cười thỏa mãn, lập tức dắt cô đi bằng lối cửa sau của quán nhậu để tránh những ánh mắt dòm ngó của các đồng nghiệp khác. Gã dẫn cô băng qua con đường nhựa loang lổ bóng nước sau cơn mưa chiều. Dưới chân cô, đôi giày cao gót tiếp thị kêu lộc cộc trên mặt đường ẩm ướt. Cô nhìn sang nhà nghỉ Hồng Hoa có bảng hiệu đèn neon nhấp nháy chữ được chữ mất đỏ lòm. Gã đàn ông trung niên béo ú mặc chiếc áo ba lỗ bẩn thỉu ngồi ở quầy lễ tân liếc nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý khi thấy gã quản lý dẫn cô vào. Con đường ngắn ngữi từ quán nhậu sang khách sạn tư nhân bên đường dường như dài vô tận đối với cô. Gã quản lý đưa cô đến tận cửa phòng số 203, gõ cửa rồi đẩy cô vào trong trước khi nhanh chóng rút đi.

Và giờ đây, cô đang đứng ở đây.

Căn phòng khách sạn tư nhân này nhỏ hẹp và bí bách. Bức tường dán giấy hoa văn màu vàng úa đã bị ẩm mốc bong tróc vài mảng lớn ở góc phòng, lộ ra lớp gạch vữa bên trong. Chiếc máy lạnh cũ kỹ gắn trên cao chạy rè rè, thỉnh thoảng lại khục khặc phát ra những tiếng động lớn như sắp hỏng. Dưới ánh đèn ngủ màu vàng mù mịt, không gian xung quanh hiện lên đầy âm u và nhớp nháp. Không khí nồng nặc mùi nước tẩy clo pha lẫn mùi dầu gió thoang thoảng phát ra từ người đàn ông lớn tuổi đứng trước mặt cô. Tấm drap giường màu hồng nhạt đã ngả sang màu cháo lòng, loang lổ vài vệt ố không rõ nguồn gốc. Góc phòng trang bị một chiếc tivi hộp kiểu cũ phủ đầy bụi bẩn. Trên trần nhà, chiếc quạt trần quay chậm chạp, phát ra tiếng cọc cạch đều đặn.

Ông Khách Già: "Đứng đơ ra đó làm gì? Mau lại đây cởi nút áo cho tôi."

Hân giật nảy mình trước tiếng khóa kéo quần tây của người đàn ông vang lên khô khốc. Cô đứng chôn chân bên mép giường khách sạn tư nhân, đối mặt với ông Khách Già đang cởi phăng chiếc quần tây xám quăng xuống sàn nhà.

Dưới lớp quần áo sang trọng lúc nãy, cơ thể của ông Khách Già hiện ra đầy sự tàn úa của tuổi tác. Lão đã năm mươi tám tuổi. Da thịt trên cánh tay và ngực lão nhão chùng, lấm tấm những đốm đồi mồi màu nâu sậm. Chiếc bụng phệ chảy xệ đè lên chiếc quần lót sẫm màu xộc xệch. Mái tóc bạc gần hết, thưa thớt ở đỉnh đầu để lộ mảng da đầu bóng lưỡng dưới ánh đèn ngủ.

Ông Khách Già: "Mày còn đứng đó nhìn cái gì? Tao đã đưa trước năm triệu cho thằng quản lý của mày rồi, năm triệu còn lại nằm trên bàn kia. Có làm thì lại đây cởi nút áo cho tao, không thì cút xéo."

Hân liếc mắt nhìn về phía chiếc bàn trang điểm gỗ ép cạnh giường. Một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng nằm im lìm dưới ánh đèn. Màu xanh của những tờ tiền lấp lánh như đang chế giễu sự nghèo đói và lòng tự trọng cuối cùng của cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố nén cơn run rẩy đang lan ra khắp các khớp xương.

Hân: "Dạ... em làm liền."

Hân bước tới gần ông ta. Mỗi bước đi cô đều cảm thấy sàn nhà như đang níu chân mình lại. Cô đưa hai bàn tay run bẩy lên, chạm vào hàng nút áo sơ mi hoa văn tối màu của ông Khách Già. Đầu ngón tay cô cọ vào lớp da cổ nhăn nheo, khô ráp và nóng hầm hập một cách kỳ lạ của lão. Cô cố gắng nín thở, ngẩng mặt lên trần nhà để tránh nhìn vào khuôn mặt đầy nếp nhăn chảy xệ và đôi mắt đục ngầu đang nhìn chăm chăm vào ngực cô.

Từng chiếc nút áo sơ mi được cởi ra. Hân cố gắng làm thật nhanh, nhưng những ngón tay cô quá run rẩy khiến cô mất nhiều thời gian hơn bình thường. Khi cô với tay lên cởi nút trên cùng gần cổ áo, chiếc vòng bạc nhỏ đeo ở cổ tay trái do bà ngoại tặng va quẹt vào cúc áo nhựa, phát ra tiếng động lách cách nhỏ nhoi. Tiếng động ấy khẽ khàng nhưng lại như một dòng nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Hân. Chiếc vòng bạc là kỷ vật thiêng liêng nhất của cô, là biểu tượng của những ngày tháng quê nhà bình dị và trong sạch. Giờ đây, trong căn phòng khách sạn ẩm mốc này, nó lại va chạm với những cúc áo của một gã đàn ông xa lạ, chứng kiến sự sa ngã của cô. Cô cảm thấy bàn tay mình đông cứng lại.

Ông Khách Già: "Mày tên gì?"

Hân: "Dạ... em tên Hân."

Ông Khách Già: "Hân à? Tên đẹp đó, mà làm cái nghề này thì phí quá. Nhưng thôi, thời buổi này tiền là trên hết, đúng không? Mày phục vụ tao cho tốt, tao không để mày thiệt đâu."

Ông Khách Già có vẻ mất kiên nhẫn, lão tặc lưỡi một tiếng rõ to rồi thô bạo gạt tay cô ra, tự mình giật phăng những chiếc nút áo còn lại. Tiếng nút nhựa đập vào nhau nghe chát chúa.

Lão già ngồi xuống mép giường. Chiếc nệm lò xo cũ kỹ lún sâu xuống, phát ra tiếng kêu cọt kẹt khô khốc gớm ghiếc. Lão đưa bàn tay khẳng khiu đầy gân xanh và đốm đồi mồi lên, bóp mạnh vào hông Hân rồi kéo mạnh cô sát vào đùi mình. Sức mạnh của lão già khiến cô giật mình, cô phải chống hai tay lên vai lão để không ngã nhào xuống. Da thịt lão nóng và có mùi mồ hôi già cỗi đặc trưng, một thứ mùi ẩm mốc trộn lẫn với nước hoa rẻ tiền mà lão đã xịt trước đó.

Ông Khách Già: "Thằng quản lý nói mày ngoan lắm, kêu gì cũng chịu. Hôm nay phục vụ tao cho đàng hoàng. Tao lớn tuổi rồi, ba cái chuyện quan hệ bình thường không làm nổi nữa. Mày phải dùng miệng giúp tao."

Hân cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại. Cổ họng cô nghẹn đắng. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc phải nằm dưới thân xác một người đàn ông xa lạ, chấp nhận sự dày vò thể xác như những lần trước để đổi lấy tiền. Nhưng lời yêu cầu của ông lão này nằm ngoài sức tưởng tượng của cô. Việc phải dùng miệng tiếp xúc trực tiếp với bộ phận nhạy cảm của một ông già xa lạ làm cô thấy kinh tởm tột cùng. Sự nhục nhã này lớn hơn bất kỳ hành vi sờ soạng nào cô từng trải qua.

Hân: "Dạ... em... em..."

Ông Khách Già: "Sao? Không làm được à? Mày chê tao già dơ bẩn đúng không?"

Giọng ông lão chợt trở nên đanh ác. Lão bóp mạnh vào cằm Hân, bắt cô phải cúi xuống nhìn thẳng vào lão. Đôi mắt đục ngầu của lão hằn lên những vệt máu đỏ, đầy sự giận dữ của một kẻ bất lực sinh lý nhưng lại có quyền lực của tiền bạc.

Ông Khách Già: "Mày nên nhớ kỹ, không có tao thì ngày mai ba mày bị bệnh viện đuổi cổ ra đường. Mười triệu này đối với tao chỉ là một chầu nhậu, nhưng đối với mày là cả mạng sống của ông già mày. Đừng có ở đó mà giữ giá!"

Những lời nói của ông lão như những cú tát liên tiếp vào mặt Hân. Chúng lột trần sự thật trần trụi và khốn cùng của cuộc đời cô. Đúng vậy, cô có tư cách gì để từ chối? Cô chỉ là một đứa con gái quê nghèo làm tiếp thị bia, một kẻ bán rẻ tự trọng để đổi lấy sự sống cho cha. Danh dự của cô đáng giá bao nhiêu tiền? Nó có mua được thuốc lọc máu không? Nó có giúp ba cô bớt đau đớn không?

Hân cắn chặt môi đến mức ngửi thấy vị tanh ngọt của máu lan trong miệng. Cô nuốt nước mắt vào trong, ngẩng đầu lên nhìn ông ta bằng ánh mắt trống rỗng, vô hồn.

Hân: "Dạ không phải... Em làm được. Anh đừng giận."

Ông Khách Già nghe vậy thì gương mặt giãn ra, lão nở một nụ cười đắc ý lộ ra hàm răng ố vàng lởm chởm. Lão buông cằm cô ra, tự tay kéo chiếc quần lót sẫm màu xuống tận đầu gối, phơi bày toàn bộ phần dưới của mình.

Ông Khách Già: "Quỳ xuống đi."

Nhìn dương vật mềm oặt, bất lực của ông lão đang rũ xuống giữa hai đùi nhăn nheo, Hân run rẩy quỳ xuống theo yêu cầu của ông ta.

Hai đầu gối cô chạm vào nền gạch men lạnh ngắt của phòng khách sạn. Cái lạnh từ sàn nhà buốt nhói chạy dọc lên đùi cô, nhưng nó chẳng thấm thía gì so với sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim cô. Cô quỳ sụp dưới chân giường, hai tay bám chặt vào mép nệm ga trải giường đã sờn rách.

Trước mắt cô lúc này là dương vật của ông lão. Nó mềm nhũn, nhợt nhạt và nhăn nheo như một đoạn ruột thừa không có sức sống. Mùi khai nồng của nước tiểu sót lại quyện với mùi dầu gió bốc lên ngột ngạt. Cơn buồn nôn dâng lên dữ dội nơi dạ dày, Hân phải nhắm chặt mắt lại, ngực phập phồng thở dốc để kìm nén phản xạ tự nhiên của cơ thể.

Để trốn tránh hiện thực, Hân cố dán chặt mắt vào nền gạch men dưới chân. Trên mặt gạch có những đường chỉ gạch bám đầy bụi bẩn màu xám xịt và một vết nứt nhỏ kéo dài như hình một con rết bò ngang. Cô cố gắng tập trung toàn bộ tâm trí vào vệt nứt đó, tự lừa dối bản thân rằng mình chỉ đang nhìn ngắm một viên gạch cũ kỹ, chứ không phải đang chuẩn bị thực hiện một hành vi nhơ nhớp dưới chân một ông già xa lạ. Nhưng mùi hôi tuổi tác xộc thẳng vào mũi lập tức kéo cô về với thực tại phũ phàng.

Ông Khách Già: "Bắt đầu đi chứ. Đợi tao phải dạy mày từng bước nữa hả? Ngậm lấy nó, dùng lưỡi liếm cho kỹ vào."

Lão già dùng bàn tay gầy guộc như cành củi khô nắm lấy tóc Hân, thô bạo ấn đầu cô sát về phía trước. Hân không thể né tránh được nữa. Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ ra khỏi đầu. Cô hé đôi môi nhỏ nhắn của mình ra, từ từ đưa khuôn mặt lại gần.

Hân há miệng ngậm lấy quy đầu nhăn nheo, chịu đựng cảm giác buồn nôn và vị mặn đắng ngắt tràn ngập khoang miệng.

Ngay khi đầu lưỡi cô chạm vào lớp da mềm nhão và nguội ngắt của dương vật, một luồng điện ghê tởm chạy dọc khắp cơ thể cô. Cảm giác da thịt nhăn nheo, ráp ráp cọ xát vào vòm họng làm cô sởn gai ốc. Mùi vị của tuổi già, của sự dơ bẩn bám chặt lấy đầu lưỡi cô, đắng ngắt và mằn mặn. Hân cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, cô suýt nữa đã ho khạc ra ngoài nhưng bàn tay lão già đang giữ chặt trên đầu cô, cố định cô ở tư thế quỳ phục nhục nhã.

Lão bắt đầu dịch chuyển hông một cách chậm chạp, ép dương vật của mình đi sâu hơn vào khoang miệng của cô. Hân cố gắng dùng đôi môi mỏng bao bọc lấy phần răng để tránh làm lão đau, đồng thời dùng lưỡi mơn trớn xung quanh phần quy đầu để kích thích. Lão già rên rỉ một tiếng đục ngầu, bàn tay khô héo như vỏ cây khô bấu chặt vào da đầu Hân, giật mạnh tóc cô bắt cô phải chuyển động nhanh hơn.

Dương vật của lão già nhăn nheo, xỉn màu và có mùi khai nồng khó chịu. Hân phải chịu đựng cảm giác lợm giọng liên tục. Tuyến nước bọt của cô tiết ra liên tục, hòa lẫn với mùi vị nhơ nhớp của ông lão. Cô cố gắng di chuyển đầu lên xuống, bao bọc lấy dương vật của lão trong khoang miệng ẩm ướt của mình.

Lão già thở dốc, mắt trợn trừng nhìn xuống ngực Hân. Lão thò bàn tay đầy đồi mồi xuống, thô bạo bóp mạnh vào hai bầu ngực của cô qua lớp áo thun mỏng. Lão miết mạnh đầu vú cô khiến cô đau điếng, nhưng cô không dám kêu lên, chỉ có thể rên rỉ nghẹn ngào trong khi khuôn miệng vẫn bị lấp đầy bởi phần nhạy cảm của lão.

Sự bất lực sinh lý của lão già khiến cuộc phục vụ kéo dài một cách vô vọng. Lão cố gắng đẩy hông, nhưng dương vật vẫn không thể cương cứng hoàn toàn, nó cứ mềm oặt rồi lại hơi cứng lên dưới sự xoa bóp, liếm láp nhẫn nhịn của Hân. Cổ họng cô mỏi nhừ, quai hàm tê dại vì phải há rộng liên tục. Lòng tự trọng của cô bị nghiền nát dưới từng nhịp đẩy thô bạo của lão già. Cô cảm giác mình không còn là một con người, mà chỉ là một món đồ chơi tình dục rẻ tiền để lão già trút bỏ những ấm ức, bất lực của tuổi già.

Sau một lúc lâu dày vò, lão già gầm lên một tiếng khàn đặc. Lão ghì chặt đầu Hân, ép sâu dương vật vào tận cuống họng cô. Hân nghẹt thở, mắt trợn trừng vì đau đớn và thiếu oxy. Rồi một dòng chất lỏng ấm nóng, mằn mặn và nồng nặc mùi tanh bắn thẳng vào cổ họng cô. Lão già xuất tinh. Hân buộc phải nuốt xuống một phần dòng tinh dịch nhớp nhúa ấy, phần còn lại trào ra khóe môi, chảy xuống cằm và cổ cô.

Lão già ngã vật ra giường thở dốc, mặt lộ vẻ thỏa mãn bệnh hoạn. Lão khoát tay bảo cô đi rửa sạch.

Ông Khách Già: "Xong rồi đó. Vào nhà vệ sinh rửa ráy đi rồi ra lấy tiền."

Hân lập tức đứng dậy, chạy nhào vào nhà vệ sinh nhỏ hẹp của phòng khách sạn.

Cô chốt cửa lại, quỳ sụp xuống bên bồn cầu. Tiếng nôn thốc nôn tháo vang lên nghẹn ứ giữa không gian chật hẹp. Cô dùng ngón tay thọc sâu vào cổ họng để cố móc ra hết những gì nhơ nhớp vừa phải nuốt vào. Cơn co thắt dạ dày dữ dội khiến cô nôn ra toàn dịch vị chua chát quyện với dòng tinh dịch tanh nồng. Nước mắt, nước mũi cô chảy ròng ròng, làm nhòe nhoẹt cả lớp phấn trang điểm rẻ tiền trên mặt.

Sau khi nôn đến kiệt sức, Hân lết đến bên bồn rửa mặt. Cô vặn vòi nước lạnh, vốc từng vốc nước dội thẳng vào mặt, vào miệng. Cô dùng ngón tay cọ xát đầu lưỡi, nướu răng và vòm họng một cách điên cuồng, như thể muốn lột bỏ lớp da thịt đã bị hoen ố. Cô lấy bàn chải đánh răng trong túi xách ra, nặn thật nhiều kem đánh răng rồi chà xát cật lực đến mức nướu răng rướm máu đỏ tươi. Vị tanh của máu hòa cùng vị bạc hà cay nồng của kem đánh răng tràn ngập khoang miệng, nhưng vẫn không thể xóa sạch cảm giác ghê tởm, nhơ nhớp bám sâu trong tâm trí cô.

Hân nhìn mình trong chiếc gương ố vàng của nhà vệ sinh. Dưới ánh đèn neon chập chờn, gương mặt cô nhợt nhạt, viền mắt đỏ hoe, những vệt mascara lem nhem chảy dài xuống má như những vệt sẹo đen đúa. Làn da bánh mật mịn màng giờ đây trông thật thảm hại. Chiếc áo thun tiếp thị màu xanh lá cây bị xộc xệch, phần ngực áo loang lổ vết nước và cả vết tinh dịch khô lại xám xịt. Cô cởi bỏ chiếc áo thun, nhìn vào hai bầu ngực hằn sâu những vết bóp đỏ tấy do bàn tay thô bạo của lão già để lại.

Cô bật vòi hoa sen, để dòng nước lạnh buốt dội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Cơ thể cô run lên bần bật dưới làn nước lạnh. Cô dùng xà phòng bánh của khách sạn chà xát mạnh lên khắp da thịt, từ cổ, ngực, đùi đến tận hai đầu gối bám đầy bụi bẩn do quỳ trên nền gạch men. Cô chà xát mạnh đến mức làn da đỏ ửng lên, đau rát, nhưng sự dằn vặt và mặc cảm dơ bẩn vẫn không hề vơi bớt.

Nội tâm Hân gào thét trong sự bất lực. Cô nghĩ về ba cô dưới quê. Ba có biết đứa con gái rượu của ba đang phải quỳ dưới chân một ông già xa lạ, ngậm lấy phần nhạy cảm của ông ta để đổi lấy từng tờ tiền polymer gửi về quê không? Ba cô, người đàn ông hiền lành cả đời chỉ biết bám ruộng bám vườn, nếu biết được sự thật này chắc chắn sẽ thà chết chứ không bao giờ chấp nhận dùng số tiền dơ bẩn này để lọc máu. Nhưng cô không thể để ba chết. Cô phải cứu ba, dù cái giá phải trả là sự tự trọng, danh dự và thể xác của chính mình.

Hân ngồi sụp xuống sàn nhà tắm ướt lạnh, ôm lấy hai đầu gối khóc nức nở. Tiếng khóc của cô bị tiếng nước chảy từ vòi hoa sen át đi, nghẹn ngào và cô độc giữa bốn bức tường gạch men mốc meo. Cô đã hoàn toàn mất đi sự trong sạch của bản thân. Từ một cô gái ngây thơ vùng sông nước, giờ đây cô chẳng khác nào một món hàng qua tay những kẻ giàu có, bị chà đạp và khinh rẻ không thương tiếc. Sự dằn vặt nội tâm như những đợt sóng ngầm cuộn trào, nhấn chìm cô vào bóng tối của sự tuyệt vọng.

Sau khi khóc cạn nước mắt, Hân tắt vòi nước. Cô mặc lại bộ đồ tiếp thị bó sát, chỉnh sửa lại mái tóc đen dài xơ xác. Cô cố gắng dùng nước lau sạch những vệt trang điểm bị nhòe trên mặt, cố tạo cho mình một vẻ ngoài bình thản nhất có thể. Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Hân thấy ông Khách Già đã mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ ép cạnh giường, thong thả rít một hơi thuốc lá. Lão liếc nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi hất hàm về phía chiếc bàn trang điểm.

Ông Khách Già: "Tiền của mày trên bàn đó. Cầm lấy rồi đi đi. Thằng quản lý của mày đã lấy phần của nó rồi. Hôm nay mày làm tốt, lần sau tao sẽ gọi lại."

Hân không nói lời nào. Cô tiến lại gần chiếc bàn gỗ ép, đưa bàn tay run rẩy cầm lấy xấp tiền polymer năm triệu đồng. Cảm giác những tờ tiền polymer màu xanh mát lạnh, phẳng phiu trong lòng bàn tay làm cô thấy nhức nhối. Đây chính là cái giá cho sự nhục nhã của cô tối nay. Cô nhét xấp tiền vào chiếc túi xách giả da cũ kỹ, cúi đầu chào lão rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại phía sau.

Cô bước nhanh xuống cầu thang của nhà nghỉ Hồng Hoa. Gã lễ tân béo ú vẫn ngồi ở quầy lễ tân, nhìn cô bằng ánh mắt cợt nhả đầy ẩn ý khi thấy cô đi ra. Hân phớt lờ ánh mắt đó, cô đẩy cánh cửa kính bước ra ngoài đường. 

Hơi lạnh của đêm muộn ập vào người khiến cô rùng mình. Con đường nhựa loang lổ bóng nước sau cơn mưa chiều giờ đây vắng lặng, chỉ còn tiếng những giọt nước mưa còn sót lại nhỏ tí tách từ hiên nhà xuống vỉa hè. Hân lết đôi chân rã rời trên mặt đường ẩm ướt, đôi giày cao gót tiếp thị gõ xuống lòng đường những tiếng lộc cộc cô độc. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác ghê tởm đọng lại nơi đầu lưỡi và tiếng nôn ói nghẹn ứ trong cổ họng vẫn chưa chịu tan biến hoàn toàn. Cô chỉ muốn chạy thật nhanh về căn phòng trọ chật hẹp của mình, chui vào chăn và trốn tránh thế giới này.