Hân khẽ cựa mình, áp sát lồng ngực trần trụi của mình vào khuôn ngực vững chãi, nồng đượm hơi ấm của Tuấn. Hơi thở của anh đều đặn, ấm nóng phả nhẹ lên đỉnh đầu cô, mang theo mùi mồ hôi nam tính nồng nàn. Cánh tay to bản của Tuấn vẫn quấn chặt ngang eo cô, giữ chặt cơ thể cô sát vào lòng anh như sợ chỉ cần nới lỏng ra là cô sẽ biến mất. Hân nằm lặng thinh, tận hưởng cảm giác da thịt cọ xát mềm mại. Trong bóng tối lờ mờ của buổi sớm mai, những ký ức nhơ nhớp về những căn phòng VIP lạnh lẽo, những tiếng cười cợt nhả của đám đàn ông nồng nặc mùi cồn bỗng trở nên xa xăm và vô hại. Tiếng sóng vỗ ngoài kia đều đặn vang lên như đang gột rửa, vỗ về từng tế bào trên da thịt cô.
Hân khẽ ngẩng đầu. Ánh bình minh lờ mờ rọi qua khe hở của tấm rèm ban công, rải một vệt sáng màu cam nhạt lên gương mặt nghiêng của Tuấn. Cô ngắm nhìn anh thật kỹ. Lông mày phải của anh có một vết sẹo nhỏ mờ nhạt, hàng mi dày hơi động đậy theo từng nhịp thở sâu. Gương mặt chữ điền cương nghị ấy lúc ngủ lại mang một vẻ hiền lành, trẻ con đến lạ. Hân đưa ngón tay trỏ, khẽ khàng chạm vào vết sẹo trên chân mày anh, rồi lướt nhẹ dọc sống mũi thẳng, dừng lại ở làn môi hơi mỏng đang khép hờ. Tim cô đập những nhịp nhẹ nhàng nhưng vững chắc. Đây là người đàn ông đã ôm lấy cô bằng sự trân trọng, đã hôn lên những vết thương trong lòng cô bằng tất cả sự dịu dàng.
Cảm xúc dâng trào khiến lồng ngực Hân căng tức một niềm hạnh phúc khó tả. Cô muốn anh. Cô khát khao được cảm nhận anh ngay lúc này, một cách chủ động và trọn vẹn nhất, để chứng minh rằng thân xác cô giờ đây chỉ thuộc về một mình anh.
Hân nhẹ nhàng luồn bàn tay phải xuống dưới tấm chăn mỏng đang đắp hờ ngang hông hai người. Bàn tay cô mơn trớn những thớ cơ săn chắc trên bụng Tuấn, rồi từ từ di chuyển xuống dưới. Cô cảm nhận được lớp lông tơ mịn màng ở vùng bụng dưới, rồi ngón tay cô chạm vào dương vật của anh. Trạng thái rạng sáng khiến dương vật của người đàn ông đã bắt đầu ấm nóng và hơi cương cứng dưới lớp chăn. Hân khẽ bao trọn lấy nó bằng lòng bàn tay mềm mại của mình, vuốt dọc theo chiều dài của thân dương vật. Cảm giác lớp da bao quy đầu mềm mại trượt lên trượt xuống trên thân dương vật đang nở to dần làm đầu ngón tay cô nóng ran. Tuấn khẽ cựa mình, một tiếng rên hừ hừ khe khẽ thoát ra từ lồng ngực anh nhưng mắt vẫn chưa mở.
Hân mỉm cười. Sự chủ động này là thứ cô chưa bao giờ dám nghĩ tới khi đối mặt với đàn ông trước đây. Nhưng với Tuấn, cơ thể cô đang tự lên tiếng. Cô nhích người xuống phía dưới, kéo chiếc chăn mỏng ra để lộ toàn bộ phần thân dưới trần trụi của anh. Dương vật của Tuấn giờ đã cương thẳng đứng, chỉa lên phía bụng, đầu khấc hơi đỏ hồng đã rỉ ra vài giọt dịch trong suốt. Hân quỳ hai gối xuống nệm, dang rộng hai chân để giữ thăng bằng. Cô cúi đầu xuống, mái tóc dắt díu trên da thịt anh.
Hân há miệng, nhẹ nhàng ngậm lấy phần đầu khấc to tròn của anh. Lần này, không có sự ghê tởm, không có cảm giác muốn nôn thốc nôn tháo như lúc phục vụ ông khách già ở nhà nghỉ Hồng Hoa. Khoang miệng cô ấm áp, ẩm ướt bao bọc lấy quy đầu dương vật của Tuấn. Cô dùng đầu lưỡi liếm láp xung quanh rãnh quy đầu, mút nhẹ nhàng rồi từ từ nuốt sâu hơn vào trong cổ họng. Cô dùng khoang miệng ấm áp bọc lấy toàn bộ phần đầu khấc, cảm nhận sự thô cứng và nóng hổi của nó.
Tuấn: "Ưm... Hân..."
Tiếng gọi trầm ấm, khàn khàn của Tuấn vang lên. Anh đã tỉnh giấc. Bàn tay to lớn của anh lập tức luồn vào tóc cô, nhưng không phải để ấn đầu cô xuống thô bạo như những gã khách khác, mà là vuốt ve, nâng niu, những ngón tay đan vào từng sợi tóc mềm mại của cô.
Tuấn: "Hân... em làm gì vậy... Ồ..."
Hân không trả lời. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt đen to tròn chứa đựng sự cuồng nhiệt và cả sự ngoan ngoãn đầy khao khát. Cô tiếp tục mút mạnh, lưỡi liếm dọc theo thân dương vật gồ ghề những đường gân nổi rõ. Tuấn nhắm nghiền mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nhấc hông lên một chút theo bản năng để dương vật lút sâu hơn vào miệng cô. Hân cảm nhận được vị mặn nhẹ và hơi ấm nóng từ cơ thể anh truyền qua đầu lưỡi. Cô dùng hai tay giữ chặt lấy hai bên đùi săn chắc của anh, đầu nhấp nhô nhịp nhàng, liên tục bú liếm cho đến khi tiếng thở của Tuấn trở nên dồn dập, đứt quãng. Mỗi lần lưỡi cô chạm vào phần rãnh quy đầu nhạy cảm, Tuấn lại rùng mình, những ngón tay anh siết nhẹ tóc cô.
Tuấn không chịu nổi nữa. Anh ngồi bật dậy, hai tay giữ lấy vai Hân và kéo cô đứng lên.
Tuấn: "Nóng quá... Vào phòng tắm đi em."
Hân mỉm cười, để mặc anh bế xốc cơ thể trần trụi của mình lên. Đôi chân cô vòng qua hông anh, kẹp chặt lấy vòng eo vững chãi. Tuấn bế cô bước thẳng vào phòng tắm của khách sạn. Anh dùng một tay mở vòi nước ấm cho chảy vào bồn tắm lớn bằng sứ trắng, rồi đặt Hân ngồi lên thành bồn.
Hơi nước ấm nhanh chóng bốc lên. Tuấn bước vào bồn tắm đã đầy nước ấm, rồi đưa tay kéo Hân vào cùng. Nước ấm ngập đến ngang ngực hai người, xua tan đi cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm mai. Hân ngồi đối diện với Tuấn, hai tay ôm lấy bả vai rộng của anh.
Tuấn: "Hân, em hôm nay... hư lắm nhé."
Hân: "Em chỉ muốn anh thôi."
Hân đáp, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng tràn ngập sự kiên định. Cô muốn dâng hiến tất cả những gì đẹp đẽ nhất của mình cho anh, muốn dùng sự ấm áp này để xóa nhòa những dấu vết dơ bẩn của quá khứ. Hân nhấc người lên, chủ động dang rộng hai đùi, ngồi cưỡi lên đùi Tuấn. Trong dòng nước ấm áp, dương vật cương cứng của Tuấn đang cọ xát ngay dưới cửa lồn ẩm ướt của cô. Hân tựa cằm vào vai anh, từ từ hạ hông xuống.
Dương vật to lớn của Tuấn bắt đầu nới rộng các thớ thịt lồn của cô ra. Lồn Hân mút chặt lấy thân dương vật ấm nóng, nước nhờn tự nhiên của cô hòa vào dòng nước ấm bôi trơn cho sự xâm nhập đầy ngọt ngào này. Hân thở hắt ra một tiếng khi dương vật của anh cắm ngập vào tận cùng lồn cô. Cảm giác căng đầy, nóng bỏng khiến cô run rẩy.
Hân: "A... Tuấn... sâu quá..."
Tuấn: "Em chịu được không?"
Tuấn hỏi, hai bàn tay anh bóp chặt lấy hông cô, giúp cô giữ thăng bằng trong nước.
Hân: "Được... Anh ôm em đi."
Hân bắt đầu nhấp hông. Cô nhấc người lên rồi hạ xuống nhịp nhàng trên người anh. Tiếng nước trong bồn tắm xao động, vỗ vào thành bồn những tiếng bạch bạch nhè nhẹ hòa cùng tiếng thở dốc của cả hai. Sự ma sát bên trong lồn ấm áp dưới dòng nước tạo ra một khoái cảm đê mê, mềm mại nhưng vô cùng mãnh liệt. Mỗi lần cô nhấc mông lên, dương vật của anh lại trượt ra gần hết, rồi khi cô sụp xuống, nó lại đâm mạnh vào sâu bên trong, chạm đến tận cùng tử cung. Sự ma sát giữa làn da ướt át của hai cơ thể tạo nên những kích thích liên tục. Tuấn ngửa đầu ra sau thành bồn tắm, hai tay anh di chuyển lên giữ chặt lấy hai bầu ngực căng tròn của Hân, bóp nhẹ rồi dùng ngón cái vê vê hai đầu ti đã săn cứng lại vì kích thích.
Hân nhắm mắt, cảm nhận sự lấp đầy trọn vẹn. Lồn cô co bóp liên tục, ôm khít lấy từng milimet chiều dài dương vật của anh. Cô cúi xuống hôn lên môi anh, nụ hôn nồng nàn mang theo vị nước ấm và hơi thở gấp gáp. Cả hai cuốn lấy nhau trong bồn tắm, nhịp điệu thúc lên của Tuấn từ bên dưới phối hợp nhịp nhàng với cú nhấp hông của Hân từ phía trên. Dòng nước ấm bao bọc lấy cơ thể họ, nhưng sức nóng tỏa ra từ bên trong hai cơ thể còn mãnh liệt hơn gấp bội. Sự hòa quyện này không có sự tính toán, không có sự cưỡng ép nhục nhã, chỉ có tình yêu thương thuần khiết và khao khát dâng hiến trọn vẹn.
Sau mười lăm phút ân ái ngập tràn trong nước, Tuấn đứng bật dậy, bế xốc Hân ra khỏi bồn tắm. Nước chảy ròng ròng từ cơ thể trần trụi của hai người xuống nền gạch men. Anh lấy chiếc khăn tắm lớn quấn vội quanh người cô, rồi bế cô đi thẳng ra phòng khách sạn.
Căn phòng khách sạn giờ đã ngập tràn ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua ban công mở rộng. Chiếc sofa giả da màu nâu sẫm đặt cạnh cửa kính lớn phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Tuấn đặt Hân đứng trước sofa, rồi xoay người cô lại.
Tuấn: "Bám vào đây em."
Hân hiểu ý. Cô cúi gập người xuống, hai bàn tay bám chặt vào thành tựa lưng của ghế sofa. Động tác này khiến bờ mông tròn trịa của cô nhô cao, phơi bày toàn bộ vùng lồn đẫm nước và đỏ hồng trước mắt Tuấn. Hân ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, ánh mắt lấp lánh nước. Dưới ánh nắng rực rỡ, cơ thể cô phơi bày trọn vẹn, không có sự che giấu, không có sự ngượng ngùng che đậy.
Tuấn đứng phía sau cô. Anh không chần chừ, một tay giữ chặt hông cô, tay kia cầm lấy dương vật đang cương cứng của mình, hướng thẳng đầu khấc vào khe lồn đang hé mở của Hân rồi thúc mạnh một cú lút cán.
Hân: "Á... Tuấn...!"
Cú thúc bất ngờ từ phía sau khiến Hân ưỡn cong lưng, hai tay cô siết chặt lấy lớp da sofa. Dương vật của Tuấn đi vào góc độ này cực kỳ sâu, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất bên trong lồn cô. Tuấn bắt đầu thúc liên tục. Tiếng da thịt chạm nhau chan chát vang lên đều đặn trong căn phòng. Ánh nắng sớm chiếu rọi lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của hai người, làm nổi bật những đường cong cơ thể đầy dục cảm. Mỗi cú thúc của Tuấn đưa dương vật thô dài lún sâu vào trong lồn Hân, cọ xát vào các thớ thịt nhạy cảm nhất. Hân rên rỉ liên tục, âm thanh vang vọng khắp căn phòng yên ắng.
Tuấn: "Hân... lồn em khít quá... mút chặt quá..."
Tuấn rên lên, nhịp thúc ngày càng nhanh và mạnh bạo hơn. Mỗi lần anh rút ra gần hết rồi lại đâm sầm vào, lồn Hân lại co thắt lại như muốn giữ chặt lấy anh không buông. Hân cảm thấy mình tựa như một con thuyền nhỏ đang chao đảo trước những con sóng cuồng nhiệt của anh, nhưng đó là sự chao đảo đầy tự nguyện và hạnh phúc. Cô cảm nhận được tình yêu của anh qua từng cú thúc, sự nâng niu trân trọng ẩn sau những động tác mạnh mẽ. Sự đau đớn nhục nhã của những ngày tháng cũ dường như tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho niềm thăng hoa ngọt ngào.
Căng thẳng thể xác đạt đến đỉnh điểm. Tuấn ghì chặt lấy eo Hân, thúc mạnh liên tiếp năm sáu cú cuối cùng. Anh rên rầm một tiếng lớn rồi bắn luồng tinh dịch nóng hổi sâu vào trong lồn cô. Hân cũng co rút mạnh mẽ, hai chân cô run lên bần bật, cô đổ ập người xuống đệm sofa, thở dốc trong sự viên mãn tột cùng. Cả hai nằm đè lên nhau trên chiếc sofa dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, nghe tiếng tim nhau đập thình thịch trong lồng ngực. Luồng tinh dịch ấm nóng chảy tràn trong lồn Hân, mang lại cho cô cảm giác được lấp đầy, được che chở tuyệt đối.
Hai tiếng sau, họ đã thu dọn xong hành lý. Hân mặc chiếc váy thun giản dị, mái tóc buộc gọn gàng phía sau gáy. Họ bắt chuyến xe sớm để quay trở lại Vĩnh Long.
Trên chuyến xe khách chạy dọc quốc lộ, Hân tựa đầu vào vai Tuấn. Bàn tay anh nắm chặt lấy tay cô, ngón tay đan xen chặt chẽ. Hân nhìn ra ngoài qua cửa kính xe. Cô nhìn thấy những hàng cây xanh mướt lướt qua nhanh. Đầu óc cô trôi về những ngày tháng đầy tăm tối đã qua. Suốt hai năm, mỗi ngày cô thức dậy đều phải đối mặt với nỗi lo sợ về tiền bạc, sự khinh bỉ của người đời và những bàn tay thô bạo của những gã khách nhậu. Cô đã nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi mãi chôn vùi trong những chòi lá ẩm ướt của quán nhậu, hoặc kết thúc ở một nhà nghỉ rẻ tiền nào đó. Nhưng giờ đây, hơi ấm từ bàn tay Tuấn đang truyền qua da thịt cô, nhắc nhở cô rằng cô đã bước ra khỏi vũng bùn đó.
Tuấn: "Hân, em mệt không? Nhắm mắt ngủ một chút đi."
Hân: "Em không mệt. Em chỉ muốn nhìn anh thôi."
Tuấn mỉm cười, nghiêng đầu hôn nhẹ lên trán cô.
Tuấn: "Về tới nơi, anh sẽ đợi em ở quán nước mía đầu đường. Em cứ vào gặp gã Hùng để bàn giao công việc và nộp đơn. Xong xuôi thì ra với anh, chúng ta đi thẳng về Cần Thơ. Anh đã nhờ bạn tìm giúp một căn phòng trọ nhỏ ở gần chỗ anh làm. Có ban công nhỏ, em có thể trồng vài chậu cây."
Hân: "Anh định hướng hết mọi chuyện rồi sao?"
Tuấn: "Anh muốn chuẩn bị mọi thứ tốt nhất cho em. Anh không muốn em phải lo lắng bất cứ điều gì nữa. Lương của anh đủ để lo cho hai đứa cuộc sống bình thường. Sau này em thích làm gì thì làm, không cần phải gượng ép bản thân nữa."
Hân: "Em sẽ tìm một công việc làm thu ngân hoặc phụ bán hàng. Em muốn tự tay kiếm tiền cùng anh lo cho gia đình."
Tuấn: "Được, miễn là em thích."
Hân siết chặt tay anh. Sự chân thành và chu đáo của Tuấn khiến những mặc cảm cuối cùng trong lòng cô tan biến. Cô không còn cảm thấy mình là một con tiếp thị bia dơ bẩn nữa. Bên anh, cô chỉ là một người phụ nữ được yêu thương và trân trọng.
Chiếc xe khách liên tỉnh dừng xịch bên vệ đường quốc lộ, phả ra luồng khói xám nồng nặc mùi dầu máy. Hân bước xuống xe, cảm giác nóng nực quen thuộc của vùng đất Vĩnh Long ập vào lồng ngực. Tuấn giúp cô xách túi hành lý nhỏ, dắt cô đến quán nước mía lợp lá ọp ẹp ngay góc ngã ba đường.
Tuấn: "Anh đợi em ở đây. Có chuyện gì cứ gọi anh liền nghe không?"
Hân: "Dạ, em vào nộp đơn rồi ra ngay. Anh uống nước đi."
Hân quay lưng bước đi. Đoạn đường từ lộ lớn dẫn vào quán nhậu sân vườn Hương Quê dài chưa đầy trăm mét. Lối đi rải sỏi lạo xạo dưới gầm giày đế bệt của Hân. Cảnh quán ban ngày trông thật hoang tàn, những chòi lá trống huếch, bàn ghế nhựa xếp chồng lên nhau bám đầy bụi đất. Hân đi thẳng vào khu nhà điều hành phía sau, nơi gã quản lý Hùng đang ngồi gác chân lên bàn gỗ, tay cầm điếu thuốc lá phà khói liên tục. Nhìn thấy Hân bước vào với chiếc túi xách trên tay, Hùng nhếch mép cười khinh bỉ.
Hùng: "Mày đi đâu mất dạng mấy ngày nay? Khách VIP gọi tìm mày om sòm kia kìa. Lo mà thay đồ vào phòng VIP 3 ngay đi, có độ lớn đó."
Hân đứng thẳng người, lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy trắng viết tay gấp làm tư, đặt lên mặt bàn trước mặt gã.
Hân: "Anh Hùng, em gửi đơn xin nghỉ việc. Em không làm tiếp thị bia ở đây nữa."
Hùng dập tắt điếu thuốc vào cái gạt tàn đầy tàn tro, cầm tờ giấy lên liếc qua rồi vò nát, ném thẳng vào sọt rác dưới chân. Gã đứng dậy, chống hai tay lên bàn, dí sát gương mặt đầy mụn thịt vào Hân.
Hùng: "Nghỉ việc? Mày nghĩ cái quán này là cái chợ hả Hân? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Lương tháng này của mày còn nằm trong tay tao. Chưa kể tiền hoa hồng bán bia đợt trước."
Hân: "Em đã làm đủ ngày đủ giờ. Tiền lương đó là công sức của em. Em bàn giao sổ sách đầy đủ cho chị Lan rồi."
Hùng: "Mày bớt cứng họng với tao đi. Mày tưởng mày ngon lắm hả Hân? Thứ tiếp thị bia dạng háng kiếm tiền như mày, ra khỏi cái quán này thì làm được cái tích sự gì? Tao đéo ký đơn, đéo trả lương. Mày muốn đi thì cút xéo tay không."
Hân siết chặt quai túi xách đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi sợ hãi quen thuộc chực trào lên, nhưng hình ảnh bàn tay ấm áp của Tuấn và lời hứa hẹn về một tương lai mới đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, không hề né tránh.
Hân: "Tiền lương đó em coi như bố thí cho anh. Em không cần nữa. Nhưng từ hôm nay, em không còn liên quan gì đến cái quán này, cũng không ai có quyền bắt em tiếp khách nữa."
Hùng đập bàn một cái rầm, quát lớn.
Hùng: "Mày dám nói chuyện kiểu đó với tao hả? Thằng khách VIP Hợp Đồng tối nay đòi gặp mày bằng được. Mày đéo đi, tao cho đàn em qua nhà trọ quậy nát bét, cho cả họ nhà mày biết mày làm cái nghề nhơ nhớp gì ở đây!"
Hân: "Anh cứ việc làm. Phòng trọ em đã trả, gia đình em cũng không còn ở đây. Anh không đe dọa được em nữa đâu."
Nói xong, Hân quay người, dứt khoát bước nhanh ra ngoài. Tiếng chửi bới, đập phá đồ đạc của Hùng vang lên đầy bất lực phía sau lưng cô nhưng không thể làm bước chân cô chậm lại. Mỗi bước đi rời khỏi quán nhậu là một lần cô cảm thấy xích xiềng vô hình trên da thịt mình bị chặt đứt. Hân chạy nhanh ra phía đầu đường. Dưới bóng mát của mái lá quán nước mía, Tuấn đang đứng chờ. Thấy cô chạy ra, anh lập tức bước tới, đón lấy chiếc túi hành lý rồi nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của cô.
Tuấn: "Em sao rồi? Hắn có làm khó em không?"
Hân: "Em giải quyết xong rồi. Mình đi thôi anh, đi khỏi đây."
Tuấn gật đầu, đỡ cô ngồi lên yên sau chiếc xe máy. Tiếng động cơ xe nổ giòn giã. Chiếc xe lao nhanh ra quốc lộ, hướng thẳng về phía Cần Thơ. Hân vòng tay ôm chặt lấy eo Tuấn, áp sát mặt vào tấm lưng ấm áp của anh. Con đường phía trước trải dài dưới ánh nắng mai rực rỡ, xua tan đi bóng tối của những căn phòng VIP lạnh lẽo ngày nào.