Máu tươi rỉ qua kẽ ngón tay đen nhẻm của Dương Quá, nhuộm thành những vệt đỏ thẫm trên gấu váy lụa trắng muốt của người nữ tử trước mặt.
Y thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải rách nát. Phía sau y, cánh cửa đá ngàn cân của Cổ Mộ vừa sập xuống với một tiếng uỳnh nặng nề, rung chuyển cả nền đất ẩm ướt, ngăn cách hoàn toàn tiếng la hét chửi bới cùng binh khí va chạm của đám đạo sĩ Toàn Chân giáo bên ngoài. Bóng tối âm u lập tức nuốt chửng lấy không gian, chỉ còn lại hơi lạnh toát ra từ những vách đá ẩm ướt và mùi máu tanh nồng đang bốc lên từ da thịt thiếu niên. Sự im ắng đột ngột này không mang lại cảm giác an toàn, ngược lại càng làm nổi bật tiếng tim đập thình thịch như gõ trống trong lồng ngực Dương Quá.
Dương Quá không buông tay. Móng tay y găm chặt vào lớp lụa mềm mại, cảm nhận rõ ràng sự mát lạnh của thớ vải dưới lòng bàn tay nóng hổi đầy mồ hôi, máu và bụi đất. Y ngước khuôn mặt lấm lem bùn đất nhìn lên. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt của Tiểu Long Nữ hiện ra thanh tú nhưng không một chút cảm xúc, tựa như một pho tượng tạc từ khối băng ngàn năm dưới đáy vực sâu. Đôi mắt nàng trong vắt, không gợn một chút bụi trần, nhìn y như nhìn một hòn đá hay một gốc cây khô héo ngoài thung lũng.
"Buông ra."
Giọng nàng nhỏ, thanh mảnh nhưng mang theo luồng khí lạnh thấu xương, dường như có thể đóng băng cả dòng máu đang sục sôi trong người y.
Dương Quá cắn chặt răng, vết thương sâu hoắm bên sườn phải co rút đau đớn khiến y phải quỳ rạp xuống đất. Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn sốt hâm hấp khiến đầu óc y quay cuồng. Nhưng những ngón tay y vẫn siết chặt lấy vạt áo trắng như cự tuyệt sự xua đuổi. Y biết rõ nếu bước ra khỏi cánh cửa đá này, đám đạo sĩ mặt người dạ thú ngoài kia sẽ xé xác y thành trăm mảnh. Bản năng sinh tồn của một đứa trẻ lang thang từ nhỏ mách bảo y rằng, người nữ tử lạnh lùng như băng tuyết này là chiếc phao cứu sinh duy nhất của y trên thế gian này.
"Ta không buông!" Giọng y khản đặc, lẫn cả tiếng rên rỉ vì đớn đau. "Sư phụ... xin người cứu ta. Bọn chúng vu oan cho ta, muốn ép chết ta! Trên đời này không còn ai dung thứ cho ta nữa!"
Tiểu Long Nữ cúi đầu nhìn thiếu niên đang bò dưới chân mình. Làn da y đỏ ửng vì cơn sốt đang âm ỉ cháy, đối lập hoàn toàn với sắc da trắng bệch của nàng. Nàng nâng tay lên, những ngón tay thon thả khẽ lướt qua cổ tay Dương Quá, định gỡ tay y ra.
Chỉ một cái chạm nhẹ, cả hai đều cứng người.
Dương Quá rùng mình, luồng khí lạnh từ ngón tay nàng truyền thẳng vào huyết quản đang sục sôi của y, xoa dịu đi cơn nóng rát trong thoáng chốc nhưng lại mang đến một cảm giác tê dại kỳ lạ. Về phần Tiểu Long Nữ, đôi lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại. Từ thuở nhỏ tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, nàng chưa từng tiếp xúc gần gũi với nam tử. Nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể thiếu niên như một ngọn lửa nhỏ cọ xát vào làn da quanh năm không thấy ánh mặt trời của nàng, khiến các đầu ngón tay nàng khẽ run lên. Nàng nhanh chóng rút tay lại, giấu vào trong ống tay áo rộng để che đi sự xao động rất nhẹ vừa trỗi dậy.
"Đứng lên. Đi theo ta."
Nàng xoay người bước đi, dải lụa trắng nơi thắt lưng khẽ lay động trong không gian tĩnh mịch. Dương Quá lết thân thể tàn tạ, ôm vết thương rỉ máu bám sát gót nàng qua những lối đi hẹp tối tăm, sâu hoắm của Cổ Mộ. Tiếng bước chân lê lết của y vang vọng trên nền đá lạnh lẽo, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề.
Nàng dẫn y vào một mật thất nhỏ, nơi có một chiếc giường đá xám xịt tỏa ra làn hơi lạnh buốt. Tiểu Long Nữ chỉ tay vào chiếc giường đá bên cạnh, lạnh lùng nói:
"Nằm xuống đó."
Dương Quá vừa áp lưng vào mặt đá, cơn ớn lạnh lập tức chạy dọc xương sống khiến y run rẩy bần bật. Mặt giường đá này lạnh lẽo dị thường, dường như muốn hút cạn chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại trong cơ thể y. Y nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên hèn nhát trước mặt nàng.
Tiểu Long Nữ bước tới gần. Nàng cầm kéo y phục, không chút do dự xé toạc lớp áo rách nát thấm đẫm máu khô của y. Tiếng vải rách vang lên xoành xoạch trong không gian hẹp. Lồng ngực săn chắc, rắn rỏi của thiếu niên phơi bày trước mắt nàng. Dù mới mười mấy tuổi, nhưng những năm tháng lang thang đầu đường xó chợ đã rèn luyện cho y một khung xương vững chãi, các múi cơ nổi rõ dưới làn da rám nắng, nhưng lúc này trên đó chằng chịt những vết cào xước và một vết kiếm sâu hoắm bên sườn phải đang không ngừng rỉ máu.
Nàng nhìn vết thương, đôi mắt không chút gợn sóng nhưng động tác có phần cẩn trọng hơn. Nàng lấy ra một lọ sứ nhỏ, đổ thứ bột thuốc màu xanh lục lên vết thương sâu của y.
"Sẽ rất đau." Nàng cảnh báo, giọng điệu vẫn không đổi sắc.
Dương Quá chưa kịp định thần, cảm giác bỏng rát như ngọn lửa liếm vào da thịt ập đến. Thuốc bột ngấm vào máu thịt, xót xa đến tận cùng xương tủy. Y co rúm người, theo bản năng vươn tay chộp lấy cổ tay Tiểu Long Nữ. Lần này, y nắm thật chặt, gân xanh trên mu bàn tay y nổi lên cuồn cuộn. Ngón tay y áp vào làn da mềm mại, mát lạnh của nàng, cố tìm kiếm một điểm tựa để vượt qua cơn đau đớn tột cùng.
Tiểu Long Nữ bất ngờ bị giữ chặt, nhịp thở có phần rối loạn. Nàng muốn rút tay ra nhưng sức lực của thiếu niên khi đau đớn lớn đến kinh người, giống như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng đang dốc toàn lực để bám víu.
"Buông tay." Nàng trầm giọng, mắt nhìn thẳng vào mắt y.
"Ta... ta đau..." Dương Quá nhìn nàng bằng ánh mắt hoang dại, đầy khát khao và sự cầu khẩn.
Khóe mắt y đỏ hoe, nước mắt lý tính vì quá đau đớn đọng lại nơi rèm mi lấm lem. Hơi thở nóng hổi của y phả thẳng vào mặt nàng, mang theo mùi của sự sống mãnh liệt, thứ vốn dĩ đã biến mất ở Cổ Mộ từ rất lâu. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tiểu Long Nữ có thể nhìn thấy từng sợi mi cong đang rung động của y, và cả sự bướng bỉnh, cô độc hằn sâu trong đôi mắt đen láy kia.
Nhìn sâu vào đôi mắt ấy, Tiểu Long Nữ lặng người. Một cảm giác kỳ lạ, chưa từng có trong hơn mười năm tu hành thanh tịnh, khẽ lay động tâm tư nàng. Nàng không đẩy y ra nữa. Ngón tay lạnh buốt của nàng bắt đầu thoa thuốc lên da thịt nóng rực của y. Động tác của nàng rất nhẹ, ngón tay mềm mại lướt qua làn da rám nắng của thiếu niên, mang theo sự mát lạnh xoa dịu cơn bỏng rát của thuốc độc.
Mỗi lần da thịt hai người cọ xát, một cảm giác run rẩy khó tả lại trỗi dậy trong lòng cả hai. Cơ thể Dương Quá căng cứng dưới từng cái chạm nhẹ của nàng. Y cảm nhận được sự dịu dàng hiếm hoi ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, lòng trỗi dậy một sự lệ thuộc mãnh liệt. Y nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không tỳ vết của nàng, ngửi thấy mùi hương thanh khiết như hoa quỳnh nở ban đêm tỏa ra từ cơ thể nàng, lấn át cả mùi máu tanh nồng trong thạch thất.
Khi băng bó xong, trán Tiểu Long Nữ đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Việc kiềm chế tâm dao động trong lúc tiếp xúc xác thịt gần gũi với một nam tử khiến nàng tiêu hao không ít tâm lực. Nàng lùi lại một bước, giũ nhẹ ống tay áo, nhanh chóng tái lập khoảng cách lạnh lùng vốn có.
Dương Quá lập tức ngồi dậy, không màng đến vết thương vừa được cố định bằng những dải băng trắng, y quỳ thụp xuống chiếc giường đá lạnh ngắt. Cơn lạnh từ thạch thất thấm vào da thịt trần trụi của y, nhưng ý chí cầu sinh và sự bám chấp vào người nữ tử này đã lấn át tất cả.
"Sư phụ, xin người cho ta ở lại Cổ Mộ. Toàn Chân giáo không có chỗ cho ta, thế gian này cũng không có chỗ cho ta. Bọn họ ai cũng ghét bỏ ta, coi ta như cỏ rác." Giọng y run rẩy, nhưng chứa đựng sự kiên quyết mãnh liệt. "Ta nguyện làm môn sinh của người, suốt đời suốt kiếp hầu hạ người. Người bảo ta làm gì ta cũng làm."
Y dập đầu thật mạnh xuống mặt đá, tiếng cồm cộp vang lên khô khốc trong thạch thất vắng lặng.
"Ta thề sẽ trung thành vô điều kiện. Người bảo ta chết, ta tuyệt đối không sống. Chỉ xin người đừng đuổi ta đi."
Tiểu Long Nữ nhìn đỉnh đầu thiếu niên, im lặng một lúc lâu. Trong thạch thất chỉ còn nghe tiếng gió rít nhè nhẹ qua những kẽ đá sâu và tiếng thở dần ổn định của Dương Quá. Quy củ Cổ Mộ trước giờ vô cùng nghiêm ngặt, tuyệt đối không nhận nam tử. Nhưng nhìn đứa trẻ đáng thương, đầy thương tích và ánh mắt chứa đầy sự cô độc, oán hận thế gian này, nàng lại nghĩ đến lời dặn dò của tôn sư trước khi tạ thế. Sư phụ nàng từng nói, người trong giang hồ hiểm ác, lòng người khó lường, nhưng nếu gặp kẻ cùng đường mạt lộ tìm đến Cổ Mộ, đó chính là duyên số.
"Cổ Mộ không thu nhận đệ tử nam." Nàng nói chậm rãi, giọng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng nếu ngươi muốn ở lại, ngươi phải tuân theo quy củ của ta. Ở nơi này, ngươi phải vứt bỏ mọi dục vọng của thế tục. Không được khóc, không được cười, không được tức giận, cũng không được động lòng. Ngươi có làm được không?"
"Ta làm được! Chỉ cần được ở lại bên cạnh người, cái gì ta cũng từ bỏ!" Dương Quá ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Y vốn là kẻ không nhà không cửa, từ nhỏ đã phải chịu đựng sự khinh rẻ của người đời. Đối với y, những thứ như hỷ nộ ái ố của thế tục chẳng qua chỉ là trò cười. Chỉ có sự ấm áp từ bàn tay mát lạnh của nàng lúc nãy mới là thứ thật sự có ý nghĩa với y lúc này.
"Ngươi đi theo ta."
Tiểu Long Nữ xoay người bước ra ngoài. Dương Quá vội vàng sửa lại lớp áo rách che tạm ngực rồi đi theo. Nàng dẫn y qua những khúc quanh u tối, sâu hơn vào lòng núi, đến một gian mật thất rộng lớn hơn. Nơi đây đặt bài vị của tổ sư Lâm Triều Anh. Ánh nến leo lét chiếu tỏ bức họa một người nữ tử xinh đẹp tuyệt trần nhưng ánh mắt chứa đựng nỗi u uất vạn phần, như đang nhìn thấu hồng trần thế tục đầy rẫy đau khổ.
"Quỳ xuống trước bài vị tổ sư." Tiểu Long Nữ đứng bên cạnh, dáng vẻ trang nghiêm, tà áo trắng rủ xuống như một dải lụa không nhuốm bụi trần.
Dương Quá ngoan ngoãn quỳ xuống, hai tay chắp trước ngực, mắt nhìn thẳng vào bức họa vị tổ sư sáng lập môn phái. Y cảm nhận được một bầu không khí trang nghiêm và có phần u uất bao trùm lấy gian phòng này.
"Gia quy Cổ Mộ nghiêm ngặt. Điều thứ nhất: Phải nghe lời sư phụ tuyệt đối. Điều thứ hai: Không được tự ý rời khỏi Cổ Mộ nửa bước nếu chưa được phép. Điều thứ ba: Phải dốc lòng tu luyện võ công, không được xao nhãng. Nếu ngươi phản bội sư môn, ta sẽ tự tay phế bỏ kinh mạch của ngươi."
Giọng nói của nàng vang vọng trong mật thất tối tăm, lạnh lẽo như một lời thề đóng đinh vào định mệnh của cả hai.
Tiểu Long Nữ nhìn bài vị của tổ sư Lâm Triều Anh, lòng nàng trỗi dậy một sự đấu tranh lý trí mạnh mẽ. Nàng tự hỏi liệu việc nhận Dương Quá vào Cổ Mộ có phải là một quyết định sai lầm hay không. Ngọc Nữ Tâm Kinh yêu cầu người luyện phải thanh tâm quả dục, không được có một chút tơ hào tình cảm nam nữ. Mà thiếu niên trước mặt này lại như một ngọn lửa hoang dại, tràn đầy nhiệt lượng và bản năng sinh tồn mãnh liệt. Sự xuất hiện của y chắc chắn sẽ phá vỡ sự yên bình tĩnh lặng bấy lâu nay của Cổ Mộ. Nàng khẽ nhắm mắt, thầm cầu nguyện tổ sư linh thiêng dẫn dắt, giúp nàng giữ vững được tâm cảnh băng giá của mình.
Dương Quá dập đầu ba cái thật mạnh trước bài vị tổ sư, tiếng đầu chạm đất vang lên đều đặn. Sau đó, y quay sang dập đầu trước chân Tiểu Long Nữ.
"Đồ nhi Dương Quá, bái kiến sư phụ."
Tiểu Long Nữ khẽ gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm. Nàng nhìn thiếu niên đang quỳ dưới chân mình, một cảm giác trách nhiệm và cả sự ràng buộc mơ hồ bắt đầu hình thành. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời của nàng và thiếu niên này đã gắn liền với nhau trong bóng tối của Cổ Mộ.
Nàng xoay người bước đi, chuẩn bị trở về thạch thất của mình để lại Dương Quá tự ổn định vết thương.
Lớp áo trắng bằng lụa mỏng của nàng lay động theo từng bước chân thanh thoát. Ánh nến le lói phía sau chiếu xuyên qua làn vải lụa mỏng manh, để lộ bờ vai trần thon thả cùng đường cong mềm mại của chiếc cổ trắng ngần đang ẩn hiện dưới lớp sa y nhẹ như cánh ve.
Dương Quá quỳ dưới đất, mắt đăm đăm nhìn theo bóng lưng của nàng. Y không chớp mắt, lồng ngực đột ngột thắt lại bởi một cảm giác nóng rực chưa từng có. Làn da vai trần trắng ngần của sư tôn lấp ló sau lớp lụa mỏng như một thứ cấm kỵ đầy quyến rũ, cắm thẳng vào tâm trí hoang dại của thiếu niên. Y nuốt khan một ngụm nước bọt, hai tay siết chặt thành nắm đấm trên mặt đất lạnh giá, cảm nhận ngọn lửa dục vọng đầu đời đang âm ỉ cháy trong cơ thể mình, thách thức cả sự lạnh lẽo cô tịch ngàn năm nơi Cổ Mộ.