Dương Quá siết nhẹ bàn tay trái độc nhất quanh hai cổ tay mảnh mai của Tiểu Long Nữ, từ từ kéo rộng ra hai bên. Sức mạnh của một nam nhân từng trải qua mười sáu năm rèn luyện dưới sóng triều cuồn cuộn của biển cả dễ dàng khuất phục sự chống cự yếu ớt cuối cùng. Sự che chắn biến mất, phơi bày trọn vẹn đôi gò bồng đảo trắng muốt trước tầm mắt hừng hực lửa dục của y. Dương Quá không nói một lời nào. Mọi ngôn từ lúc này đều trở nên thừa thãi trước sự trống rỗng đằng đẵng mười sáu năm qua. Y ghì chặt nàng vào lòng, bờ môi ấm nóng lập tức áp xuống, ngấu nghiến lấy làn môi đào mọng ướt của nàng.
Nụ hôn cuồng nhiệt, gấp gáp, đầy đói khát như một con dã thú vừa thoát khỏi xiềng xích. Hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau, hút lấy dòng mật ngọt. Nàng rên rỉ nhẹ nhàng qua kẽ răng, hai tay từ chỗ đẩy nhẹ ngực y chuyển sang bám chặt lấy bờ vai rộng lớn, gồ ghề đầy những vết sẹo chai sạn của y. Hơi thở nóng hổi của hai người hòa quyện vào nhau giữa làn sương mù ẩm ướt của đáy cốc. Làn da nàng mịn màng, trắng muốt tựa tuyết trên đỉnh Chung Nam Sơn năm nào, run rẩy phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của đồ đệ. Đỉnh ngực nhô cao, hai đầu vú màu hồng nhạt se lại vì gặp cái lạnh của đáy vực và trước ánh mắt nóng bỏng của y.
Dương Quá cúi xuống, ghì chặt môi mình lên bầu ngực ấm áp của nàng. Đôi môi y thô ráp, ngấu nghiến lấy một bên gò bồng đảo căng tròn, ngậm chặt lấy đầu vú hồng nhạt mà mút mạnh. Tiểu Long Nữ ưỡn cong người, một tiếng rên rỉ khàn đục thoát ra khỏi bờ môi đỏ mọng. Nàng bấu chặt mười ngón tay vào bả vai rộng lớn của y. Trong khi miệng vẫn không ngừng mút mát, ngậm chặt đầu vú kéo căng ra rồi buông nhẹ để cảm nhận sự đàn hồi săn chắc, bàn tay trái của Dương Quá đã luồn xuống dưới thắt lưng nàng. Y giật đứt dải lụa trắng buộc váy, cởi bỏ lớp váy lụa còn lại của nàng. Những thớ vải trắng tuột xuống, để lộ cặp đùi non dài thon thả và bờ mông tròn trịa. Dương Quá cũng dùng tay và răng giật phăng lớp áo xám tro thô ráp trên người mình ném ra xa.
Cơ thể hai người hoàn toàn trần trụi áp sát vào nhau. Làn da ngăm đen, ngang dọc những vết sẹo kiếm chém và cánh tay cụt bên vai phải của Dương Quá cọ xát trực tiếp vào da thịt mềm mại, mát rượi của Tiểu Long Nữ. Sự tương phản giữa thô bạo và thanh khiết, giữa một kẻ tàn phế phong trần và một tiên tử băng thanh ngọc khiết càng kích thích ngọn lửa tình trong lòng hai người cháy bùng dữ dội.
Bàn tay trái của Dương Quá trượt dọc từ hông nàng xuống dưới đùi non, rồi luồn vào giữa hai chân nàng. Ngón tay y miết mạnh vào mép lồn đang khép chặt của Tiểu Long Nữ. Lồn nàng nhỏ nhắn, được bao bọc bởi một lớp lông tơ mềm mại, suốt mười sáu năm qua chưa từng có ai đụng chạm tới nay đã co rút lại đầy nhạy cảm. Khi ngón tay thô ráp của Dương Quá len lỏi vào giữa hai cánh môi âm đạo, chà xát liên tục lên hạt đậu nhỏ đang cương cứng, Tiểu Long Nữ run rẩy kẹp chặt đùi. Sự cọ xát mãnh liệt đánh thức bản năng sâu kín nhất trong cơ thể nàng. Dịch thủy ấm áp, trơn trượt bắt đầu rỉ ra từ cửa mình, ướt đẫm các ngón tay Dương Quá.
"Cô cô, lồn nàng ướt quá..." Dương Quá khàn giọng thì thầm bên tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến Tiểu Long Nữ khóc nấc lên.
"Quá nhi... đừng nói..." Nàng xấu hổ nghiêng đầu, nhưng hai chân lại vô thức mở rộng hơn để đón nhận ngón tay y đang thọc sâu vào trong âm đạo, khuấy động dòng mật ngọt ẩm ướt.
Sự va chạm này lập tức khơi gợi lại những ký ức đau đớn và ngọt ngào của những đêm truyền công trong Cổ Mộ lạnh lẽo năm xưa. Khi đó, họ phải rũ bỏ mọi xiêm y, đối diện với nhau bằng thân xác trần trụi nhưng phải giữ cho tâm trí thanh tịnh, không được gợn chút dục vọng. Mỗi lần hơi ấm từ bàn tay Dương Quá truyền qua lưng trần của nàng, Tiểu Long Nữ đều phải gồng mình chống chọi với dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng, lan tỏa xuống tận cấm địa nhạy cảm bên dưới. Giờ đây, không còn bất kỳ gia quy nghiêm ngặt nào của phái Cổ Mộ, không còn những giáo điều tục tiểu trói buộc, họ chỉ là một đôi nam nữ đói khát hơi ấm của nhau sau gần hai thập kỷ chia lìa.
Dương Quá nhẹ nhàng đỡ Tiểu Long Nữ nằm nghiêng trên bãi cỏ ẩm ướt, kéo cơ thể nàng sát vào ngực mình từ phía sau. Trong tư thế Úp thìa này, y có thể cảm nhận trọn vẹn đường cong mềm mại của tấm lưng trần và bờ mông tròn trịa của nàng áp sát vào hạ bộ đang cương cứng của mình. Cánh tay trái của y vòng qua eo nàng, bàn tay lớn vuốt ve từ bầu ngực căng tròn xuống đến vòng eo thon gọn, rồi trượt xuống đùi non. Y nâng một chân nàng lên, để lộ ra khe lồn đỏ hồng đang mở hờ, ướt đẫm dịch thủy.
Cây dương vật thô cứng, gân guốc của Dương Quá đã cương lên tột độ, đầu khấc to tròn rỉ ra dòng dâm dịch trong suốt. Y cọ xát đầu khấc nóng hổi dọc theo khe lồn trơn ướt của nàng vài lần, rồi từ từ đẩy mạnh thắt lưng, tiến vào bên trong âm đạo.
"A... Quá nhi..."
Tiểu Long Nữ khẽ rên rỉ, đầu ngửa về phía sau, tựa vào vai y. Sự chật khít của âm đạo sau mười sáu năm xa cách khiến việc tiếp nhận dương vật thô dài của Dương Quá trở nên khó khăn. Từng tấc thịt mềm bên trong co bóp liên hồi, ôm chặt lấy khúc thịt nóng bỏng như muốn đẩy nó ra nhưng lại vô thức hút chặt lấy nó vào sâu hơn. Dương Quá nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận sự bao bọc ấm áp, khít khao từ cơ thể nàng. Y đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt của Tiểu Long Nữ, đặt lên môi nàng những nụ hôn dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu.
Nhịp hông của y bắt đầu di chuyển chậm rãi trong tư thế Úp thìa. Mỗi lần y rút ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào tận cùng âm đạo mang đến một khoái cảm âm ỉ nhưng sâu sắc. Tiểu Long Nữ nắm chặt lấy bàn tay trái của y đang đặt trên bụng mình, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Nàng cảm nhận được sự hiện diện chân thực của y, không còn là những giấc mơ mộng mị dưới đáy giếng lạnh lơ đãng mỗi đêm. Sự cô độc đằng đẵng của mười sáu năm qua, nỗi thèm khát cảm giác da thịt ấm áp giờ đây được lấp đầy bởi sự va chạm của hai cơ thể trần trụi.
Khi dịch thủy từ lồn nàng tiết ra ngày càng nhiều, bôi trơn hoàn toàn cho cuộc hoan lạc, Dương Quá bắt đầu tăng tốc độ. Tiếng da thịt cọ xát sột soạt trên cỏ ẩm hòa cùng tiếng rên rỉ khàn đục của Tiểu Long Nữ vang lên khe khẽ dưới màn sương mù dày đặc. Y lật người nàng lại, ép nàng quỳ chống hai tay xuống đất theo tư thế Cưỡi ngựa ngược từ phía sau.
Từ góc nhìn này, bờ mông trắng muốt, đầy đặn của nàng nhô cao, lộ ra khe lồn đỏ hồng đang mở hờ, ướt nhẹp dâm dịch dưới làn sương mù mờ ảo. Dương Quá quỳ phía sau, một tay giữ chặt lấy eo nàng, áp sát lồng ngực đầy sẹo của mình vào tấm lưng trần mảnh dẻ của sư tôn. Y đưa đầu khấc nóng hổi cọ xát dọc theo khe lồn ướt át, rồi thọc thẳng dương vật vào sâu trong âm đạo nàng.
"A!"
Tiểu Long Nữ hét lên một tiếng buốt nhói, hai tay bấu chặt vào đất đá bên dưới. Sự chật khít của lồn nàng kẹp chặt lấy thân dương vật thô dài của y, mang đến một khoái cảm căng nứt tột cùng. Dương Quá gầm nhẹ, eo y bắt đầu di chuyển. Y điên cuồng dập mạnh hông, thúc liên tục vào tận cùng âm đạo của Tiểu Long Nữ. Tiếng thịt da va chạm chan chát vang lên dồn dập giữa không gian tịch mịch của đáy cốc hoang vu.
Mỗi cú nhấp của Dương Quá đều mạnh mẽ và sâu hoắm, như muốn dùng khúc thịt nóng bỏng của mình lấp đầy khoảng trống cô độc mười sáu năm qua trong cơ thể nàng. Tiểu Long Nữ quằn quại rên rỉ dưới thân đồ đệ, chiếc đầu gối rướn lên trên cỏ ẩm, cơ thể lắc lư theo từng nhịp thúc thô bạo. Sự thèm khát thể xác dồn nén suốt bao năm biến thành những cú va chạm đầy khao khát hoang dại. Âm đạo nàng co thắt kịch liệt, các thớ thịt bên trong mút chặt lấy dương vật Dương Quá, kích thích y dập nhanh hơn, mạnh hơn.
Dòng dâm dịch ấm nóng từ sâu trong lồn nàng trào ra, chảy dọc theo đùi non đẫm ướt. Dương Quá cúi xuống cắn nhẹ vào bả vai nàng, cảm nhận hương thơm thanh khiết của người yêu hòa lẫn mùi mồ hôi và dục vọng nồng đậm. Y nhớ lại những ngày tháng điên cuồng tìm kiếm nàng khắp hang cùng ngõ hẻm, nỗi đau đớn khi bị chặt đứt cánh tay phải, và cả sự tuyệt vọng khi đứng trước vách đá đổ nát của Đoạn Trường Nhai. Tất cả những u uất, hận thù thế tục đó đều tiêu biến theo từng cú thúc mạnh mẽ vào cấm địa mềm mại của người con gái y yêu nhất đời.
Nàng không còn là một sư phụ cao cao tại thượng, thanh lãnh như băng tuyết trên đỉnh Chung Nam. Dưới sự chiếm đoạt thô bạo của y, nàng chỉ là một người đàn bà đang quằn quại vì sung sướng, bờ mông trắng ngần lắc lư điên cuồng theo nhịp hông của nam nhân, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đê mê. Bàn tay nàng cào rách cả đất đá, cỏ dại xung quanh để tìm điểm tựa trước những cú thúc lút cán của y.
Dương Quá ghì chặt thắt lưng nàng, kéo người nàng dậy. Y ngồi thụt lùi lại trên bãi cỏ ẩm, để nàng ngồi lên đùi mình, hai chân dạng rộng vòng qua hông y, đối mặt với nhau trong tư thế Hoa sen.
Sự thay đổi tư thế đột ngột khiến dương vật thô đại của y cắm sâu hơn vào âm đạo nàng, chạm đến tận cùng cổ tử cung. Tiểu Long Nữ khẽ run lên, hai tay ôm chặt lấy cổ y, tựa đầu vào hõm vai rộng lớn của đồ đệ. Dương Quá dùng cánh tay trái siết chặt thắt lưng nàng, nâng người nàng lên rồi hạ xuống nhịp nhàng trên cây dương vật đang cương cứng của mình.
Hai bầu ngực căng tròn của nàng ép chặt vào lồng ngực đầy sẹo của y, hai đầu vú cọ xát trực tiếp vào làn da ráp ấm của nam nhân. Trong tư thế Hoa sen này, sự gắn kết thể xác đạt đến mức tối đa. Họ có thể nhìn sâu vào mắt nhau, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim đối phương.
"Quá nhi... nhìn ta..." Tiểu Long Nữ khàn giọng thì thầm, đôi mắt đẫm nước nhìn thẳng vào mắt y.
"Cô cô, ta ở đây. Ta sẽ không bao giờ để nàng rời xa ta nữa." Dương Quá khàn giọng đáp, nụ hôn c���a y lại phủ xuống, quấn lấy môi nàng.
Cánh tay trái của y hoạt động không ngừng nghỉ, giữ chặt hông nàng để thực hiện những cú nhấp từ dưới lên đầy uy lực. Đầu khấc liên tục cọ xát vào điểm nhạy cảm sâu trong âm đạo khiến Tiểu Long Nữ co giật liên hồi, hai chân kẹp chặt lấy thắt lưng y. Nàng cảm nhận được dòng nhiệt lượng nóng bỏng đang cuộn trào bên trong cơ thể mình, xua tan đi hoàn toàn khí lạnh tích tụ suốt mười sáu năm dưới đáy vực sâu.
Sau những cú nhấp liên hoàn trong tư thế Hoa sen, Dương Quá xoay người Tiểu Long Nữ nằm ngửa ra bãi cỏ, hai chân nàng dang rộng sang hai bên. Y nâng hông nàng lên, để hai đùi nàng gác lên vai y, rồi từ trên cao đâm thẳng dương vật vào âm đạo nàng. Tư thế này mở rộng hoàn toàn cửa mình của Tiểu Long Nữ, khiến lồn nàng phơi bày đỏ hồng dưới ánh sáng mờ nhạt. Dương Quá nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp, nơi khúc thịt đen sạm cắm sâu vào khe thịt trắng muốt, dâm dịch và dịch bôi trơn rỉ ra ướt nhẹp cả vùng lông tơ mềm mại. Y bắt đầu dập mạnh. Nhịp hông nhanh và dứt khoát, mỗi cú thúc đều khiến lồng ngực Tiểu Long Nữ phập phồng dữ dội. Hai bầu ngực nàng lắc lư điên cuồng, đầu vú đỏ hồng se lại vì khoái cảm. Nàng không ngừng lắc đầu qua lại trên cỏ, hai tay cào cấu mặt đất, miệng phát ra những âm thanh nấc nghẹn rên rỉ.
Chưa thỏa mãn, Dương Quá kéo nàng ngồi dậy, xoay lưng nàng về phía mình rồi áp sát cơ thể từ phía sau trong tư thế Úp thìa ngược nhưng lần này nàng hơi cúi người xuống. Y vòng tay ôm chặt lấy bầu ngực nàng, tay còn lại luồn xuống nắm chặt lấy mép lồn đang sũng nước, miết mạnh vào hạt đậu nhỏ của nàng trong khi dương vật vẫn liên tục ra vào âm đạo từ phía sau. Tiểu Long Nữ ưỡn cong lưng, đầu ngửa ra sau chạm vào má y, tiếng thở dốc của hai người hòa làm một. Sự ma sát đa điểm này khiến âm đạo nàng co thắt điên cuồng, liên tục vắt kiệt dương vật của Dương Quá.
Để đẩy khoái cảm lên tột đỉnh, Dương Quá bế bổng Tiểu Long Nữ lên, ép người nàng vào vách đá ẩm ướt của hang động gần đó. Two chân nàng quấn chặt lấy thắt lưng y, hai tay ôm ghì lấy cổ y để giữ thăng bằng. Trong tư thế Đứng tựa tường này, trọng lượng cơ thể nàng dồn hết xuống dương vật đang cắm sâu bên trong âm đạo. Dương Quá dùng một tay đỡ chặt bờ mông tròn trịa của nàng, tay kia bám vào vách đá, bắt đầu thúc hông từ dưới lên. Mỗi cú thúc vô cùng mạnh mẽ, đưa dương vật chạm đến tận cùng cổ tử cung. Tiểu Long Nữ hét lên những tiếng đê mê, khoái cảm từ sự treo lơ lửng và sự va đập mạnh mẽ khiến nàng hoàn toàn mất đi khả năng tự chủ.
Máu trong người y sôi sục, từng thớ cơ bắp trên cánh tay trái cuồn cuộn siết chặt bờ hông mềm của nàng. Những cú nhấp cuối cùng dồn dập như sấm sét, không chút khoan nhượng. Cả hai cùng gầm lên trong sự thăng hoa tột độ. Đầu dương vật của Dương Quá căng phồng, phun mạnh từng luồng tinh dịch đặc sệt vào tận đáy âm đạo nàng, tưới đẫm tử cung. Tiểu Long Nữ co giật kịch liệt, lồn nàng thắt chặt liên hồi như muốn giữ lại từng giọt tinh túy của đồ đệ, dâm dịch trào ra xối xả làm ướt đẫm bắp đùi hai người.
Khi cơn bão dục vọng dần lắng xuống, Dương Quá nhẹ nhàng đặt Tiểu Long Nữ nằm xuống bãi cỏ mềm dưới chân vách đá. Hai cơ thể vẫn trần trụi quấn lấy nhau, lồng ngực phập phồng thở dốc. Dưới hạ bộ, dương vật của y từ từ mềm đi và trượt ra khỏi âm đạo nàng, kéo theo một dòng dịch hỗn hợp đục trắng và trong suốt chảy dài trên thảm cỏ ẩm ướt.
Gió từ trên đỉnh vực rít gào dội xuống lòng cốc, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của sương đêm, nhưng sự lạnh lẽo ấy lập tức bị dập tắt bởi hơi ấm nồng nàn từ da thịt của hai kẻ vừa trải qua cuộc giao hoan kịch liệt. Dương Quá nghiêng người ôm lấy nàng từ phía sau, cánh tay trái duy nhất siết chặt vòng eo thon nhỏ, kéo tấm lưng trần mềm mại của nàng dán chặt vào vòm ngực rộng lớn đầy vết sẹo của mình.
Tiểu Long Nữ xoay người lại, đối mặt với y. Nàng khẽ đưa những ngón tay thon dài, mát lạnh vuốt ve gò má phong trần đầy nếp nhăn và những vết sẹo nhỏ của Dương Quá. Ánh mắt nàng dừng lại ở hai bên thái dương của đồ đệ, nơi những sợi tóc bạc trắng đã lốm đốm xuất hiện, minh chứng cho mười sáu năm phong ba bão táp ngoài giang hồ.
"Quá nhi, con đã chịu nhiều khổ cực rồi..." Giọng nàng nghẹn ngào, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má, nhỏ xuống vòm ngực y. "Mái tóc của con... và cánh tay này..."
Dương Quá dùng tay trái giữ lấy bàn tay nàng, đặt lên môi hôn nhẹ. Y mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng pha lẫn chút hoang dại kiên định.
"Cô cô, chỉ cần tìm được nàng, dẫu có mất cả tính mạng này ta cũng không tiếc, huống chi là một cánh tay hay vài sợi tóc bạc. Mười sáu năm qua, mỗi ngày ta đều sống trong địa ngục của sự nhớ nhung. Giờ đây được ôm nàng thế này, ta mới biết mình thực sự còn sống."
Tiểu Long Nữ áp mặt vào hõm cổ y, cảm nhận hương thơm quen thuộc hòa lẫn mùi mồ hôi và dục vọng còn sót lại trên cơ thể nam nhân. Nàng khẽ thở dài, một thoáng lo âu chợt hiện lên trong đôi mắt trong suốt như nước hồ thu.
"Quá nhi, chúng ta đã tìm thấy nhau... nhưng thế gian ngoài kia rộng lớn như vậy, liệu có nơi nào cho chúng ta dung thân? Giang hồ hiểm ác, quần hùng thiên hạ vẫn coi tình yêu của hai ta là điều đại nghịch bất đạo. Một khi bước ra khỏi đáy cốc này, chúng ta lại phải đối mặt với những lời chửi rủa, sự truy sát của võ lâm..."
Dương Quá siết chặt cánh tay, ôm nàng sát vào lòng như muốn dùng thân hình vạm vỡ của mình làm tấm khiên chắn mọi giông bão cho nàng. Ánh mắt y chợt lạnh đi, lóe lên tia sát khí lạnh lùng của Thần Điêu Đại Hiệp từng khiến giang hồ khiếp sợ.
"Cô cô, mười sáu năm trước ta còn yếu đuối, không đủ sức bảo vệ nàng trước định kiến thế tục. Nhưng giờ đây, Dương Quá này đã không còn là tên tiểu tử của ngày xưa nữa. Nếu cả thiên hạ muốn ngăn cản chúng ta, ta sẽ dùng cây trọng kiếm này chém đôi cả thiên hạ. Ai dám sỉ nhục nàng, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá bằng máu."
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt y, nhận ra sự kiên định đến điên cuồng trong ánh mắt của đồ đệ. Nỗi sợ hãi trong lòng nàng biến mất, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ. Đúng vậy, bất kể tương lai có ra sao, dẫu có phải đối đầu với toàn bộ võ lâm trung nguyên tại đại hội anh hùng sắp tới, nàng cũng sẽ không bao giờ buông tay y ra nữa.
Dương Quá cúi đầu, đặt một nụ hôn sâu lên trán nàng, rồi trượt xuống bờ môi mềm vẫn còn sưng mọng sau cuộc hoan lạc. Bàn tay trái của y luồn vào mái tóc đen dài của Tiểu Long Nữ, cảm nhận sự kết nối vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ giữa hai linh hồn tàn khuyết đã tìm thấy nhau sau gần hai thập kỷ chia lìa. Dưới đáy cốc hoang vu mịt mù sương gió, họ nằm ôm nhau trọn vẹn, sẵn sàng đối mặt với những giông bão đang chờ đón ngoài kia.