Luồng chân khí chí âm ấy lập tức mất đi sự kiểm soát, dội ngược thẳng về phía đan điền rồi tạt ngang vào hệ thống kinh mạch, buốt nhọn như hàng vạn cây kim băng xuyên qua da thịt. Toàn thân Tiểu Long Nữ chấn động kịch liệt, đôi mắt mở to ngập tràn sự kinh hoàng khi thấy luồng chân khí chí dương của Dương Quá cũng đang cuồng loạn lao thẳng vào cơ thể mình. Sự giao thoa nội lực vốn dĩ đang dịu ngọt và thăng hoa bỗng chốc hóa thành một bãi chiến trường điên cuồng.
Cơn co thắt đột ngột từ sâu trong thể xác khiến hai bầu ngực trần căng tròn, trắng muốt của nàng ép chặt hơn vào khuôn ngực rộng, nóng rực của đồ đệ. Da thịt áp sát, từng nhịp tim đập loạn xạ nện vào nhau dồn dập qua lớp da mỏng ướt đẫm mồ hôi. Đầu dương vật thô dài, nóng hổi của Dương Quá vốn đang ngự trị ngay sát cửa mình nàng bỗng bị kẹp chặt bởi đôi đùi đang run rẩy của sư phụ. Sự cọ xát trực tiếp giữa làn da nhạy cảm đầy mồ hôi cùng dịch nhờn trơn ướt tạo ra một thứ ma sát nóng bỏng đến tê dại, nhưng ngay lập tức bị lấn át bởi nỗi đau đớn xé rách của dòng chân khí đi ngược chiều. Tiểu Long Nữ muốn lùi lại, muốn tháo gỡ đôi chân thon dài đang quấn chặt quanh hông y, nhưng tứ chi lúc này đã hoàn toàn tê liệt, mềm nhũn ra như sợi bún dưới sức tàn phá của nội lực nghịch chuyển.
"Cạch... Rầm..."
Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền đá phát ra những âm thanh khô khốc, vang vọng ghê người từ phía cửa đá mật thất. Cánh cửa nặng nề vốn dĩ đã đóng chặt bấy lâu nay chầm chậm dịch chuyển sang bên, mở ra một khe hở đen ngóm. Luồng gió lạnh thốc mạnh vào trong, cuốn phăng làn hơi nóng hôi hổi đang bao phủ hai thân xác khỏa thân, mang theo mùi ẩm mốc của lối đi tối tăm phía ngoài tràn ngập căn phòng đá.
Một bóng người mặc đạo bào màu tím sẫm thong thả bước qua ngưỡng cửa đá. Lý Mạc Sầu đứng đó, tay cầm phất trần bạc, đôi mắt sắc như dao quét nhanh qua làn khói mỏng của mật thất để rồi lập tức dừng lại trên bãi đất ẩm ướt, nơi hai đệ tử của Cổ Mộ đang quấn lấy nhau không một mảnh vải che thân.
Nụ cười đắc thắng trên gương mặt Lý Mạc Sầu đột ngột đông cứng lại. Ánh mắt độc địa của ả dán chặt vào tấm lưng trần tuyết trắng của Tiểu Long Nữ đang áp sát trên ngực Dương Quá, nhìn đôi chân dài trắng ngần của sư muội đang kẹp chặt lấy thắt lưng rắn chắc của thiếu niên, và cả gốc dương vật thô to đang ghì chặt vào kẽ lồn hồng hào ướt nhầy dịch thủy của nàng. Dưới ánh sáng le lói từ những viên dạ minh châu trên tường vách, những vệt dịch nhờn đục mờ óng ánh nơi hai bộ phận sinh dục dính chặt vào nhau trông rõ mồn một.
Vẻ sững sờ chỉ tồn tại trong chớp mắt, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một tràng cười lanh lảnh đầy khinh bỉ. Tiếng cười sắc nhọn của ả va đập vào vách đá mật thất, nghe chói tai và lạnh lẽo vô cùng.
"Ha ha ha! Ta cứ nghĩ sư muội tôn quý của ta tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh đến mức tâm như tro tàn, không màng đến dục vọng nhân gian." Lý Mạc Sầu vừa cười vừa bước tới gần, phất trần bạc khẽ lay động theo từng nhịp bước chân. "Hóa ra lại ở trong mật thất tối tăm này, cùng đứa đồ đệ nhỏ hơn mình mấy tuổi khỏa thân ôm ấp, làm trò bại hoại gia môn thế này sao? Miệng thì nói giữ thanh quy của Cổ Mộ, vậy mà thân xác lại phóng đãng, dùng cái lồn dâm đãng này để dụ dỗ đồ nhi cắm dương vật vào? Sư phụ dưới suối vàng nếu biết đứa học trò cưng của bà lại thích vị ngọt của đàn ông thế này, chắc chắn sẽ hận không thể tự tay bóp chết ngươi từ thuở lọt lòng!"
Từng lời nói độc địa của Lý Mạc Sầu như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu Tiểu Long Nữ, khiến toàn thân nàng run bắn lên vì nhục nhã tột cùng. Khuôn mặt thanh tú vốn trắng bệch vì tẩu hỏa nhập ma giờ đây đỏ bừng lên như muốn rỉ máu. Nàng cảm thấy một sự sỉ nhục to lớn đè nặng lên lòng tự trọng. Nàng là sư phụ, là người thừa kế duy nhất của Cổ Mộ, vậy mà hiện tại lại đang nằm trần truồng dưới thân đồ đệ, phơi bày toàn bộ bầu ngực trần cùng vùng nhạy cảm ướt át nhất trước mặt kẻ thù lớn nhất của môn phái.
Nỗi nhục nhã làm nảy sinh một phản ứng tự nhiên của cơ thể. Trong cơn hoảng loạn tột độ, hai đùi của Tiểu Long Nữ vô thức kẹp chặt lại theo bản năng phòng vệ. Động tác ấy vô tình khiến đôi mép lồn hồng hào, mềm mại đang ngập trong nước nhờn của nàng ép chặt lấy gốc dương vật thô nóng của Dương Quá. Sự co bóp kịch liệt đột ngột ở ngay vùng nhạy cảm ấy truyền đi một luồng kích thích điên cuồng trực tiếp vào quy đầu của thiếu niên. Dương Quá đau đớn lẫn sảng khoái cực độ, y phải gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, hai tay bấu chặt vào bờ mông mềm mại của sư phụ để chống đỡ cơn run rẩy đang chạy dọc sống lưng.
Dương Quá cũng đau đớn và thèm khát không kém. Cơn tẩu hỏa nhập ma đang thiêu đốt nội tạng y, nhưng sự co bóp liên hồi từ lồn của Tiểu Long Nữ lại gieo vào đầu dương vật y một luồng khoái cảm râm ran, khiến nó càng thêm cương cứng, trướng to và cọ sát mãnh liệt vào hạt mầm nhạy cảm của nàng. Y cảm nhận được làn nước nhờn ấm nóng từ lồn sư phụ trào ra dữ dội hơn, bôi trơn toàn bộ vùng hạ bộ của cả hai. Dương Quá thở dốc, giọng khàn đặc, y cố gắng ngẩng đầu lên đối diện với Lý Mạc Sầu, chắn đi một phần cơ thể của Tiểu Long Nữ:
"Ngươi... ngươi câm miệng! Không được nói xấu sư phụ ta!"
Lý Mạc Sầu nhướng mày, ánh mắt hạ xuống nơi tiếp xúc nhạy cảm giữa hai người. Ả nhìn thấy những vệt dịch thủy óng ánh đang rỉ ra từ kẽ lồn hồng hào của Tiểu Long Nữ, dính chặt vào gốc dương vật thô dài của Dương Quá. Sự kích thích thể xác trần trụi ấy khiến một kẻ từng chịu tổn thương tình cảm như Lý Mạc Sầu càng thêm điên tiết. Ả cười rộ lên đầy ác độc:
"Nhìn kìa, sư muội tôn quý. Sư phụ trước đây luôn thiên vị ngươi, truyền lại y bát cho ngươi, chê ta tâm thuật bất chính. Để rồi hôm nay ngươi lại dùng chính cơ thể trần truồng này để tư thông với đồ đệ của mình? Nhìn cái cách hai người các ngươi quấn quýt lấy nhau kìa. Sư phụ dưới suối vàng mà nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ hận không thể tự tay phế bỏ đứa đồ đệ ngoan hiền của bà."
Nói rồi, Lý Mạc Sầu chầm chậm tiến lên thêm hai bước, mũi chân ả lướt trên nền đá ẩm ướt, mắt không rời khỏi vùng nhạy cảm đang dính liền của hai người. Ả vừa thấy ghê tởm, lại vừa dấy lên một nỗi ghen tị điên cuồng trước sự gắn kết da thịt trần trụi nhưng quá đỗi mật thiết này.
"Ngọc Nữ Tâm Kinh quả nhiên danh bất hư truyền, luyện công mà lại phải lột sạch quần áo để cọ sát dương vật và lồn vào nhau thế kia sao? Để ta đoán xem, hai người các ngươi đã làm trò này bao nhiêu lần rồi? Đứa đồ đệ ngoan ngoãn kia đã thúc cái dương vật thô bạo kia vào trong âm đạo của ngươi bao nhiêu lần rồi hả sư muội? Có phải mỗi đêm ngươi đều rên rỉ dưới thân nó, cầu xin nó đâm mạnh hơn không?"
"Ngươi... ngươi nói bậy!" Tiểu Long Nữ nấc lên, hai hàng lệ nóng trào ra khỏi mi mắt, lăn dài trên đôi má đỏ bừng vì tủi nhục.
Lời nói của Lý Mạc Sầu như những nhát dao rạch nát lớp băng thanh khiết vốn bao bọc lấy tâm hồn nàng bấy lâu nay. Nàng muốn thanh minh, muốn giải thích rằng họ chỉ đang truyền công để đẩy lùi hàn độc, nhưng ngay chính bản thân nàng cũng biết sự đụng chạm xác thịt này đã vượt quá giới hạn của sự trong sạch. Những ngón tay Dương Quá từng thọc sâu vào lồn nàng, và giờ đây, cái dương vật thô nóng kia vẫn đang áp sát, cọ xát trực tiếp vào khe lồn ướt đẫm của nàng. Nàng không thể phủ nhận được sự kích thích đê mê đang run rẩy dưới bụng dưới, nơi hạt mầm nhạy cảm đang liên tục bị cọ xát bởi thân dương vật nóng bỏng của đồ đệ theo từng nhịp thở dốc của y.
"Sư phụ, đừng nghe ả!" Dương Quá nghiến răng thét lên.
Cơn giận dữ tột cùng mang lại cho thiếu niên một luồng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ. Y không màng đến cơ thể đang khỏa thân của mình, lập tức xoay người, đè nghiến Tiểu Long Nữ xuống đất. Y dùng tấm lưng trần rộng lớn, rắn chắc và bờ mông đầy cơ bắp của mình để che chắn hoàn toàn thân thể trần trụi của sư phụ khỏi ánh nhìn soi mói, độc địa của Lý Mạc Sầu.
Thế nhưng, hành động xoay người đột ngột ấy khiến dương vật của y vẫn đang áp sát khe lồn Tiểu Long Nữ bị kéo lệch đi. Thân dương vật thô ráp cọ sát mạnh bạo qua hạt mầm nhạy cảm ngoài cửa mình nàng, tạo nên một luồng khoái cảm bén nhọn đến mức Tiểu Long Nữ không thể kìm nén được nữa, khẽ bật ra một tiếng khóc nấc đứt quãng đầy nhục nhã:
"A... Quá nhi... đừng..."
Tiếng rên rỉ nhỏ nhoi, run rẩy ấy lọt vào tai Lý Mạc Sầu càng làm ả điên tiết. Phất trần bạc trong tay ả vung lên, tạo thành những tiếng rít xé gió đầy sát khí.
"Muốn che chở cho nhau? Để xem mạng của các ngươi có giữ được không!"
Ánh mắt Lý Mạc Sầu lướt qua hai thân thể đang bảo bọc lấy nhau, rồi dừng lại trên cuộn da dê ghi chép bí tịch đặt trên bục đá phía sau họ. Ả không chút do dự, tay trái vận độc lực, luồng hắc khí nhàn nhạt bao phủ lấy lòng bàn tay khi ả phát chưởng tấn công đoạt bí tịch, đồng thời muốn lấy mạng hai kẻ phản đồ. Chưởng lực mang theo luồng khí lạnh buốt độc địa đánh thẳng vào hướng hai người.
Dương Quá biết Tiểu Long Nữ đang lúc kinh mạch hỗn loạn, nếu trúng chưởng này chắc chắn sẽ kinh mạch đứt đoạn mà chết. Trong khoảnh khắc sinh tử, thiếu niên quyết định lấy thân mình làm lá chắn. Y gầm lên, ôm chặt lấy bả vai Tiểu Long Nữ, áp sát toàn bộ tấm lưng trần vào luồng chưởng lực đang lao tới.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trên da thịt Dương Quá.
Chưởng lực lạnh buốt của Lý Mạc Sầu đánh mạnh vào lưng y. Dương Quá cảm giác như có một tảng đá ngàn cân nện thẳng vào cột sống, toàn bộ kinh mạch và lục phủ ngũ tạng chấn động dữ dội như muốn vỡ nát ra. Tim gan lồng ngực y thắt nghẹn lại, một ngụm máu tươi nóng hổi từ cuống họng phun trào ra ngoài. Dòng máu nóng hổi bắn tung tóe lên bầu ngực trắng ngần, trượt qua làn da tuyết trắng rồi chảy vào khe ngực mềm mại của Tiểu Long Nữ, tạo nên một vệt đỏ thẫm trên cơ thể trần trụi của nàng.
"Quá nhi!" Tiểu Long Nữ hét lên một tiếng đầy đau đớn, nước mắt trào ra.
Nàng cảm nhận được cơ thể Dương Quá trên người mình đột ngột trùng xuống, hơi ấm từ lồng ngực y yếu đi rõ rệt, nhưng đôi tay y vẫn siết chặt lấy hông nàng như muốn dùng chút tàn lực cuối cùng để giữ lấy nàng.
Nỗi phẫn nộ tột cùng dâng lên lấn át cả cơn đau đớn của dòng chân khí hỗn loạn. Tiểu Long Nữ nghiến chặt răng, nàng dùng hai tay ôm lấy vai Dương Quá, vận chút tàn lực còn sót lại trong đan điền, hai chân vòng qua hông y để đẩy mạnh cơ thể cả hai xoay tròn trên mặt đất. Đồng thời, nàng tung ra một chưởng chí âm hướng thẳng về phía Lý Mạc Sầu.
Chưởng lực bất ngờ của Tiểu Long Nữ mang theo sức mạnh bộc phát từ cơn giận dữ khiến Lý Mạc Sầu phải giật mình lùi lại vài bước để hóa giải.
Chỉ trong một nhịp thở ngắn ngủi đó, Tiểu Long Nữ vội vàng kéo Dương Quá đang trọng thương, đẫm máu sát vào lòng mình. Nàng vươn cánh tay run rẩy, nhấn mạnh vào viên đá lồi ra trên vách phòng - cơ quan tự hủy của Cổ Mộ mà sư phụ nàng từng căn dặn chỉ được dùng khi đứng trước bờ vực diệt vong.
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những tảng đá ngàn cân từ trần mật thất bắt đầu rạn nứt rồi đổ sập xuống, cát bụi bay mù mịt. Một khe nứt lớn mở ra ngay dưới chân họ, lộ ra lối thoát hiểm bí mật dốc đứng dẫn thẳng ra ngoài sườn núi.
Không kịp suy nghĩ, Tiểu Long Nữ ôm chặt lấy đầu Dương Quá, hai cơ thể khỏa thân quấn lấy nhau thành một khối, lăn lông lốc xuống đường hầm tối tăm, sâu hoắm.
Đường hầm gồ ghề đầy những cạnh đá sắc nhọn. Da thịt trần trụi của hai người chà xát mạnh bạo vào vách đá dọc đường đi, cào rách từng mảng da lớn. Máu tươi rỉ ra từ những vết rách mới, hòa quyện cùng dịch thủy hoan lạc chưa kịp khô và mồ hôi nhầy nhụa, bôi quệt khắp cơ thể trần truồng của hai người. Những cú va đập liên tiếp khiến xương sườn Dương Quá đau nhức tột cùng, nhưng y vẫn cắn chặt răng, dùng cánh tay trái còn lại ghì chặt lấy eo nàng, cố gắng cuộn tròn người để lấy thân mình che chở cho đầu và bầu ngực của sư tôn khỏi những cú va chạm chí mạng vào đá tảng. Tiểu Long Nữ cũng ôm chặt lấy cổ y, cảm nhận được từng cơn giật nẩy của cơ thể đồ đệ mỗi khi y hứng chịu một cú va nhập thay nàng.
Sự va chạm cọ xát thể xác trong bóng tối của đường hầm dốc đứng mang lại một cảm giác đau đớn đến tận cùng xương tủy, nhưng đồng thời lại kích thích một cách điên cuồng. Da thịt của họ không có bất kỳ thứ gì che chắn, trượt dài trên những mỏm đá nhám, để lại những vệt máu tươi dài trên vách hầm. Mỗi lần cơ thể xoay vần, dương vật của Dương Quá lại đập mạnh vào đùi trong, vào cửa mình ướt nhầy của Tiểu Long Nữ. Cảm giác trơn ướt của dịch thủy và máu tươi hòa lẫn vào nhau làm tăng thêm sự nhạy cảm của vùng da thịt non nớt. Tiểu Long Nữ cắn chặt môi đến rỉ máu để không phát ra những tiếng kêu rên rỉ khi đầu dương vật thô to của y liên tục thúc vào kẽ lồn nhạy cảm của nàng theo từng cú lăn lộn nẩy người.
Cơn chấn động phía sau vẫn tiếp diễn dữ dội, tiếng Cổ Mộ sụp đổ vang dội như sấm truyền.
Sau một cú va chạm mạnh vào rễ cây cổ thụ, hai cơ thể khỏa thân đầy vết trầy xước ngã lăn xuống bãi cỏ rậm rạp ngoài sườn núi hoang vắng.
Hơi lạnh của sương đêm lập tức ập vào hai thân xác nóng hổi đầy mồ hôi và máu. Dương Quá nằm ngửa trên bãi cỏ ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, cánh tay y vẫn ôm chặt lấy cơ thể run rẩy đầy máu của Tiểu Long Nữ đang đè lên ngực mình. Cả hai đều kiệt sức, da thịt áp sát vào nhau, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn của đối phương giữa đêm tối cô tịch.
Những giọt sương đêm lạnh buốt rơi xuống làn da trầy xước đầy những vệt máu đỏ tươi và dịch thủy nhớp nháp đang dần khô lại trên đùi và hông của hai người. Cơn đau từ những vết rách da thịt rát bỏng lên dưới tác động của gió đêm, nhưng hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực của đối phương vẫn là thứ duy nhất giúp họ duy trì được chút thần trí tỉnh táo cuối cùng.
Đột nhiên, từ phía xa trên đỉnh Chung Nam, tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm.
"Boong... Boong... Boong..."
Tiếng chuông ngân vang dồn dập, báo hiệu một sự kiện trọng đại hoặc một mối nguy hiểm khẩn cấp đang diễn ra. Chỉ vài khắc sau, những tiếng la hét hỗn loạn và tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía lối đi dẫn xuống núi.
"Có biến ở phía Cổ Mộ! Mau triệu tập đệ tử tuần tra!"
"Ánh lửa bùng lên ở phía rừng thông rồi! Mau qua đó xem sao!"
Ánh đuốc lập lòe bắt đầu xuất hiện thấp thoáng sau rặng thông già, bập bùng di chuyển nhanh chóng. Những bóng người mặc đạo bào xám của Toàn Chân Giáo đang nhanh chóng tản ra các hướng để lùng sục. Ánh lửa đỏ rực quét qua các bụi rậm, rọi lên những tán lá và đang tiến dần về phía bãi cỏ hoang nơi hai người đang nằm trần trụi.
Dương Quá giật mình, lồng ngực y thắt lại vì một nỗi sợ hãi tột cùng. Y cố chống cánh tay run rẩy xuống mặt đất đầy bùn đất ẩm ướt để nhấc người dậy, nhưng tấm lưng trần trúng chưởng của y lập tức truyền đến một cơn đau nhói buốt óc, khiến y ngã quỵ xuống bên cạnh Tiểu Long Nữ.
Y nhìn về phía ánh đuốc đang tiến lại gần, khoảng cách chỉ còn chưa đầy vài chục trượng. Tiếng bước chân đạp lên lá khô xào xạc nghe rõ mồn một trong đêm tối. Nếu họ bị phát hiện trong tình cảnh khỏa thân trần trụi, thân xác đầy những vệt dịch thủy hoan lạc và máu tươi quấn lấy nhau thế này, thì danh dự của Tiểu Long Nữ sẽ hoàn toàn bị hủy hoại. Nàng sẽ bị coi là một kẻ dâm loàn, tư thông với đồ đệ, và Toàn Chân Giáo chắc chắn sẽ dùng hình phạt tàn khốc nhất để trừng trị họ.
"Sư phụ..." Dương Quá thì thầm sát tai nàng, hơi thở nóng hổi của y phả vào làn da cổ đang lạnh đi của Tiểu Long Nữ. "Người của Toàn Chân Giáo đang tới gần... Chúng ta phải trốn ngay..."
Tiểu Long Nữ cố gắng chống tay ngồi dậy. Bầu ngực trần của nàng run rẩy theo từng nhịp thở gấp gáp. Nàng nhìn xuống cơ thể trầy xước đầy những vệt máu đỏ thẫm đan xen với những vệt nước nhờn của mình và y. Nỗi xấu hổ và lo sợ khiến nàng quên đi cả cơn đau đớn của kinh mạch đang hỗn loạn. Nàng khẽ gật đầu, vươn tay kéo lấy Dương Quá, cố gắng lết cơ thể khỏa thân trầy xước của cả hai vào sâu trong bụi rậm tối tăm bên cạnh.
Họ vừa lết vào bóng tối của bụi rậm rậm rạp thì ánh đuốc đầu tiên đã quét qua bãi cỏ nơi họ vừa nằm. Những đệ tử Toàn Chân Giáo đang tiến gần hơn, tiếng nói chuyện của họ vang lên ngay sát bên tai hai người.