Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hơi lạnh buốt từ mặt giường Hàn Ngọc thấm qua lớp sa y mỏng mảnh, cọ xát trực tiếp vào da đùi trong nhạy cảm của Tiểu Long Nữ, nơi vẫn còn vương lại chút dịch nhờn mát lạnh mà ngón tay Dương Quá vừa rút ra. Cảm giác nhớp nháp ấy như một dấu ấn tủi nhục đóng thẳng vào da thịt nàng. Luồng chân khí lạnh buốt cố nén từ đan điền lan đi khắp cơ thể cũng không thể dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ cháy ấm nóng ở vùng bụng dưới. Nàng vội vàng ngồi dậy, kéo lại vạt sa y xộc xệch che đi bầu ngực và bờ vai trần đang run rẩy. Làn da nàng đỏ ửng vì hổ thẹn và dư vị của dục vọng chưa tan. Nàng quỳ trên giường đá, hơi thở đứt quãng, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực phập phồng, ánh mắt không dám đối diện với đồ đệ. Không gian thạch thất trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dồn dập của hai người và hơi lạnh từ giường đá bốc lên bao phủ lấy họ.

Mùi đá cũ ẩm mốc, ngai ngái của thạch thất quanh năm thiếu ánh mặt trời dường như đậm đặc hơn dưới sức nóng từ cơ thể hai người. Trong bầu không khí tịch mịch ấy, khứu giác của Tiểu Long Nữ trở nên nhạy cảm lạ thường. Nàng ngửi thấy rất rõ mùi mồ hôi nồng ấm, có phần hoang dã của thiếu niên đang tuổi trưởng thành phả ra từ phía đối diện. Đó là một mùi hương đầy nam tính, nóng hổi và tràn trề sinh lực chí dương, va đập vào khứu giác vốn chỉ quen với hơi thở lạnh lẽo cô tịch của nàng. Nó không giống như mùi trầm hương hay hoa cúc khô nàng vẫn dùng, mà là mùi của máu nóng, của da thịt phơi dưới nắng, quyện với mùi rêu ẩm bám trên vách đá cổ. Nàng cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng. Từng thớ thịt nơi cấm địa lướt qua cảm giác co thắt nhịp nhàng theo dư chấn của khoái cảm vừa rồi, đòi hỏi một sự lấp đầy thô bạo hơn mà nàng vừa dùng chút lý trí cuối cùng để đẩy ra.

Ở phía đối diện, bóng tối dày đặc của thạch thất không che giấu được đôi mắt đỏ ngầu thèm khát của Dương Quá. Thiếu niên ngồi sụp dưới đất, lưng tựa vào chân giường đá, hai đầu gối co lên sát ngực để che đi phần hạ bộ đang nổi gồ lên một đường thô cứng, dài ngoằng dưới lớp quần vải thô. Hơi thở của y phả ra nóng hổi, đứt quãng như con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt. Y nhìn chăm chằm vào dải áo lụa trễ xuống lộ ra nửa bầu ngực trắng ngần đang phập phồng của sư phụ. Đôi bàn tay y co duỗi trên mặt đất ẩm ướt, móng tay cắm sâu vào lớp rêu phong lạnh lẽo để kìm nén ý định lao lên ôm lấy nàng một lần nữa. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng – một thứ hương hoa trà dịu nhẹ, mát lạnh như sương sớm nhưng lại có sức lay động lòng người ghê gớm – quyện lẫn với mùi ngai ngái của thạch thất ẩm mốc xộc thẳng vào mũi y, khiến cho huyết quan trong người y như muốn nổ tung. Dương Quá có thể ngửi thấy cả mùi tanh ngọt nhẹ của dịch thủy đang thấm ra ngoài lớp lụa của nàng, một mùi hương kích thích bản năng đàn ông trỗi dậy điên cuồng.

Tiểu Long Nữ khép chặt hai đùi, cố tìm lại giọng nói thanh lãnh ngày thường nhưng cổ họng nàng khô khốc. Nàng nhìn đồ đệ, thấy y đang chịu đựng sự dày vò thể xác không kém gì mình. Sự im lặng kéo dài giữa hai người tựa như sợi dây vô hình đang căng ra hết cỡ, chỉ cần một cử chỉ nhỏ cũng có thể khiến nó đứt phựt và đẩy cả hai vào hố sâu tội lỗi. Nàng tự trách mình đã quá dung túng cho y, lại càng xấu hổ vì bản thân đã để cho một thiếu niên chạm vào nơi sâu kín nhất của người con gái. Cảm giác ngón tay thô ráp của y khuấy động bên trong âm đạo vẫn còn rõ nét, khiến lồn non của nàng khẽ thắt lại, sinh ra thêm một dòng nước ấm nóng trào ra cửa mình.

"Quá nhi..." Nàng cất tiếng, giọng run rẩy, khàn đặc.

Dương Quá ngước mắt lên, ánh nhìn dán chặt vào đôi môi đỏ mọng đang khẽ hé mở của sư phụ. "Sư phụ, con... đồ nhi đáng chết. Con không cố ý làm người tổn thương."

"Ngươi im đi." Tiểu Long Nữ đột ngột vươn tay về phía trước để che giấu sự bối rối đang dâng lên tột cùng. Nàng không nhìn vào mắt y, ngón tay thanh mảnh lách vào mái tóc đen rối bù, bám đầy bụi đất của Dương Quá. Nàng dùng lực kéo mạnh, khiến đầu y ngửa ra sau.

Cái đau nhói ở da đầu lập tức khiến Dương Quá tỉnh táo hơn một chút, nhưng sự hưng phấn khi lòng bàn tay lạnh buốt của nàng chạm vào da thịt y lại càng mạnh mẽ hơn. Y ngửa cổ, lộ ra hầu vị đang giật mạnh dưới làn da cổ rám nắng. Y nhìn nàng bằng ánh mắt chứa đầy sự phục tùng nhưng cũng đầy khao khát chiếm đoạt. Trong khoảng cách gần gũi này, mùi hương thanh sạch trên tóc nàng phủ lấy mặt y, làm dịu đi phần nào sự hung hãn nhưng lại thắp lên một ngọn lửa ham muốn cháy bỏng hơn.

"Đi theo ta."

Nói rồi, Tiểu Long Nữ buông tóc y ra, bước xuống giường đá. Bước chân nàng loạng choạng vì phần dưới vẫn còn tê dại bởi ngón tay y cọ xát lúc trước. Chất dịch nhờn chảy dọc theo đùi trong làm nàng có cảm giác nhột nhạt, khó chịu, nhưng nàng cố bước nhanh qua lối rẽ tối tăm của thạch thất, hướng thẳng về phía sâu nhất của mật thất Cổ Mộ.

Dương Quá vội vàng đứng dậy bám theo. Lối đi hẹp và ẩm ướt, vách đá nhô ra cọ xát vào vai họ mỗi khi họ lướt qua nhau. Dương Quá đi sát sau lưng nàng, đôi mắt dán chặt vào vùng thắt lưng mềm mại của sư phụ đang chuyển động uyển chuyển dưới lớp bạch sa mỏng. Mỗi khi gió thổi ngược lại, vạt áo nàng bay ra phía sau, quấn lấy đùi y, mang theo hơi ấm dịu nhẹ làm dương vật của y càng thêm căng cứng dưới lớp quần vải thô. Y thèm khát được đưa tay ra ôm lấy vòng eo thon thả kia, nhưng vết bầm tím trên vai nàng – dấu vết móng tay nàng bấm vào y lúc nãy – vẫn còn đau âm ỉ, nhắc nhở y về ranh giới sư đồ. Không khí xung quanh họ ngày càng trở nên ngột ngạt hơn bởi hơi nước ẩm ướt bốc lên từ lòng đất và mùi rêu phong cũ kỹ bám trên những bức tường đá ngàn năm. Mùi ẩm mốc của những gian phòng bỏ hoang lâu ngày quyện với hơi thở nóng hổi của hai người tạo nên một cảm giác bí bách, kích thích sự tò mò và thèm khát tội lỗi.

Họ dừng lại trước một bức tường đá xám xịt ở tận cùng mật thất. Tiểu Long Nữ ngón tay chạm vào một gờ đá nhô ra bên cạnh vách. Tiếng cơ quan chuyển động nặng nề vang lên, cánh cửa đá chầm chậm mở ra, để lộ một gian phòng nhỏ hẹp, tối tăm và cô tịch hơn cả thạch thất bên ngoài. Mùi không khí bị giam hãm lâu ngày, nồng đậm mùi tro bụi cũ kỹ và hơi ẩm của đá xộc ra, làm hai người khẽ ho khan một tiếng. Trên vách đá trung tâm của mật thất, những dòng chữ cổ được khắc sâu bằng nét bút sắc sảo của tổ sư Lâm Triều Anh hiện lên dưới ánh sáng yếu ớt của viên dạ minh châu gắn trên trần.

Tiểu Long Nữ tiến lại gần, hơi thở của nàng vẫn chưa ổn định. Nàng giơ bàn tay run rẩy vuốt dọc theo những nét chữ khắc sâu vào đá. Đó là di ngôn và khẩu quyết tối cao của Ngọc Nữ Tâm Kinh. Dương Quá đứng ngay sau nàng, khoảng cách gần đến mức y có thể ngửi thấy mùi da thịt ấm áp sau gáy nàng, mùi tóc thơm dịu nhẹ quyện lẫn với mùi đá cũ. Mỗi nhịp thở của y phả vào gáy nàng đều khiến lớp da gà trên cổ nàng nổi lên. Nàng khẽ co vai lại, cố tránh né hơi nóng phả ra từ lồng ngực rực lửa của đồ đệ đang dán sát sau lưng mình.

"Quá nhi... ngươi nhìn kỹ xem." Giọng Tiểu Long Nữ nhỏ như tiếng gió thoảng qua kẽ đá.

Dương Quá ghé sát vào vai nàng, ánh mắt lướt qua những dòng khẩu quyết. Những từ ngữ lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự thật trần trụi khiến cả hai người cùng lúc đông cứng lại. Tiểu Long Nữ run rẩy đọc lớn những dòng chữ trên vách đá:

"Luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, âm dương tương phối, nhiệt lượng nội sinh cực lớn. Người luyện phải lột bỏ hoàn toàn y phục, để dòng chân khí chí dương chí âm phát tán ra bên ngoài qua từng lỗ chân lông. Nếu có một sợi vải che thân, nhiệt lượng tích tụ ngược vào trong, kinh mạch đảo lộn, tẩu hỏa nhập ma mà chết..."

Giọng nàng nhỏ dần rồi tắt hẳn. Từ ngữ rơi vào khoảng không tĩnh lặng của mật thất như những giọt nước lạnh buốt rơi xuống mặt hồ đang sôi sục.

"Lột bỏ hoàn toàn y phục..." Tiểu Long Nữ lẩm bẩm, gương mặt thanh khiết thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ bàng hoàng và xấu hổ. Nàng quay đầu lại nhìn Dương Quá, đôi mắt trong suốt hiện lên vẻ hoang mang tột độ. "Quá nhi, việc này... việc này làm sao có thể?"

Dương Quá nhìn vào vách đá, rồi nhìn sang góc mặt nghiêng đang đỏ bừng của sư phụ. Cổ họng y giật mạnh, dòng máu nóng trong người chảy rần rần xuống phía dưới. Sự thèm khát bản năng trỗi dậy điên cuồng khi nghĩ đến việc được chiêm ngưỡng toàn bộ thân thể ngọc ngà của nàng mà không có bất kỳ thứ gì che đậy. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt lo sợ, hoang mang của nàng, trong lòng y lại dâng lên một nỗi xót xa và ái ngại. Y biết nàng tôn nghiêm cao ngạo thế nào, bắt nàng khỏa thân trước mặt y quả là một sự thử thách lớn đối với lễ giáo.

"Sư phụ," Dương Quá khẽ nói, hơi thở nóng hổi phả lên bờ vai trần đang lộ ra ngoài của nàng. "Nếu chúng ta không luyện, thù trong giặc ngoài kéo đến, Cổ Mộ này làm sao giữ được? Mà người... người cũng sẽ vì dòng chân khí hỗn loạn này mà nguy hiểm đến tính mạng."

"Nhưng ta là sư phụ của ngươi!" Tiểu Long Nữ quay phắt lại, hai tay siết chặt lấy nhau trước ngực như muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng. "Ngươi và ta... không mảnh vải che thân, đối diện nhau tu luyện, truyền ra ngoài thì còn thể thống gì? Tổ sư bà bà tại sao lại đặt ra quy củ quái dị như vậy?"

"Tổ sư bà bà khi xưa chắc chắn luyện cùng tổ sư gia của phái Toàn Chân, họ là tình lang của nhau." Dương Quá thẳng thắn nói, ánh mắt y nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề né tránh. "Sư phụ, người sợ cái gì? Sợ nhìn thấy thân thể của con, hay sợ con nhìn thấy người?"

"Ta không sợ!" Tiểu Long Nữ lớn tiếng phủ nhận, nhưng giọng nàng run lên phản bội lại lời nói. "Ta chỉ là... ta chỉ là thấy việc này trái với luân thường đạo lý."

"Đạo lý của thế gian đối với chúng ta có ý nghĩa gì?" Dương Quá bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Lồng ngực cường tráng của y gần như chạm vào bầu ngực đang phập phồng của nàng. "Cổ Mộ này là thế giới của chúng ta. Không có người ngoài, không có phán xét. Con chỉ biết nếu không luyện, con sẽ mất người. Con thà chết trần trụi bên người còn hơn sống cô độc ngoài kia."

Lời nói của Dương Quá như một luồng điện đánh trúng tâm can Tiểu Long Nữ. Nàng đứng lặng người, nhìn sâu vào đôi mắt thiếu niên. Ở đó không chỉ có dục vọng bản năng, mà còn có một tình cảm gắn bó sâu sắc, một sự lệ thuộc thể xác và tâm hồn mà nàng không thể chối từ. Nàng nhớ lại cảm giác ngón tay y khuấy động bên trong mình, sự đê mê ấm áp ấy vẫn còn đọng lại trên da thịt. Sự đấu tranh nội tâm của nàng bắt đầu nghiêng về phía đầu hàng trước số phận.

"Quá nhi..." Nàng thở dài, một tiếng thở dài đầy bất lực nhưng cũng là sự chấp nhận. "Ngươi... ngươi quay lưng đi."

"Sư phụ, chúng ta phải đối diện với nhau mới có thể áp lòng bàn tay truyền công." Dương Quá khẽ nhắc nhở, giọng nói trầm xuống, mang theo sự kích thích vô hạn. "Không thể trốn tránh."

Tiểu Long Nữ cắn chặt môi dưới đến mức rỉ ra một vệt máu đỏ tươi nhạt. Nàng biết y nói đúng. Nàng nhắm mắt lại, giơ bàn tay run rẩy lên chạm vào nút thắt của dải yếm lụa trắng bên hông. Ngón tay nàng lạnh đến mức mất đi cảm giác, phải mất một lúc lâu mới tháo được nút thắt đầu tiên.

Dải lụa mỏng tuột khỏi vai nàng, trượt dần xuống cánh tay, rồi rơi xuống nền đất đá lạnh lẽo không một tiếng động. Từng lớp bạch sa y phục được trút bỏ, phơi bày cơ thể của vị sư tôn thanh lãnh trước mắt Dương Quá.

Dưới ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu, làn da của Tiểu Long Nữ trắng ngần, mịn màng như ngọc thạch quý hiếm nhất. Bầu ngực tròn trịa, săn chắc phập phồng theo từng hơi thở nông, đầu vú hồng hào hơi co lại vì cái lạnh của mật thất. Phía dưới thắt lưng thon thả, vùng bụng phẳng lì khẽ thót lại mỗi khi nàng thở. Giữa hai đùi thon dài là vùng lồn non trắng ngần, mịn màng với những sợi lông tơ mềm mại bao quanh khe thịt nhỏ nhắn vẫn còn vương chút nước nhờn lấp lánh của dục vọng ban nãy chưa khô.

Tiểu Long Nữ run rẩy vì lạnh và xấu hổ, nàng định đưa tay che thân nhưng Dương Quá đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay nàng.

"Sư phụ, đừng che." Giọng Dương Quá khàn đặc. "Người đẹp lắm."

Y bắt đầu cởi bỏ xiêm y của mình. Chiếc trường bào màu xám tro rách rưới tuột xuống, rồi đến chiếc quần vải thô. Khi y phục trút bỏ hoàn toàn, cơ thể cường tráng của thiếu niên lộ ra dưới ánh sáng yếu ớt.

Dương vật của Dương Quá, to dài và thô cứng, dựng đứng kiêu hãnh hướng thẳng về phía trước, phần quy đầu đỏ thẫm bóng nhẫy nước dịch. Nhìn thấy vật thô to dữ tợn ấy của đồ đệ, Tiểu Long Nữ khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, vội vàng nhắm chặt mắt lại, hai bên má nóng bừng như lửa đốt. Trái tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực phập phồng, cảm giác xấu hổ cùng cực quyện lẫn với một sự tò mò vô thức khiến cơ thể nàng run rẩy dữ dội hơn.

"Sư phụ, ngồi xuống đi." Giọng Dương Quá khàn khàn, cố kìm nén sự run rẩy trong huyết quản.

Họ cùng ngồi khoanh chân đối diện nhau trên phiến đá bằng phẳng ở giữa mật thất. Khoảng cách gần đến mức hai đầu gối của họ chạm vào nhau. Sự cọ xát nhẹ nhàng giữa làn da đùi ấm áp của Dương Quá và làn da mát lạnh của Tiểu Long Nữ lập tức truyền đi một luồng điện tê dại. Tiểu Long Nữ khẽ run lên, đùi nàng hơi khép lại nhưng lại chạm phải phần quy đầu thô nóng của dương vật Dương Quá đang dựng đứng ở giữa. Sự chạm sượt bất ngờ vào vùng da thịt nhạy cảm nhất nơi cửa mình khiến nàng run bắn, một dòng dịch thủy ấm nóng nữa lại từ âm đạo tuôn ra, làm ướt đẫm cả khe thịt non mềm.

"Chúng ta... bắt đầu." Tiểu Long Nữ cố giữ cho giọng mình không quá run rẩy, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

"Dâng tay lên, sư phụ." Dương Quá khẽ bảo.

Tiểu Long Nữ từ từ đưa hai tay ra phía trước. Dương Quá cũng giơ hai tay lên, áp lòng bàn tay mình vào lòng bàn tay nàng. Khi mười ngón tay đan xen, lòng bàn tay nóng bỏng như than hồng của Dương Quá bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn, lạnh buốt của sư phụ. Sự tương phản nhiệt độ gay gắt ấy khiến cả hai người cùng thở hắt ra một hơi.

"Vận khí." Tiểu Long Nữ thấp giọng ra lệnh.

Nàng bắt đầu vận hành chân khí chí âm của Ngọc Nữ Tâm Kinh. Một dòng luồng khí mát lạnh từ đan điền nàng từ từ di chuyển, dọc theo kinh mạch cánh tay, truyền qua lòng bàn tay sang cơ thể Dương Quá. Cùng lúc đó, Dương Quá cũng vận chuyển dòng chân khí chí dương nóng bỏng của mình truyền ngược lại cho nàng.

Hai dòng chân khí một nóng một lạnh vừa chạm nhau ở lòng bàn tay đã lập tức quấn lấy nhau, tạo nên một vòng tuần hoàn mãnh liệt. Sự giao thoa này không hề êm dịu mà đầy va đập dữ dội. Chân khí nóng rực của Dương Quá tràn vào kinh mạch Tiểu Long Nữ như dòng dung nham thiêu đốt, đi đến đâu làm giãn nở huyết quản đến đó, quét sạch cái lạnh lẽo thường ngày của nàng. Trong khi đó, dòng khí băng giá của nàng lại như làn nước mát xoa dịu sự nóng nảy, hung hãn trong đan điền y.

"A..." Tiểu Long Nữ nhịn không được khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Sự nóng bức từ bên trong cơ thể bốc lên khiến nàng cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, da thịt trắng ngần bắt đầu ửng hồng. Những giọt mồ hôi mịn lấm tấm xuất hiện trên trán, rồi dọc theo xương quai xanh thon thả trượt xuống hai bầu ngực căng tròn.

Hơi nóng nội sinh tỏa ra qua từng lỗ chân lông theo đúng khẩu quyết. Cả mật thất tối tăm dường như bị bao phủ bởi một làn sương mù mỏng do hơi nước bốc lên từ cơ thể hai người. Mùi da thịt khỏa thân, mùi mồ hôi nồng nàn của nam tử quyện với hương hoa trà thanh khiết của nữ tử tạo nên một bầu không khí cực kỳ khêu gợi và ám ảnh.

Dương Quá mở to mắt, đăm đăm nhìn vào thân thể khỏa thân hoàn hảo của sư phụ dưới làn sương mờ. Bầu ngực nàng phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dồn dập, hai hạt vú hồng hào dựng đứng, căng cứng vì kích thích. Ánh nhìn của y trượt xuống vùng bụng phẳng lì đang thót lại liên tục, rồi dừng lại ở khe lồn non mềm mượt giữa hai đùi nàng. Nơi đó, dòng nước nhờn dâm đãng chảy ra lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu, thấm ướt cả vùng cỏ non mềm mại bám quanh.

Sự thèm khát trong lòng Dương Quá dâng lên tột đỉnh. Dương vật của y càng thêm thô cứng, căng mọng đến mức đỏ tía, phần đầu cu không ngừng rỉ ra những giọt dịch trong suốt, nhịp giật liên tục hướng về phía cửa mình của nàng. Y khát khao được buông tay ra, được đè nghiến vị sư phụ thanh lãnh này xuống nền đá lạnh, dạng rộng hai đùi nàng và cắm ngập khúc cu thô bạo vào sâu trong âm đạo ướt át kia.

"Sư phụ... người có nóng không?" Giọng Dương Quá khàn đặc, chứa đựng dục vọng điên cuồng.

Tiểu Long Nữ hé mở đôi mắt đẫm nước, nhìn thấy ánh mắt đỏ ngầu như dã thú của đồ đệ đang dán chặt vào vùng cấm địa của mình. Nàng xấu hổ muốn khép đùi lại, nhưng cử chỉ đó lại khiến đùi trong của nàng cọ xát trực tiếp vào thân dương vật nóng hổi của Dương Quá. Sự ma sát xác thịt trần trụi này mang lại một khoái cảm giật điện mạnh mẽ chạy thẳng lên đại não.

"Quá nhi... tập trung... chớ có nghĩ bậy." Nàng hổn hển nói, hơi thở nóng hổi phả ra thơm ngát.

Nhưng chính nàng cũng đang chịu sự dày vò khủng khiếp. Dòng chân khí chí dương của Dương Quá chạy qua các huyệt đạo nhạy cảm ở vùng bụng dưới và đùi trong, kích thích các dây thần kinh dục vọng của nàng hoạt động điên cuồng. Âm đạo của nàng co bóp liên tục một cách vô thức, khao khát được lấp đầy bởi một vật cứng rắn. Lồn non ngứa ngáy, trào nước ra không ngừng. Đầu vú nàng ngứa ngáy, thèm khát được bàn tay thô ráp của y bóp nặn hay bờ môi y ngậm mút như lần trên giường đá trước đó.

Sự giằng xé giữa lễ giáo sư đồ và ham muốn bản năng khiến tâm trí Tiểu Long Nữ hỗn loạn. Nàng cắn chặt môi đến mức rỉ máu để ngăn bản thân không phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng. Nhưng sự co thắt của các mạch máu và nhịp tim đập điên cuồng đã tố cáo nàng.

"Chân khí... đang đi lệch." Dương Quá đột ngột nói, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. "Sư phụ, người đang phân tâm. Mau dẫn khí về đan điền, nếu không cả hai chúng ta sẽ tẩu hỏa nhập ma."

Tiểu Long Nữ kinh hoàng nhận ra dòng khí lạnh trong người đang bị luồng khí nóng của Dương Quá đồng hóa, bắt đầu chạy loạn xạ trong các kinh mạch. Nàng vội vàng tập trung tinh thần, nhưng mỗi lần nhìn vào gương mặt góc cạnh và bờ vai cường tráng của y, tim nàng lại đập loạn nhịp.

"Để con giúp người."

Nói rồi, Dương Quá không rút tay về mà trượt lòng bàn tay nóng hổi của mình từ bàn tay nàng, vuốt dọc theo cánh tay trần mịn màng, qua bắp tay, rồi đặt mạnh lên hai bờ vai trần đang run rẩy của nàng. Cái chạm tay đầy uy lực và nóng bỏng của y khiến Tiểu Long Nữ rùng mình. Y dùng lực ấn nhẹ, ép nàng ngồi sát vào mình hơn để hai dòng khí dễ dàng giao hòa.

Bây giờ, hai cơ thể hoàn toàn khỏa thân của họ đã dán sát vào nhau. Bầu ngực mềm mại, căng tròn của Tiểu Long Nữ ép chặt vào lồng ngực rắn chắc đầy cơ bắp của Dương Quá. Sự tiếp xúc giữa hai đầu vú cứng ngắc của nàng với da thịt ấm áp của y tạo nên một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng cả hai. Đầu dương vật thô to của Dương Quá áp thẳng vào khe lồn ướt nhầy của Tiểu Long Nữ, cọ xát trực tiếp vào hạt mầm nhạy cảm phía trên cửa mình nàng.

"Ưm..." Tiểu Long Nữ nhịn không được nữa, phát ra một tiếng rên rỉ ngọt ngào, đầu tựa vào vai Dương Quá. Cả cơ thể nàng nhũn ra, hoàn toàn mất đi sức kháng cự.

Dương Quá cũng thở dốc điên cuồng. Mùi hương thanh sạch từ mái tóc nàng phủ đầy mặt y. Y cảm nhận được sự ẩm ướt và nóng bỏng của âm đạo nàng đang áp sát vào cu mình. Chỉ cần y nhấc nhẹ hông, dương vật to dài sẽ lập tức đâm xuyên qua lớp nước nhờn, tiến thẳng vào trong lồn non của sư phụ. Nhưng lý trí cuối cùng nhắc nhở y rằng nếu làm vậy lúc này, khi chân khí đang ở điểm giao thoa cực hạn, cả hai sẽ lập tức nổ tung kinh mạch mà chết. Y phải chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào này, dùng nghị lực phi thường để tiếp tục truyền công.

Họ giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy nhau khỏa thân như thế, hai dòng chân khí nóng lạnh không ngừng xoáy sâu vào cơ thể đối phương. Hơi nóng tỏa ra xung quanh ngày càng đậm đặc, biến mật thất thành một lò luyện đan khổng lồ chứa đầy dục vọng và nội lực.

Từng giây từng phút trôi qua trong sự đê mê ấm áp và căng thẳng cực độ. Da thịt cọ xát, tiếng thở dốc hòa quyện, dịch thủy và tinh dịch không ngừng tiết ra ở nơi tiếp xúc giữa hai bộ phận sinh dục. Cả hai người đều cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của cực lạc và vực sâu tội lỗi.

Đột nhiên, giữa lúc hai dòng chân khí đang đạt đến sự cân bằng hoàn hảo nhất, một tiếng động lạ từ phía ngoài vọng vào.

*Cạch.*

Tiếng động cơ quan chuyển động khô khốc vang lên từ phía cánh cửa đá mật thất, cắt ngang bầu không khí nóng bỏng đầy dục vọng trong phòng.

Tiểu Long Nữ giật mình mở to mắt, dòng chân khí trong người lập tức chấn động dữ dội.