Dương Quá trừng mắt, dồn chút sức tàn cuối cùng nghiêng người tránh né, nhưng ba mũi kiếm Toàn Chân đã quét ngang sườn y, rạch những đường dài rỉ máu. Y gầm lên một tiếng khàn đục từ cuống họng, vung thanh sắt kiếm cướp được chém mạnh một vòng tròn. Tiếng kim loại va chạm kịch liệt vang động vách đá thung lũng, ba đệ tử Toàn Chân Giáo đi đầu bị chấn lui mấy bước, nhưng kiếm trận lập tức khép chặt trở lại như một chiếc lồng sắt không kẽ hở.
Triệu Chí Kính đứng phía sau chỉ huy kiếm trận, gương mặt gã méo mó vì đắc ý và hận thù. Gã chĩa mũi kiếm thẳng vào ngực y, giọng lanh lảnh chửi rủa:
"Nghịch đồ! Ngươi cướp bí tịch, sỉ nhục sư môn, lại còn làm ra trò dâm loạn vô sỉ với chính sư phụ mình! Hôm nay ta thay mặt liệt tổ liệt tông Toàn Chân Giáo, băm vằm ngươi thành muôn mảnh!"
Dương Quá nhổ ra một ngụm máu tươi lẫn cát bụi, mắt y đỏ sọc vì giận dữ. Đầu khấc dương vật dưới lớp quần vải thô ráp cọ xát theo mỗi nhịp di chuyển, đau nhói lên, gợi lại cảm giác đê mê khi được bao bọc bởi những thớ thịt âm đạo ấm áp của Tiểu Long Nữ. Cơn đau thể xác và sự thèm khát điên cuồng làm y phân tâm. Y cười lạnh, giọng khàn đặc đầy thách thức:
"Triệu Chí Kính! Lũ đạo sĩ thối các ngươi chỉ giỏi cậy đông hiếp yếu. Có giỏi thì bước ra đây đấu tay đôi với ta!"
"Bắt lấy tên dâm tặc này!" Triệu Chí Kính hét lớn, không thèm để tai lời y khiêu khích.
Đám đệ tử Toàn Chân nghe lệnh, đồng loạt vận kình. Kiếm trận biến ảo khôn lường, mười mấy mũi kiếm sắc nhọn chĩa vào ngực, vào cổ, vào đùi y, liên tục thu hẹp không gian sinh tồn. Dương Quá chật vật chống đỡ, tay trái cầm kiếm chém ngang bổ dọc. Nhưng vết thương cũ ở đùi phải co rút dữ dội, máu tươi thấm đẫm ống quần thô rách nát, khiến y mỗi khi chuyển dịch trọng tâm đều đau đớn thấu tận tim gan.
Y biết mình đang rơi vào tình thế tuyệt lộ. Toàn Chân kiếm trận vốn danh bất hư truyền, mười mấy đệ tử này tuy tu vi chưa phải thượng thừa, nhưng dưới sự chỉ huy của Triệu Chí Kính, kiếm trận vận hành vô cùng nhịp nhàng. Mỗi lần y di chuyển để tránh né hướng này thì hướng khác lại có kiếm đâm tới. Dưới lớp quần vải đẫm máu, dương vật của y cọ xát dữ dội vào thớ vải thô ráp theo mỗi nhịp di chuyển mạnh mẽ. Cơn đau rát buốt xộc thẳng lên não bộ, khơi dậy một khát vọng sinh tồn mãnh liệt.
Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề, gương mặt thanh lãnh của Tiểu Long Nữ bỗng nhiên lướt qua trí óc y. Nụ cười nhạt thoáng qua của nàng, bờ môi mềm từng áp sát vào môi y dưới ánh trăng miếu hoang, và cả tiếng thở dốc run rẩy của nàng khi y cắm khúc cu thô nóng của mình vào sâu trong lồn nàng đêm ấy. Y nhớ lại đêm hoang dại đó, khi y đè tấm thân trần trụi, trắng ngần như tuyết của nàng lên đống rơm khô. Dưới ánh trăng mờ ảo, hai bầu ngực căng tròn của nàng phập phồng theo từng nhịp thở, núm vú hồng hào khẽ dựng đứng lên vì lạnh và vì kích thích. Lúc ấy, y đã dùng cả hai tay để ôm ghì lấy vòng eo mảnh dẻ của nàng, bàn tay phải to bản luồn xuống dưới mông nàng, nâng hông nàng lên cao để dương vật to lớn, cương cứng của y dễ dàng thọc sâu vào âm đạo ướt át. Nước nhờn từ lồn nàng chảy ra ấm nóng, bao bọc lấy cu y, mỗi nhịp dập mạnh mẽ của y đều khiến nàng run rẩy khóc nấc lên trong sung sướng. Cánh tay phải lúc đó chính là điểm tựa vững chãi nhất để y khẳng định chủ quyền thể xác của một nam nhân đối với người nữ tử thanh khiết nhất trần đời.
Sự thèm khát điên cuồng và ký ức da thịt nóng bỏng ấy trỗi dậy như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can y. Y không thể chết ở đây. Y phải sống để tìm nàng, để lại được ôm lấy tấm thân tuyết trắng của nàng, được dập mạnh mẽ bên trong cơ thể ấm áp ấy.
Dương Quá nghiến chặt răng, tay trái vung mạnh thanh sắt kiếm chém ngang một đường quét sạch ba mũi kiếm đang đâm tới đùi. Lực chém cực mạnh khiến ba thanh trường kiếm của đệ tử Toàn Chân vang lên tiếng gãy giòn giã. Nhưng cánh tay phải của y vốn đã bị thương sâu từ trước bởi độc châm và kiếm khí, lúc này hoàn toàn tê liệt, phản ứng chậm mất nửa nhịp khi y cố gắng xoay người phòng thủ bên hông phải.
"Nghịch đồ! Đền mạng đi!"
Triệu Chí Kính gầm lên, chớp thời cơ y vừa sơ hở khi vung kiếm bên trái, gã lướt tới như một bóng ma xám xịt. Thanh trường kiếm trong tay gã bổ dọc xuống vai phải của Dương Quá với tốc độ kinh hoàng, mang theo kình lực sắc bén của Toàn Chân nội công.
Dương Quá trừng mắt, y cố né tránh, xoay người sang bên trái để giảm bớt lực chém. Nhưng vết thương sâu ở đùi khiến y khuỵu xuống, mất đi điểm tựa để bật nhảy.
Lưỡi kiếm bén ngọt chém phăng qua khớp vai phải của y. Cảm giác sắc lạnh của thép cắt qua lớp da thịt dày, nghiến qua gân xanh, rồi chặt đứt lìa khớp xương bả vai vang lên một tiếng rắc giòn giã và rợn người.
Cánh tay phải của Dương Quá đứt lìa, văng ra ngoài, lơ lửng một nhịp trên không trung trước khi rơi bịch xuống nền đất đá dăm xám xịt. Bàn tay của cánh tay đứt lìa vẫn còn co giật nhẹ trên đất, những ngón tay co quắp lại như muốn bấu víu lấy mặt đất lạnh lẽo.
Máu tươi từ vết thương cụt ngủn bên vai phải phun trào ra như suối, nhuộm đỏ thẫm những viên đá nhọn dưới chân. Cơn đau đớn tột cùng ập đến ngay sau đó một phần mười giây, thấu tận tim gan, xé rách mọi dây thần kinh trên người y. Đó là một cơn đau bạo liệt, như thể có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang cùng lúc đâm thẳng vào lồng ngực y, cắt nát mọi nhận thức.
Dương Quá hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng thét không còn ra giọng người mà giống như tiếng gầm của một con thú bị phanh thây sống. Thanh kiếm sắt ở tay trái rơi keng xuống đất. Y đổ gục xuống, hai đầu gối khuỵu mạnh trên đá dăm, toàn thân co rúm lại. Tay trái y run rẩy đưa lên định bịt lấy bả vai phải, nhưng nơi đó giờ chỉ còn là một khoảng trống hoác đẫm máu, thịt đỏ lộn ra ngoài cùng với những đoạn gân trắng hếu đang giật nảy liên hồi. Máu nóng phun xối xả qua những kẽ ngón tay trái của y, ướt đẫm nửa thân người dưới, loang lổ trên nền cát đá xám xịt.
Tầm nhìn của Dương Quá tối sầm lại. Y ngã vật ra đất, má áp sát vào bãi đá dăm sắc nhọn. Đất đá trộn lẫn với máu nóng của chính y xộc thẳng vào mũi, vào miệng đắng ngắt. Cơn đau bóp nghẹt lồng ngực làm y không thể thở nổi, chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đứt quãng từ cuống họng đầy máu.
Xung quanh y, đám đệ tử Toàn Chân Giáo khựng lại trước cảnh tượng thảm khốc đó. Triệu Chí Kính nhìn thanh kiếm đẫm máu của mình, rồi nhìn cánh tay phải nằm trơ trọi cách đó vài bước chân, bàn tay của cánh tay đứt lìa vẫn còn co giật nhẹ trên đất.
"Hắn... hắn bị đứt tay rồi." Một tên đạo sĩ trẻ tuổi giọng run rẩy nói, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Máu chảy thế kia, lại đứt ngay động mạch vai, không quá nửa canh giờ sẽ cạn máu mà chết." Triệu Chí Kính lạnh lùng đút kiếm vào vỏ, liếc nhìn thân xác Dương Quá đang nằm bất động trong vũng máu ngày càng loang rộng với vẻ mặt thỏa mãn cực độ. "Đi thôi. Coi như hôm nay Toàn Chân Giáo đã thanh lý môn hộ. Để xác hắn ở đây cho thú dữ ăn thịt."
Tiếng bước chân của đám đạo sĩ xa dần, lẫn vào tiếng gió rít qua vách đá thung lũng. Dương Quá nằm đó, nửa tỉnh nửa mê. Tai y nghe thấy tiếng đế giày dẫm lên cát sỏi nhỏ dần, rồi biến mất hẳn. Không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng gió núi gào rú và tiếng máu rỉ ra từ cơ thể y, nhỏ giọt xuống đất đá.
Cơn đau thể xác bắt đầu chuyển sang một trạng thái tê dại lạnh ngắt. Từ bả vai phải, cái lạnh thấu xương lan nhanh ra toàn thân. Dương Quá muốn nhắm mắt lại để giải thoát bản thân khỏi cơn đau này, nhưng gương mặt của Tiểu Long Nữ lại hiện lên rõ mồn một. Nàng đang nhìn y với đôi mắt trong suốt đượm buồn.
Y cố mở to mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo đá. Ý thức của y chìm dần vào bóng tối vô tận.
***
Khi Dương Quá mở mắt ra lần nữa, xung quanh đã là một màu đen kịt. Đêm tối đã bao trùm lấy núi rừng Chung Nam, mang theo những luồng gió lạnh buốt tràn qua các khe đá.
Cơn đau buốt từ vai phải truyền đến khiến y run rẩy dữ dội. Vết thương đã ngừng phun máu, thay vào đó là một mảng máu đông đặc, nhớp nháp bám chặt lấy thịt da rách nát, lạnh ngắt và căng cứng. Y cố cử động thân mình nhưng toàn thân rệu rã như một bộ xương khô sắp rã ra từng mảnh.
Y muốn dùng hai tay chống xuống đất để ngồi dậy. Theo bản năng của một võ giả, y ra lệnh cho cánh tay phải dùng lực gượng lên.
Nhưng vai phải trống rỗng. Y chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh trống trải thổi qua phần cơ thể đã mất. Sự hụt hẫng và kinh hoàng ập đến. Dương Quá quay đầu nhìn sang bên phải. Trong bóng đêm lờ mờ, y thấy vai phải của mình phẳng lì, chỉ có một khúc cùi thịt quấn đầy máu khô đang chĩa ra. Cánh tay phải của y—cánh tay từng ôm eo Tiểu Long Nữ, từng luồn xuống mông nàng để nâng cơ thể nàng lên cao, từng vuốt ve làn da đùi mịn màng của nàng—đã không còn nữa. Nó nằm đâu đó trên bãi đá này, lạnh lẽo và thối rữa dưới sương đêm.
Một sự sợ hãi tột cùng lấn át cả nỗi đau thể xác. Dương Quá nghiến chặt răng, dùng cánh tay trái duy nhất chống xuống đất đá. Lực đẩy không đều khiến y ngã nhào về bên phải, bả vai cụt đập mạnh xuống đất.
"A!"
Y hét lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân run bắn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng máu khô trên mặt. Cơn đau bùng lên dữ dội làm vết thương vừa khép miệng lại rách ra, máu tươi ấm nóng lại rỉ ra ngoài lớp máu đông.
Y nằm úp mặt xuống đất ẩm, hơi thở dồn dập. Cái lạnh của đêm núi đá buốt thấu xương thịt. Lớp áo xám rách nát không đủ che ấm cơ thể đang mất máu nghiêm trọng. Y biết nếu cứ nằm đây, y sẽ chết vì lạnh và kiệt sức trước khi bình minh lên.
Dương Quá bắt đầu lết đi. Y dùng tay trái bấm chặt vào những viên đá nhọn phía trước, dùng đầu gối và chân trái đạp mạnh để kéo thân xác tàn tạ tiến lên từng tấc một. Mỗi cái nhích người là một lần vết thương bên vai phải cọ xát với không khí lạnh, đau đớn như có ngàn mũi kim chọc thẳng vào xương tủy. Y bò đi không định hướng, chỉ muốn rời khỏi nơi đẫm máu này, rời khỏi cái thung lũng chết chóc của Toàn Chân Giáo.
Cát đá cào rách da thịt ở đầu gối và cùi chỏ tay trái của y. Máu từ những vết xước mới hòa cùng vết thương cũ tạo thành một vệt dài trên mặt đất khi y đi qua.
Trí óc Dương Quá lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những ký ức hoang dại về cơ thể Tiểu Long Nữ để làm điểm tựa cho sự sống. Y nhớ lại những đêm lạnh lẽo trong Cổ Mộ, khi hai người cùng nằm trên giường đá hàn ngọc. Khi đó, y luôn dùng cánh tay phải này để kéo nàng vào lòng, để hơi ấm thiếu niên của mình sưởi ấm cho làn da tuyết trắng lạnh buốt của nàng. Y nhớ cảm giác ngón tay của bàn tay phải mình mơn trớn trên đôi gò bồng đảo căng tròn của sư tôn, nhớ khoảnh khắc y dùng ngón tay thọc sâu vào âm đạo ướt át, ấm áp của nàng để cảm nhận thớ thịt bên trong co bóp chặt chẽ.
Bây giờ, y chỉ còn lại một tay.
Một nỗi tuyệt vọng, tự ti tột cùng bỗng chốc dâng lên lấp đầy lồng ngực Dương Quá. Y khựng lại giữa bãi đất trống, nước mắt nóng hổi từ khóe mắt trào ra, rửa trôi những vệt máu khô trên gò má phong trần.
Y là một kẻ tàn phế. Một phế nhân cụt tay, dơ bẩn và tàn tạ.
Làm sao y có thể đối diện với Tiểu Long Nữ được nữa? Sư tôn của y thanh khiết như tiên tử trên trời, làn da nàng trắng ngần không một vết tỳ vết, âm đạo của nàng là cấm địa thiêng liêng mà chỉ có nam nhân hoàn mỹ nhất mới xứng đáng chạm vào. Còn y giờ đây là cái gì? Một gã cụt tay, nửa thân người đầy sẹo và máu, bốc mùi hôi thối của sự chết chóc.
Làm sao y có thể dùng một cánh tay duy nhất để ôm lấy bờ vai trần mảnh dẻ của nàng? Khi hai người ân ái, y làm sao có thể vuốt ve cơ thể nàng trọn vẹn khi một bên vai chỉ là một khúc cùi thịt xấu xí? Nàng nhìn thấy cơ thể khuyết thiếu này của y, liệu có thấy ghê tởm? Liệu nàng có còn muốn dâng hiến cái lồn ấm áp đầy nước nhờn của mình cho một kẻ tàn phế như y cắm cu vào nữa hay không?
Nỗi đau đớn của sự tự ti còn tàn nhẫn hơn cả nhát kiếm của Toàn Chân Giáo. Nó bóp nghẹt lòng tự trọng của một thiếu niên ngông cuồng. Dương Quá áp mặt xuống đất, khóc rống lên thành tiếng. Tiếng khóc đau đớn, bất lực vang vọng vào vách đá tịch mịch. Y hận Toàn Chân Giáo, hận lũ đạo sĩ đạo đức giả đã cướp đi cánh tay của y, cướp đi tư cách được làm một nam nhân trọn vẹn bên cạnh người y yêu nhất.
"Cô cô... con không xứng..." Y thì thầm trong tiếng nấc, giọng khàn đặc. "Thân xác này của con... nhơ nhuốc rồi... không xứng chạm vào người nữa..."
Sự kiêu hãnh của Dương Quá sụp đổ hoàn toàn. Y nằm bất động trên nền đất lạnh, mặc cho gió đêm mơn trớn vết thương đang rỉ máu. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu bùng lên, khiến đầu óc y quay cuồng. Toàn thân y nóng hừng hực nhưng bên trong lại lạnh run bần bật.
Y cảm thấy cái chết đang đến gần, rất gần. Có lẽ chết đi sẽ tốt hơn. Chết đi thì y không phải chịu đựng nỗi đau tàn phế này, không phải đối mặt với ánh mắt của Tiểu Long Nữ khi nàng nhìn thấy cánh tay cụt của y.
Giữa cơn mê sảng đầy rẫy những hình ảnh nhục dục cắt xẻ vụn vặt, Dương Quá thấy mình đang đè Tiểu Long Nữ xuống nệm cỏ ở miếu hoang. Nàng nằm đó khỏa thân hoàn toàn, làn da mịn màng phản chiếu ánh trăng lấp lánh. Y nhìn thấy hai bầu vú nàng săn chắc, núm vú đỏ hồng khẽ dựng lên đầy khiêu khích. Y đưa tay phải ra để bóp lấy bầu ngực ấy, nhưng khi y nhìn xuống, cánh tay phải của y lại là một khúc cùi thịt cụt lủn, đỏ ngầu máu tươi đang phun xối xả lên làn da tuyết trắng của nàng. Nàng thét lên kinh hoàng, đẩy y ra với ánh mắt ghê tởm tột cùng.
"Không! Sư phụ! Đừng bỏ con!"
Dương Quá hét lên một tiếng đau đớn, giật mình tỉnh khỏi cơn mê sảng. Y phát hiện mình vừa lết thêm được vài trượng, nửa thân dưới đã nằm mấp mé bên một khe rãnh sâu hoắm giữa thung lũng đá. Đầu gối y rách nát, xương bánh chè lộ ra sau lớp da thịt rách bươm. Vết cụt ở vai phải lại nứt ra, máu tươi tuôn ra ướt đẫm cả một khoảng đá dăm dưới thân.
Y thở dốc, mắt trợn trừng nhìn lên bầu trời đêm không một ngôi sao. Cơn lạnh thấu xương lại ập đến, kéo theo sự rệu rã của các thớ cơ. Mắt y nhòa đi, sương đêm đọng trên hàng mi dài thành những giọt nước lạnh ngắt. Y biết mình không thể bò thêm được nữa. Sức lực đã cạn kiệt, máu đã chảy quá nhiều.
Chính lúc y chuẩn bị nhắm mắt xuôi tay, buông bỏ mọi hy vọng sinh tồn, một bóng trắng đột ngột lướt qua rặng thông già trên đỉnh vách đá phía trên thung lũng.
Bóng trắng ấy di chuyển vô cùng nhanh nhẹn, tựa như một dải lụa mềm mại bay lượn giữa hư không, lướt xuống vách đá dựng đứng mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ. Giữa đêm đen tịch mịch, tà áo sa y màu trắng của người đó bay phấp phới, nổi bật lên như một bóng ma thanh khiết.
Dương Quá run rẩy, đôi môi xám ngoét khẽ mấp máy. Mùi hương thanh khiết, mát lạnh đặc trưng của ngọc nữ môn phái đột ngột xộc vào mũi y, át đi mùi máu tanh nồng nặc đang bao quanh. Đó là mùi hương của nàng, thứ hương thơm mà y đã khắc sâu vào xương tủy suốt những năm tháng chung sống trong Cổ Mộ tối tăm.
"Cô... cô cô..."
Dương Quá cố gắng phát ra âm thanh từ cuống họng khô khốc đầy máu, nhưng tiếng gọi của y quá nhỏ, lập tức bị tiếng gió núi nuốt chửng. Y muốn vươn tay trái ra để bắt lấy bóng trắng ấy, nhưng toàn thân y đã hoàn toàn kiệt sức, không thể cử động nổi dù chỉ một ngón tay.
Bóng trắng lướt tới bên cạnh khe rãnh nơi y đang nằm. Dưới ánh trăng mờ ảo vừa hé lộ sau làn mây đen, Dương Quá nhìn thấy một khuôn mặt thanh tú, thanh lãnh đến cực điểm. Đôi mắt trong suốt như nước hồ thu đang nhìn xuống y với vẻ lo lắng và đau đớn tột cùng.
Một bàn tay lạnh buốt chạm nhẹ vào bả vai cụt đẫm máu của y. Cảm giác mát lạnh từ bàn tay người đó truyền thẳng vào vết thương đang bỏng rát, làm dịu đi cơn đau đớn tột cùng đang hành hạ y. Một luồng chân khí mát lạnh, thuần khiết được truyền vào cơ thể y thông qua vết thương, giúp y giữ lại một tia sinh khí cuối cùng.
Người mặc bạch y cúi xuống, ôm trọn lấy thân hình đầy máu và dơ bẩn của y vào lòng. Mùi hương thanh khiết quen thuộc bao bọc lấy y, xua tan đi cái lạnh thấu xương của đêm tối. Dương Quá cảm nhận được sự mềm mại của bầu ngực người đó đang ép sát vào lồng ngực trần đẫm máu của mình.
Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận của sự ngất lịm, Dương Quá nghe thấy một giọng nói thanh lãnh quen thuộc vang lên bên tai, mang theo sự run rẩy khó giấu:
"Quá nhi... ta đưa con về..."
Bóng trắng bế thốc Dương Quá lên, lướt nhanh vào màn đêm sương mù dày đặc của núi Chung Nam, biến mất khỏi thung lũng chết chóc của Toàn Chân Giáo.