Mây lách qua những bả vai nồng mùi rượu ngô và mồ hôi đàn ông, bước chân vội vã đuổi theo tiếng khèn đang xoáy sâu vào lồng ngực cô. Đám đông ở hội hoa năm nay đông hơn mọi lần, người từ các bản dưới kéo lên nươm nướp, chen chúc nhau chật cứng cả khoảng đất trống bên sườn đồi. Những chiếc váy hoa đủ màu sắc rực rỡ xoay tròn, những tiếng cười nói thanh niên trêu ghẹo nhau vang lên chí chóe, nhưng tai Mây chỉ lọc được duy nhất giai điệu khèn réo rắt, phóng khoáng và có phần ngạo nghễ đang mỗi lúc một gần. Cô biết đó là tiếng khèn của Sùng. Không một ai trong bản này, hay cả mười bản xung quanh, có thể thổi ra cái điệu khèn cào xé da thịt như thế.
Tiếng khèn lúc trầm lúc bổng, tựa như bàn tay vô hình luồn qua lớp áo chàm, mơn trớn lên làn da nhạy cảm dọc sống lưng cô. Giai điệu lướt đến đâu, các lỗ chân lông trên da thịt cô dựng đứng đến đó. Hai đầu nhũ hoa dưới lớp vải mỏng co rút lại, săn cứng vì kích thích khi từng nốt nhạc lượn lờ như da thịt cọ xát. Mỗi nhịp khèn cất lên là một lần lồng ngực cô phập phồng dữ dội hơn. Mây hít thở dồn dập, cảm nhận rõ ràng luồng hơi nóng từ bụng dưới cuộn lên, chạy dọc theo hai đùi non rồi đọng lại nơi tư mật. Giữa cái ồn ào của chợ hội, tiếng khèn như một bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp váy hoa, vuốt ve vào vùng da thịt nhạy cảm nhất của cô gái mười chín tuổi, đánh thức bản năng nguyên thủy đang chực chờ bùng nổ.
Mây cắn chặt môi dưới, cố ngăn bản thân không phát ra tiếng thở dài khao khát. Cô quan sát từng chuyển động của anh, từ cách anh nghiêng mình né những bước chân của bạn diễn, đến cách đôi tay gân guốc nâng cây khèn di chuyển nhịp nhàng. Cơ thể Sùng toát ra một thứ quyền lực nguyên thủy, một thứ sức mạnh hoang dã của núi rừng mà không một thứ lụa là hay tiền bạc nào của những gã đàn ông giàu có dưới thung lũng có thể so sánh được. Mây cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa từ bụng dưới, nhanh chóng chạy khắp các mạch máu, khiến hai đùi cô khẽ khép chặt lại vào nhau để che giấu đi sự nhạy cảm đang dâng trào. Ở tuổi mười chín, cô hiểu rõ cảm giác này nghĩa là gì. Đó là sự thèm khát được chạm vào, được ôm ấp và được hòa quyện thân thể với người đàn ông mà cô đã thầm yêu bấy lâu.
Cứ mỗi bước đi gần hơn về phía âm thanh ấy, lồng ngực Mây lại phập phồng dữ dội hơn. Cô nghe thấy tiếng con tim mình đập dồn dập, át cả tiếng khèn, át cả tiếng reo hò huyên náo xung quanh. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc như dao và bờ vai rộng của Sùng. Sùng nghèo, nghèo nhất cái bản này. Bố mẹ cô lúc nào cũng răn đe cô không được đến gần anh. Mỗi lần thấy Mây đứng nhìn về hướng nhà Sùng, mẹ cô lại càm ràm về việc con gái lớn phải biết tìm nhà có nhiều bạc, nhiều trâu béo mà gửi gắm thân xác, chứ đừng đâm đầu vào cái nghèo đói truyền kiếp của thằng con trai không có nổi một mảnh nương riêng. Nhưng những lời răn đe ấy lúc này bay biến sạch sành sanh trước sức hút mãnh liệt từ điệu khèn của anh. Cơ thể cô dường như có một tiếng nói riêng, một bản năng tự nhiên đang trỗi dậy mạnh mẽ, dẫn dắt cô vượt qua tất cả rào cản đạo đức và gia đình. Cô muốn được nhìn thấy anh, muốn được ngửi thấy mùi mồ hôi nồng nồng mộc mạc của anh, và hơn hết, muốn được cảm nhận hơi ấm hầm hập tỏa ra từ cơ thể đàn ông đầy sức sống ấy.
Mây thở dốc, hai tay vịn lấy vai một người đàn bà trung niên phía trước để nhón chân nhìn lên. Giữa vòng người đang hò reo cổ vũ, Sùng đứng đó. Anh mặc chiếc áo chàm đen cộc tay xẻ ngực sâu, để lộ khuôn ngực ngăm đen săn chắc phập phồng theo từng hơi thở khỏe khoắn. Cây khèn bè bằng tre nâng trên tay anh rung lên theo những bước nhảy uyển chuyển nhưng đầy sức mạnh. Sùng xoay người, cơ bụng cuồn cuộn thắt lại dưới lớp đai lưng rộng bản. Mồ hôi rịn ra trên làn da màu mật ong của anh, chảy thành dòng từ thái dương xuống xương quai hàm góc cạnh, rồi trượt vào hõm cổ, lấp lánh dưới ánh đuốc chập chờn. Mỗi nhịp chân anh dậm xuống đất như dẫm thẳng vào tâm trí Mây, làm cô run rẩy.
Như có một sợi dây vô hình kéo ghì lấy, Sùng đột ngột dừng bước nhảy, đầu hơi nghiêng về phía Mây. Giữa hàng trăm khuôn mặt đang phấn khích xung quanh, hai ánh mắt họ đụng nhau. Mắt Sùng sắc bén, sâu hoắm và nóng bỏng như chứa lửa. Mây cảm thấy tim mình hụt đi một nhịp, lồng ngực thắt chặt lại. Ánh nhìn của Sùng không hề né tránh, nó ghim chặt lấy khuôn mặt thanh tú của cô, rồi chậm rãi trượt xuống bờ môi mọng đỏ tự nhiên đang hé mở thở dốc, dừng lại thật lâu nơi bầu ngực phập phồng liên tục sau lớp áo hoa văn màu xanh chàm. Sự thèm khát thể xác bùng lên trong mắt chàng trai nghèo mạnh mẽ đến mức khiến Mây run rẩy, một dòng điện chạy dọc từ đỉnh đầu xuống thẳng vùng đùi non, làm nơi tư mật giữa hai chân cô bắt đầu râm ran, ẩm ướt.
Sùng hạ khèn xuống. Anh không thổi nữa, mặc cho những tiếng la ó đầy tiếc nuối của đám thanh niên xung quanh vang lên. Anh lách qua vòng người, đôi chân dài sải bước dứt khoát về phía Mây đang đứng. Đám đông xô đẩy vô tình đẩy Mây nhào về phía trước, vừa vặn để Sùng giơ bàn tay to bản, thô ráp ra đỡ lấy khuỷu tay cô.
Khi khoảng cách giữa hai cơ thể thu hẹp lại, Mây gần như bị bao trùm bởi hơi nóng hầm hập tỏa ra từ người anh. Sùng đứng sát sạt ngay bên cạnh cô. Anh cố tình buông lỏng cánh tay, để phần bắp tay săn chắc có vết sẹo dài do dao đi rừng cạ sát vào bờ vai trần mềm mại của Mây. Sự cọ xát da thịt trực tiếp qua lớp vải mỏng làm Mây giật mình nhẹ, nhưng cô không lùi lại. Trái lại, cô còn khẽ nghiêng người, để vai mình miết chặt hơn vào cơ bắp cứng như đá của anh. Bắp tay Sùng nóng rực, cứng ngắc, lướt nhẹ qua làn da nhạy cảm của cô tạo nên một chấn động chạy thẳng xuống bụng dưới. Hơi thở của Sùng phả ra nóng hổi, phảng phất mùi men rượu ngô ủ lâu năm cay nồng và mùi mồ hôi đàn ông đầy nam tính, bao lấy Mây khiến đầu óc cô ong lên, hai chân như muốn nhũn ra.
“Mây hôm nay mặc váy đẹp thế, làm mắt ta không nhìn được đường đi nữa rồi,” Sùng cúi đầu xuống, giọng nói trầm khàn ghé sát vào tai cô, mang theo mùi men rượu ngô nồng nàn và mùi da thịt đàn ông hoang dại.
Mây đỏ mặt, hai má nóng bừng lên như lửa đốt. Cô cúi mặt nhìn xuống chân mình, cố giấu đi nụ cười e thẹn nhưng đôi mắt láy đen vẫn lén liếc nhìn vòm ngực rộng mở của Sùng đang ở ngay sát tầm mắt. “Sùng chỉ được cái dẻo miệng. Thổi khèn cho bao nhiêu đứa con gái bản dưới xem mà còn nhớ mặt Mây à?”
Sùng khẽ cười, tiếng cười rung lên trong lồng ngực vạm vỡ của anh, truyền qua bờ vai đang áp sát vào vai cô hơi ấm rần rần. Anh nghiêng đầu sát hơn nữa, đến mức bờ môi anh gần như chạm vào những sợi tóc tơ bên tai cô. “Lũ con gái bản dưới có đứa nào mắt sáng như sao, có đứa nào eo thon mềm mại như Mây đâu. Điệu khèn của ta chỉ thổi cho Mây nghe thôi. Mây không biết à?”
“Biết làm sao được đầu óc của Sùng nghĩ gì,” Mây lí nhí, ngực phập phồng nhanh hơn khi ngửi thấy mùi mồ hôi ấm nóng của anh pha lẫn mùi khói bếp củi quen thuộc. “Người ta thổi khèn hay thế, chắc đêm nào cũng có đứa dắt ngựa đến đón qua nương.”
Sùng tặc lưỡi, ngón tay cái của anh vẫn đang giữ nhẹ bên khuỷu tay cô khẽ miết một đường dài lên cánh tay trần của Mây, tạo nên những cái rùng mình khe khẽ dọc theo sống lưng cô. “Ngựa của đứa khác ta không cưỡi. Ta chỉ thích đi bộ leo qua nương ngô nhà Mây thôi. Bướm của Mây chắc cũng đang muốn nghe khèn của ta rồi đúng không?”
Lời trêu chọc táo bạo của Sùng đánh trúng vào sự thèm khát thầm kín của thiếu nữ mười chín tuổi. Mây cắn chặt môi dưới, bàn chân bấm xuống nền đất để ngăn mình không ngã vào lòng anh ngay lập tức. Cô giận dỗi cấu nhẹ vào hông anh một cái, nhưng lực tay mềm yếu chỉ như một sự vuốt ve mời gọi. “Sùng chỉ nói bậy là giỏi. Giữa chợ đông người thế này mà dám nói lời xấu xa.”
“Nói thật lòng mình chứ xấu xa gì,” Sùng thì thầm, giọng nói khàn đặc hơn, đôi mắt anh tối lại khi nhìn chằm chằm vào bờ môi đang hé mở của cô. “Mây nhìn đi, đứa con gái nào cũng muốn ta thổi khèn, nhưng mắt ta chỉ chứa được mỗi Mây. Ta thèm Mây lắm rồi, Mây có thèm ta không?”
Đám đông phía sau lại bắt đầu xô lấn khi tiếng trống hội vang lên giòn giã. Người ta đẩy nhau để tranh chỗ xem múa gậy, ép sát thân thể Mây vào ngực Sùng. Đầu ngực căng tròn của cô ép chặt vào những múi cơ ngực cứng cáp của anh qua hai lớp áo mỏng. Mây cảm thấy rõ ràng từng múi cơ săn chắc của anh đang gồng lên để giữ thăng bằng cho cả hai giữa dòng người hỗn loạn. Đầu ngực cô cọ xát vào ngực anh, nhạy cảm đến mức tê dại. Sự cọ xát liên tục ấy khơi dậy một cảm giác trống trải ở vùng dưới, khiến cô khao khát được lấp đầy bởi thứ gì đó to lớn và nóng bỏng hơn. Cô tựa hẳn trán vào bờ vai rộng của anh, mặc cho mùi hương hoang dại của anh xâm chiếm mọi giác quan của mình.
Mỗi nhịp đẩy đưa vô tình của đám đông lại ép chặt xương chậu của Sùng vào bụng dưới của cô. Mây cảm nhận được có một khối cứng rắn, nóng hổi bên dưới lớp vải quần chàm của anh đang trỗi dậy, thúc nhẹ vào đùi mình. Sự đụng chạm đầy nhục dục ấy làm đầu óc Mây quay cuồng. Cô không lùi lại, mà ngược lại, bản năng thôi thúc cô khẽ rướn người, để vùng nhạy cảm giữa hai đùi áp sát hơn vào thứ đang cương cứng của anh. Mùi mồ hôi nồng nhiệt từ lồng ngực trần của Sùng xộc thẳng vào mũi, kích thích mọi dây thần kinh của cô. Đầu vú cô căng cứng đến mức nhức nhối dưới lớp áo mỏng, cọ sát liên tục vào vòm ngực vạm vỡ của anh theo từng hơi thở dồn dập.
Trong lúc hỗn loạn của đám đông xô đẩy, tay Mây buông thõng sau lưng. Cô khẽ cử động các ngón tay, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng vì hồi hộp. Trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh của Quang, gã chủ bản dưới mà bố mẹ cô đang hết lòng vun vén. Quang giàu có, sở hữu những nương ngô rộng ngút tầm mắt và những đàn trâu béo múp míp, nhưng mỗi lần nghĩ đến gã, Mây lại thấy buồn nôn. Cơ thể Quang béo xệ, nhiều mỡ thừa, mỗi bước đi đều nặng nề và phát ra tiếng thở khò khè đầy mệt nhọc. Làn da gã bủng beo, xám xịt vì bia rượu và khói thuốc lá lá nồng nặc. Nghĩ đến cảnh phải cởi bỏ xiêm y, để thân hình phì lèo, nhớp nháp ấy đè lên người mình, để bàn tay mập mạp đầy nhẫn vàng chạm vào âm đạo nhạy cảm của cô, Mây lại thấy rùng mình ghê tởm. Thể xác cô hoàn toàn cự tuyệt gã. Cô thà hiến dâng tất cả sự trinh trắng, thà chịu đói nghèo bên một người đàn ông có cơ thể săn chắc, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống hoang dại như Sùng, còn hơn là phải làm vợ một kẻ khiến cô thấy dơ bẩn.
Sự ghê tởm đối với Quang chính là ngọn lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Mây. Cô lấy hết can đảm luồn bàn tay nhỏ nhắn của mình ra sau vạt áo chàm của Sùng, lén nắm lấy ngón tay cái ấm nóng của anh.
Bàn tay Sùng khựng lại một nhịp, rồi lập tức lật ngược lại, đan chặt năm ngón tay to lớn, thô ráp của mình vào tay cô. Hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền thẳng vào da thịt cô. Những vết chai sần vì cầm dao phát cỏ trên các khớp ngón tay Sùng miết nhẹ, cọ xát vào làn da mu bàn tay mịn màng của Mây, tạo nên một cảm giác vừa ngứa ngáy vừa tê dại. Sùng siết tay cô thật mạnh, như muốn bóp nát những ngón tay thon thả của cô trong lòng bàn tay mình, khẳng định một sự chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt ngay giữa chốn đông người. Mây thở gấp, hai chân run lên, cô phải dựa hẳn nửa thân người vào cánh tay Sùng để đứng vững. Sự đụng chạm lén lút sau lưng đám đông mang lại một thứ kích thích tội lỗi đầy ngọt ngào, khiến dịch thủy trong âm đạo cô rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt cả chiếc quần lót mỏng phía trong váy hoa.
Sùng kéo cô xích lại gần hơn nữa, gần đến mức đùi hai người cọ vào nhau theo từng nhịp bước chân của đám đông xung quanh. Chiếc váy thổ cẩm của cô xốc xếch, cọ vào quần lửng bằng chàm của anh. Mỗi lần chuyển động, đùi non của Mây lại chạm vào phần bắp đùi rắn rỏi của Sùng. Cô cảm nhận được độ cứng của cơ bắp anh dưới lớp vải chàm thô ráp. Bàn tay đang đan chặt của hai người giấu sau lưng áo chàm không ngừng chuyển động, Sùng dùng ngón tay cái vuốt ve không ngừng lên cổ tay cô, nơi có mạch máu đang đập liên hồi.
Mây nhắm mắt lại, đầu óc mơ màng. Cô nghĩ đến căn nhà sàn của bố mẹ cô, nơi đang rục rịch chuẩn bị đón tiếp Quang, gã chủ bản giàu có. Quang có tiền, có thế lực, nhưng cơ thể hắn béo múp, mùi da thịt lúc nào cũng nồng mùi thuốc lá lá và mùi rượu ngoại đắt tiền xa lạ. Mỗi lần nghĩ đến việc phải cởi bỏ xiêm y trước mặt Quang, Mây lại cảm thấy rùng mình ớn lạnh. Nhưng lúc này, đứng bên cạnh Sùng, hơi nóng từ cơ thể anh lại khiến cô khao khát được dâng hiến tất cả những gì tinh túy nhất của người con gái. Cô thà chịu nghèo, chịu khổ, thà bị phạt vạ trước hội đồng già làng còn hơn là phải làm vợ một kẻ mà thể xác cô cự tuyệt.
Sùng vẫn nắm chặt tay cô không buông. Anh ghé sát môi vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi thổi vào lỗ tai làm Mây rùng mình nổi hết da gà.
“Tối nay, khi trăng lên đỉnh đầu nương ngô phía sau núi, ta đợi Mây ở đấy,” Sùng thì thầm, môi anh lướt nhẹ qua vành tai nhạy cảm của cô, giọng điệu đầy khát khao và mệnh lệnh. “Mây phải đến. Ta muốn ngửi mùi trên người Mây, muốn chạm vào chỗ ấm áp của Mây lắm rồi. Đừng để ta đợi lâu, nếu không ta sẽ vào tận nhà dắt Mây đi đấy.”
Mây khẽ run lên trước lời thì thầm đầy đe dọa nhưng cũng vô cùng quyến rũ ấy. Cô biết nương ngô phía sau núi là nơi vắng vẻ, nơi trăng sáng nhất và cũng là nơi cất giấu những bí mật hoang dại của trai gái bản. Gật đầu nhẹ một cái, Mây siết chặt tay Sùng lần cuối rồi khéo léo rút tay ra, lách mình chạy biến vào màn đêm đang bao phủ lấy hội hoa.
Cô chạy như bị ma đuổi, đôi chân trần miết trên con đường mòn gồ ghề đầy đá hộc. Tiếng khèn réo rắt của Sùng dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, bám đuổi theo từng nhịp chân cô nhảy qua những mô đá dốc. Bóng tối bao trùm lấy lối đi, gió từ thung lũng thổi ngược lên lạnh buốt, nhưng bên trong cơ thể Mây lại là một luồng lửa nóng hừng hực. Chiếc váy thổ cẩm nặng trịch đập vào bắp chân cô theo từng bước chạy, cọ sát vào làn da đùi non vẫn còn ẩm ướt bởi dịch thủy. Cảm giác nhớp nháp, râm ran nơi đáy chậu làm cô vừa xấu hổ vừa rạo rực. Mỗi lần bước chân nện xuống nền đất đá, vùng nhạy cảm ấy lại nhói lên một nhịp kích thích, nhắc nhở cô về lời hẹn ước đầy nhục dục của Sùng bên nương ngô.
Đường về nhà mỗi lúc một vắng vẻ, tiếng ồn ào của chợ hội lùi dần phía sau, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích trong các hốc đá và tiếng thở dốc dồn dập của chính cô. Mây dừng lại bên một gốc cây sa mộc lớn để lấy lại sức. Cô áp lưng vào thân cây xù xì, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm. Đầu ngực cô vẫn còn nguyên cảm giác căng cứng, nhức nhối sau khi cọ sát vào ngực Sùng. Cô cúi xuống nhìn chiếc quần lót mỏng đã ướt đẫm, ngửi thấy mùi hương thiếu nữ nồng nàn của chính mình quyện lẫn với mùi khói bếp củi và mùi mồ hôi mạnh mẽ của Sùng còn vương trên da thịt. Sự căng thẳng dồn nén làm cô run rẩy. Cô biết mình đang dấn thân vào một trò chơi nguy hiểm, một con đường có thể khiến cô bị bản làng ruồng bỏ, bị bố mẹ đánh đập dã man. Nhưng nỗi khao khát thể xác đối với Sùng và sự ghê tởm tột cùng dành cho Quang đã đẩy cô đi xa hơn những gì lý trí có thể kiểm soát.
Mây hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh tinh thần rồi tiếp tục bước đi. Con dốc dẫn lên nhà sàn của gia đình cô hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng non. Khi bước chân dừng lại trước bực cửa nhà sàn của gia đình, Mây vội vàng vuốt lại nếp váy xộc xếch, cố hít sâu để lồng ngực bớt phập phồng và hai gò má bớt nóng ran. Cô nhẹ tay đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, lách người vào bên trong. Nhưng thay vì khoảng tối yên tĩnh như mọi khi, một luồng không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi khói thuốc lá lá và hơi rượu nồng nặc lập tức xộc vào mũi cô. Ánh lửa bếp lò chập chờn hắt lên bóng dáng to lớn của bố cô đang ngồi im lìm trên chiếc ghế mây, và ngay cạnh đó, mẹ cô đang nhìn chằm chằm vào khoảng tối cửa ra vào với khuôn mặt đanh lại đầy giận dữ. Mây siết chặt vạt áo chàm trước ngực, bàn chân trần chững lại ngay ngưỡng cửa gỗ lạnh ngắt.