← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 16 / 20

Sùng áp chặt lòng bàn tay thô ráp lên vách liếp lạnh ngắt, cảm nhận từng đợt rung động từ tiếng nấc nghẹn của Mây dội qua thớ gỗ mỏng. Những đầu ngón tay anh bấu chặt vào khe nứa đến bật máu, đau đớn như bị đá nhọn cào xé. Anh không đi. Anh đứng lỳ ở đó giữa màn đêm buốt giá giăng ngập lối, lồng ngực phập phồng nghẹn đắng khi nghe tiếng cô bảo sẽ làm vợ gã Quang. Dao đi rừng dắt bên hông rung lên theo nhịp run rẩy của bắp đùi, nhưng lý trí rách nát kéo anh lùi lại. Anh không thể lao vào cướp người lúc này, điều đó chỉ khiến hai nhà lao vào chém giết, máu sẽ nhuộm đỏ những bậc cầu thang gỗ nhà sàn. 

Sùng siết chặt thắt lưng vải, cắn môi đến bật máu tươi. Vị sắt tanh nồng của máu nóng lan trong khoang miệng làm đầu óc anh tỉnh táo được vài phần giữa cơn điên loạn. Anh lầm lũi quay lưng, bước từng bước nặng nề vào màn sương đen kịt, lòng tự hứa bằng mọi giá phải gặp lại cô, phải đưa cô thoát khỏi bàn tay Quang, dù có phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.

Mỗi bước chân Sùng đi xa khỏi ngôi nhà sàn của Mây giống như có hàng ngàn dằm tre đâm vào gan bàn chân. Anh đi mà không nhìn đường, chỉ để bản năng dẫn lối qua những con dốc đá trơn trượt sương đêm. Đầu anh đau như búa bổ, vết thương cũ ở dẻ sườn do lũ tay sai nhà Quang đánh hôm trước lại nhói lên sau mỗi nhịp thở dốc. Sùng siết chặt cán dao đi rừng lạnh buốt bên hông, tiếng cười khẩy của gã Quang và khuôn mặt tròn trịa đầy thịt của gã cứ chập chờn hiện lên trước mắt. Kẻ có tiền dưới bản lớn đang dùng những đồng bạc trắng để cướp đi người con gái duy nhất anh thương, biến cô thành món hàng để trừ nợ cho người cha nát rượu. 

Trong buồng tối của ngôi nhà sàn phía sau, Mây vẫn ngồi thụp dưới sàn gỗ, hai tay ôm lấy đầu gối trầy xước. Tiếng bước chân của Sùng xa dần rồi mất hút ngoài lối mòn đá hộc làm tim cô thắt lại. Cô biết mình vừa tự tay đóng sập cánh cửa liếp, cũng là tự tay cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của cả hai. Da thịt cô lạnh toát dưới lớp váy thổ cẩm đã sờn cũ, tấm lưng trần chốc chốc lại nhói lên đau đớn từ những vệt roi mây mà bố cô quất ban chiều khi phát hiện cô có ý định bỏ trốn. Cô không khóc thành tiếng nữa, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi lẳng lặng chảy dài trên má, rơi xuống mu bàn tay trần. 

Đêm đó dài như một đời người. Mây áp tai vào vách liếp gỗ sàn, cố nghe ngóng xem Sùng đã thực sự đi chưa. Không gian tĩnh mịch của núi rừng chỉ trả lại tiếng gió rít qua những tán sa mộc cô độc và tiếng côn trùng kêu rả rích dưới hốc đá. Cô co người lại trên chiếc chiếu cói đã sờn rách, ôm lấy bờ vai trần lạnh ngắt. Từng vệt roi trên lưng rát buốt mỗi khi cô cử động, nhưng cái đau đớn trên da thịt chẳng thấm vào đâu so với sự nghẹn ngào đang bóp nghẹt lồng ngực. Cô nhớ mùi tóc của Sùng, nhớ bờ vai rộng ấm áp mà cô đã tựa vào trong những đêm hội thổi khèn. Giờ đây, bờ vai ấy sẽ phải gánh chịu nỗi nhục nhã của một gã trai nghèo bị cướp mất người thương, còn cô thì chuẩn bị bước chân vào căn nhà sàn to lớn nhưng lạnh lẽo của gã Quang.

Cơn phẫn uất dồn nén suốt đêm đông buốt giá bám theo Sùng qua những ngày dài dặc sau đó. Ba ngày trôi qua dài dặc như những vòng dây thừng quấn quanh cổ Mây, bóp nghẹt từng chút dưỡng khí cuối cùng của cô gái trẻ. Nhà cô canh gác nghiêm ngặt đến mức ngay cả một con chim rừng cũng khó lòng bay lọt qua hàng rào đá tai mèo. 

Bố cô ngồi lỳ ngoài hiên từ sáng sớm đến tối mịt, rít thuốc lào liên tục, khói bay nghi ngút nhưng đôi mắt ti hí vẫn canh chừng mọi ngả đường mòn dẫn vào nhà. Cứ mỗi lần nghe thấy tiếng động nhỏ từ phía rừng vầu hay tiếng cành khô gãy, lão lại siết chặt lấy chiếc gậy gỗ nghiến lên nước bóng loáng, sẵn sàng đập nát chân bất kỳ kẻ nào bén mảng đến gần. Người anh trai lớn của Mây là thằng Vừ thì dường như không lúc nào rời mắt khỏi căn buồng của em gái. Vừ dắt con dao đi rừng sắc lẹm ngang hông, chốc chốc lại mài dao sột soạt trên hòn đá tảng cạnh giếng nước, mắt gườm gườm nhìn về phía rừng vầu nơi Sùng thường ẩn hiện. Ngay cả mẹ Mây, người phụ nữ vốn hiền lành, cũng bị bố cô ép phải túc trực bên bên bếp lửa kề sát buồng Mây, hễ cô có động tĩnh gì là bà lại khóc lóc van xin cô đừng làm khổ gia đình nữa. Bà dùng những nắm lá rừng đã giã nát đắp lên các vệt roi rớm máu trên lưng cô, vừa xoa vừa sụt sùi khuyên nhủ con gái chấp nhận số phận, làm vợ người giàu để cứu cả nhà khỏi cảnh nợ nần chồng chất.

Từ bên kia sườn đồi, khuất sau những gốc sa mộc cổ thụ phủ đầy rêu phong, Sùng đứng chôn chân như một bức tượng đá. Mắt anh đỏ ngầu, không rời chiếc cửa sổ nhỏ bé, tối tăm của căn buồng nơi Mây đang bị giam cầm. Tấm áo chàm trên vai anh đã sờn rách, gió núi thổi phần phật vào da thịt ngăm đen nhưng anh không cảm thấy lạnh. Trong lòng anh chỉ có ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt từng khúc ruột. Anh hận bản thân nghèo khó, hận những đồng bạc trắng của gã Quang đã dựng lên một bức tường kiên cố ngăn cách anh và người con gái anh thương.

Súa rảo bước đi tới, hơi thở hổn hển. Nhìn thấy bộ dạng tàn tạ của bạn thân, Súa xót xa vỗ mạnh vào bả vai Sùng:

"Sùng à, mày điên thật rồi! Mày đứng đây ba ngày ba đêm không ăn không ngủ, định làm ma đá ở đây hay sao? Nhà thằng Quang đã mang thêm ba con lợn béo sang bên ấy rồi. Bố con Mây đã nhận tiền, nhận rượu. Đám cưới đã định ngày, lễ cúng ma cũng sắp sửa làm. Mày có đứng đây cả đời cũng không cướp lại được nó đâu. Đi theo tao xuống phố huyện làm thuê đi, ở đây chỉ có chết xác thôi!"

Sùng không quay đầu lại, quai hàm bạnh ra cứng ngắt như đá tảng, giọng anh khản đặc nhưng lạnh lùng:

"Tao không đi đâu hết. Tao chưa đưa được Mây đi thì tao không xuống phố. Tao thà chết trên đống đá tai mèo này còn hơn để con Mây nằm dưới người thằng Quang."

Súa gắt lên, giật mạnh tay anh, cố kéo anh ra khỏi mép vực:

"Mày có một mạng thôi, thằng Sùng! Mày nhìn lại xem, nhà thằng Quang đông người, súng kíp dao quắm đủ cả. Bố thằng Mây cũng đã đứng về phía nó. Mày một thân một mình mò vào nhà chúng nó là chúng nó chém chết rồi quăng xác xuống vực sâu, đến già làng cũng chẳng thèm phân xử cho một gã trai nghèo không xu dính túi như mày đâu! Đừng ngu ngốc thế! Phố huyện người ta tuyển người làm công trường nhiều lắm, kiếm tiền về rồi tính tiếp."

"Tao không đợi được nữa," Sùng quay đầu lại, đôi mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào mắt Súa. "Đến cuối tuần này người ta đón dâu rồi. Tao mà đi bây giờ, lúc tao về thì Mây đã thành đàn bà của người khác, đã sinh con đẻ cái cho nhà gã Quang. Tao sống mà nhìn người yêu mình bị gã dẫm đạp thì thà để tụi nó chém chết ở đây còn hơn. Mày là bạn tao, nếu mày thương tao thì đừng cản tao nữa."

Súa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều xám xịt, biết tính thằng bạn thân đã quyết thì có dùng mười con trâu mộng cũng không kéo lại được. Gã thở dài một hơi dài đầy bất lực, vỗ mạnh lên vai Sùng một lần nữa rồi quay lưng đi xuôi xuống dốc, bỏ lại Sùng một mình đứng trơ trọi giữa rừng cây xào xạc trong bóng chiều tà đang nhuộm đỏ ngọn núi xa như máu loang.

Trong căn buồng tối tăm ngột ngạt, Mây nhìn chiếc váy cưới đỏ thêu hoa văn sặc sỡ treo trên vách buồng mà lòng nguội ngắt như tro tàn bếp lạnh. Chiếc váy ấy dệt bằng sợi lanh tốt nhất, thêu những đường chỉ ngũ sắc tinh xảo do chính tay mẹ gã Quang mang sang, nhưng đối với cô, nó chẳng khác nào một chiếc còng sắt đợi sẵn để xích cuộc đời cô vào giường chiếu của gã đàn ông giàu có. Mây chạm tay vào lớp vải thổ cẩm thô ráp, cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Cô nhớ đến bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của Sùng, nhớ cái ôm siết chặt giữa đồi hoa tam giác mạch, và nhớ cả hơi thở nồng nàn mùi mồ hôi trai bản của anh. Cô biết mình phải chạy, phải tìm cách thoát ra ngoài trước khi đám cưới diễn ra, dù chỉ để được nhìn thấy anh một lần cuối.

Đêm thứ ba trôi qua trong sự yên lặng đáng sợ. Mây thức trắng, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà lợp lá cọ đen nhẻm vì bồ hóng. Cô lắng nghe tiếng ngáy sấm truyền của bố ở gian ngoài, tiếng thở đều đặn của anh trai nằm canh ở ngưỡng cửa. Đầu óc cô lùng bùng những suy nghĩ hỗn loạn. Nếu cô trốn đi mà bị bắt lại, bố cô chắc chắn sẽ đánh cô gãy chân, còn gã Quang sẽ dùng quyền lực của kẻ giàu để đè bẹp gia đình cô. Nhưng nếu cô ở lại, đầu hàng số phận, cô sẽ phải dâng hiến thân xác trinh nguyên này cho gã đàn ông mà cô ghê tởm. Nghĩ đến cảnh bàn tay béo múp, đầy lông lá của Quang vuốt ve trên da thịt mình, Mây lại run lên bần bật, một cơn buồn nôn cuộn trào trong dạ dày. Cô thà nhảy xuống vực sâu còn hơn chịu nhục nhã như thế.

Cơ hội đến vào buổi trưa ngày thứ tư, khi mặt trời đứng bóng, dội những tia nắng chói chang sấy khô những phiến lá ngô úa vàng trên sườn đồi. Không khí trưa hè hanh hao làm người ta dễ buồn ngủ. Bố Mây uống say bí tỉ sau bữa cơm trưa với nửa lít rượu ngô hạ thổ, giờ nằm ngủ gục dưới gầm sàn, tiếng ngáy dội vào vách gỗ nghe như bò rống. Mẹ cô mang váy áo ra suối giặt từ sớm chưa về, còn người anh trai bận đi dắt trâu sang ngọn đồi bên kia để tìm cỏ tươi. 

Mây khẽ khàng lách qua lối cửa sau nhà sàn, tránh những bậc thang gỗ hay phát ra tiếng kêu kẹt kẹt. Cô đi chân trần, men theo bờ rào đá tai mèo dựng đứng, cố giữ cho hơi thở mình thật nhẹ để không đánh thức đàn chó đang nằm phủ phục dưới gầm sàn. Khi đã thoát ra ngoài khoảng đất trống, cô cắm đầu chạy thục mạng qua những nương ngô đang mùa lụi lá. Nắng trưa đổ xuống đầu cô bỏng rát, mồ hôi tuôn ra như tắm làm bết những sợi tóc mai đen nhánh vào gò má đỏ ửng vì mệt. Những chiếc lá ngô khô sắc bén cào xước bắp chân trần rớm máu, nhưng cô không cảm thấy đau. Đầu óc cô chỉ có một hướng duy nhất: chiếc chòi nương hẻo lánh nằm sâu trong thung lũng đá – nơi cô và Sùng vẫn thường ước hẹn mỗi mùa hoa về.

Mây vừa chạy vừa ngoảnh lại phía sau, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi tiếng chim kêu, tiếng cành cây gãy dưới chân đều làm cô giật mình thon thót. Cô sợ có bóng người đuổi theo, sợ tiếng súng kíp của anh trai hay tiếng quát tháo của bố vang lên từ phía đỉnh dốc. Đôi chân trần của cô rướm máu vì giẫm phải những mảnh đá sắc nhọn, nhưng khát vọng được gặp Sùng, khát vọng tự do đã nâng bước cô đi.

Chòi nương làm bằng gỗ sa mộc cũ kỹ đứng chơ vơ giữa trưa nắng gắt, xung quanh là những bụi cây lanh mọc um tùm che khuất tầm nhìn từ phía bản lớn. Sùng đứng ngồi không yên bên trong căn chòi chật hẹp. Ngực trần của anh đẫm mồ hôi bóng loáng dưới những vệt nắng xiên qua khe liếp tre hở. Anh đã đợi cô ở đây suốt từ sáng sớm, lòng nóng như lửa đốt trên chảo rang ngô. Hai bàn tay anh đan chặt vào nhau đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh sợ cô bị bắt lại, sợ cô bị bố đánh đập dã man hơn, và sợ nhất là cô đã buông xuôi chấp nhận số phận.

Khi cánh cửa liếp tre khẽ động và bóng dáng Mây lao vào, Sùng lập tức bước tới đón lấy cô. Anh ôm trọn lấy cơ thể mảnh mai đang run rẩy vì kiệt sức và sợ hãi của người yêu. Sùng nhanh tay đóng sầm cửa lại, cài then gỗ chéo bên trong, chặn đứng mọi âm thanh của đại ngàn bên ngoài, đưa hai người vào một thế giới riêng tư chỉ có tiếng thở dốc dồn dập của cả hai.

Họ không nói với nhau câu nào. Sự im lặng giữa hai người đặc quánh những khao khát thể xác và nỗi nhớ nhung bị dồn nén suốt mấy ngày qua. Sùng ôm chặt lấy Mây, bắp tay săn chắc nổi đầy gân guốc siết lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô như muốn khảm cô vào da thịt mình. Mây áp mặt vào lồng ngực nóng hổi của anh, hít hà mùi mồ hôi nồng nàn lẫn mùi nắng gắt đặc trưng của gã trai bản mà cô hằng khao khát. 

Mây ngước nhìn Sùng, đôi mắt to tròn đẫm nước dán chặt vào khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính của người yêu. Sùng cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi mọng đỏ đang run rẩy của cô. Nụ hôn của anh ngấu nghiến và điên cuồng, đầy phẫn uất và khát vọng chiếm đoạt. Đầu lưỡi anh mạnh mẽ lách qua kẽ răng Mây, quấn lấy lưỡi cô, mút mát và hút sạch chút dưỡng khí cuối cùng của thiếu nữ. Mây rên rỉ khe khẽ trong cổ họng, hai tay vòng qua cổ Sùng, bấu chặt vào bờ vai rộng của anh để giữ cho cơ thể khỏi khuỵu xuống trước sức tấn công bão táp của người yêu.

Nụ hôn kéo dài, nóng bỏng và dường như nghẹt thở. Sùng không còn giữ được sự kiềm chế bình thường nữa. Những ngày xa cách đầy lo âu và phẫn uất biến anh thành một con thú hoang đói mồi. Anh cắn nhẹ lên môi dưới của Mây, mút mát cánh môi mềm mại cho đến khi cô khẽ bật ra một tiếng kêu khe khẽ. Đầu lưỡi anh lách sâu hơn, lục lọi khắp khoang miệng cô ngọt ngào mùi mật ong rừng. Mây hoàn toàn buông xuôi, cô áp sát thân thể mềm mại của mình vào vòm ngực săn chắc của anh, cảm nhận được nhịp tim đập dữ dội của người yêu qua lớp da thịt trần.

"Sùng... tao nhớ mày... nhớ phát điên đi được..." Mây thì thầm trong hơi thở đứt quãng khi anh dời môi xuống cổ cô, cắn nhẹ lên làn da trắng ngần dưới tai cô.

Sùng gầm nhẹ một tiếng trầm đục trong lồng ngực ngăm đen. Đôi bàn tay to lớn, chai sạn của anh luồn xuống vạt áo chàm thổ cẩm của Mây. Không còn kiên nhẫn để cởi từng nút thắt dây vải, Sùng dùng sức xé mạnh. Tiếng vải rách xoạch một đường dứt khoát vang lên giữa căn chòi gỗ cô tịch. Lớp áo thổ cẩm thô ráp tuột xuống hai bên cánh tay, để lộ ra bầu ngực trắng ngần, căng tròn đầy sức sống của thiếu nữ vùng cao mười chín tuổi. Hai bầu vú tròn lẳn, săn chắc phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở hổn hển của cô. Núm vú hồng hào, nhỏ nhắn của cô dựng đứng lên, cứng ngắc dưới cái nhìn thèm khát và nóng rực của Sùng.

Sùng ngắm nhìn cơ thể trần trụi của người yêu bằng ánh mắt đỏ ngầu dục vọng. Anh cúi đầu ngậm chặt lấy một bên vú cô, lưỡi liếm láp vòng quanh quầng vú rồi dùng răng nhay nhẹ lên đầu vú hồng. Mây ưỡn cong người lên, cảm giác tê dại lan truyền từ ngực thẳng xuống dưới bụng dưới. Hai tay cô luồn sâu vào mái tóc đen cứng của Sùng, ghì đầu anh sát vào ngực mình như muốn anh nuốt trọn lấy tòa thiên nhiên của cô. 

Sùng dùng lưỡi vân vê đầu vú của Mây, mút mát thật mạnh tạo nên những tiếng chóp chép đầy khêu gợi. Anh vừa mút vú cô, vừa đưa tay xuống tháo chiếc thắt lưng vải thổ cẩm của cô, kéo tuột chiếc váy chàm cùng chiếc quần cộc bên trong xuống. Cơ thể Mây hoàn toàn phơi bày trước mắt anh, trắng ngần và trần trụi trên nền đất chòi nương thô ráp. Giữa hai đùi cô, vùng lông đen nhánh thưa thớt bao bọc lấy âm hộ đang khép hờ. Mây ngượng ngùng định khép đùi lại, nhưng Sùng đã chen một chân vào giữa, tách rộng hai chân cô ra.

Bàn tay to lớn của Sùng vuốt dọc từ đùi non mềm mại lên đến mép lồn ướt đẫm của Mây. Những ngón tay chai sần của anh chà xát lên cánh hoa lồn mềm mại, chọc nhẹ vào khe âm đạo đang rỉ nước. Cảm giác thô ráp từ tay anh cọ sát vào da thịt non nớt khiến Mây run bắn lên, hai đùi co giật nhẹ. Cô nấc lên một tiếng, nước dâm chảy ra ướt đẫm cả lòng bàn tay Sùng.

"Lồn mày ướt thế này rồi... Mây ơi..." Sùng thở dốc, mắt dán chặt vào cửa âm đạo hồng hào đang hé mở, liên tục co bóp và tuôn trào dịch thủy ngọt ngào.

Sùng nhanh chóng cởi phăng chiếc quần chàm của mình, để lộ ra dương vật ngăm đen, gân guốc đang dựng đứng kiêu hãnh. Cu của anh to và dài, đầu khấc đỏ hồng căng mọng như quả mận rừng chín, từng đường gân nổi rõ dọc thân dương vật. Anh cầm lấy cu của mình, quẹt nhẹ đầu khấc lên âm vật đang sưng đỏ của Mây, khiến cô run lên bần bật, miệng không ngừng rên rỉ những tiếng đứt quãng.

Sùng bế thốc Mây lên, ép chặt lưng cô vào vách gỗ sa mộc thô ráp của chòi nương. Mây vội vàng vòng hai chân qua hông anh, vắt chặt đôi chân trần rướm máu lên bắp đùi săn chắc của Sùng. Hai tay cô ôm chặt lấy bờ vai rộng ngăm đen của người yêu, đầu ghì vào hõm cổ anh để tìm điểm tựa. Trọng lượng cơ thể Mây hoàn toàn dồn vào vòng tay vững chãi đang nâng đỡ dưới mông cô của Sùng.

"Ôm chặt lấy tao," Sùng gầm nhẹ, đầu khấc nóng hổi của anh đã dí sát vào cửa lồn đang mở rộng của cô.

Anh thúc mạnh hông về phía trước.

*Phập!*

Dương vật to lớn, gân guốc của Sùng đâm lút vào tận cùng âm đạo chật hẹp, nóng bỏng của Mây. Tiếng nước dâm lép nhép vang lên rõ mồn một trong không gian chật hẹp của chòi nương. Mây trợn tròn mắt, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời, chỉ có một tiếng rên rỉ kéo dài nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng. Lồn cô co thắt kịch liệt, ôm chặt lấy thân cu nóng như bỏng của Sùng, cố gắng nuốt trọn lấy thứ thô cứng đang lấp đầy khoảng trống bên trong.

Sùng đứng vững trên đôi chân trần bám chặt vào nền đất, hai tay ôm ghì lấy mông Mây, bắt đầu nhấc bổng cô lên rồi hạ xuống theo nhịp thúc dồn dập. Mỗi lần anh thúc lên, dương vật lại va chạm mạnh mẽ vào cổ tử cung của cô, khiến Mây ưỡn cong người, đầu ngửa ra sau, mái tóc đen dài rũ rượi xõa tung trên vách gỗ.

*Bạch! Bạch! Bạch!*

Tiếng da thịt va chạm vào nhau chan chát hòa cùng tiếng vách gỗ chòi nương kẽo kẹt dưới sức nặng của hai cơ thể đang cuồng nhiệt làm tình. Sùng thở hồng hộc, mồ hôi từ trán anh nhỏ từng giọt xuống bầu ngực trần đang phập phồng của Mây. Anh không hề nương nhẹ, mỗi cú thúc đều mang theo tất cả sự phẫn uất, thèm khát và tình yêu điên cuồng dồn nén suốt những ngày qua. Anh muốn đâm thật sâu, muốn dùng dương vật của mình để khắc ghi quyền sở hữu lên cơ thể cô, để xóa sạch mùi tiền bạc của gã Quang ra khỏi tâm trí Mây.

"Sùng... mạnh nữa đi... đâm chết tao đi..." Mây thào thào, hai tay bấu chặt vào lưng Sùng đến mức móng tay cào xước da thịt anh thành những vệt đỏ rớm máu. Cô không còn biết đến nỗi sợ hãi hay đau đớn từ những vệt roi trên lưng nữa, lúc này toàn bộ hệ thần kinh của cô chỉ còn cảm nhận được sự sung sướng tột đỉnh từ nơi giao hợp. Âm đạo cô liên tục co bóp, tiết ra từng đợt dịch thủy nóng hổi để bôi trơn cho sự ra vào thô bạo của dương vật.

Sùng đổi góc độ, nâng đùi Mây vắt cao hơn nữa lên vai mình, giúp dương vật đi vào sâu hơn, cọ sát mạnh mẽ vào điểm G nhạy cảm nhất bên trong âm đạo cô. Cú thúc hiểm hóc khiến Mây giật bắn người, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Cô hét lên một tiếng thất thanh, lồn cô co thắt cực hạn, phun ra từng luồng nước dâm ấm áp tưới đẫm lên thân cu của Sùng.

Cơn cực khoái của Mây kích thích Sùng tột độ. Anh gầm lên như một con thú hoang, bắp thịt toàn thân gồng cứng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay và bả vai. Sùng thúc liên tiếp hàng chục cú thật nhanh, thật mạnh, đưa cả hai chạm đến đỉnh cao của dục vọng hoang dại.

Khi cả hai đang ở đỉnh cao của khoái cảm, khi tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ đang hòa quyện vào nhau trong căn chòi gỗ cô tịch, đột nhiên một tiếng động kinh hoàng vang lên xé toạc bầu không khí đầy dục tính.

*Rầm!*

Cánh cửa liếp tre của chòi nương bị một lực cực mạnh đạp tung từ bên ngoài. Bản lề gỗ cũ kỹ gãy đôi, cánh cửa đổ sập xuống đất tạo nên một tiếng động chói tai. Ánh nắng trưa chói chang lập tức ùa vào bên trong căn chòi tối tăm, rọi thẳng vào cảnh tượng trần trụi của hai cơ thể đang dính chặt lấy nhau trong tư thế đứng ôm vắt chân.

Mây giật mình hét lên một tiếng kinh hoàng. Sùng chưa kịp rút dương vật ra khỏi âm đạo cô thì một bóng người to lớn đã lao vào.

"Đồ đĩ thõa! Thằng chó nghèo hèn!"

Giọng quát tháo đầy giận dữ và tàn nhẫn của gã Quang vang lên. Đi ngay sau gã là thằng Vừ - anh trai Mây - và ba tên tay sai lực lưỡng cầm theo gậy gộc và dao quắm.

Khuôn mặt tròn trịa đầy thịt của Quang đỏ gay vì giận dữ, đôi mắt ti hí của gã trợn trừng nhìn vào cơ thể trần truồng của Mây đang vắt trên người Sùng. Cơn ghen tuông và nhục nhã của một kẻ giàu có bị cắm sừng khiến gã mất hết lý trí.

"Đánh chết thằng chó này cho tao!" Quang hét lên, tay chỉ thẳng vào Sùng.

Thằng Vừ lao tới đầu tiên, gã vung chiếc gậy tre dày bản đánh mạnh một cú chí mạng vào sau gáy Sùng.

*Bốp!*

Cú đánh bất ngờ và cực mạnh khiến đầu óc Sùng tối sầm lại. Dương vật của anh tuột khỏi âm đạo ẩm ướt của Mây. Sùng lảo đảo ngã khuỵu xuống nền đất. Mây mất đi điểm tựa cũng ngã nhào xuống đống lá khô, cô chỉ kịp vớ lấy vạt áo chàm rách nát để che đi bầu ngực trần đang run rẩy, miệng gào khóc thảm thiết:

"Bố ơi! Anh Vừ ơi! Đừng đánh anh ấy! Đừng đánh mà!"

Nhưng đám tay sai nhà Quang không hề dừng tay. Hai tên lao vào đè chặt Sùng xuống đất. Sùng cố gắng vùng vẫy, mắt đỏ ngầu nhìn về phía Mây đang khóc lóc, nhưng vết thương cũ ở dẻ sườn bị đánh hôm trước cộng thêm cú đòn hiểm vào gáy khiến anh không còn chút lực nào để kháng cự.

Thằng Vừ tiếp tục vung gậy gỗ nện liên tiếp vào lưng, vào sườn Sùng. Tiếng xương thịt va chạm khô khốc vang lên giữa căn chòi hoang vắng.

*Bốp! Bốp! Binh!*

"Mày dám ngủ với vợ tao à? Thằng nghèo kiết xác này!" Quang tiến lại gần, dùng chiếc giày da dày cộp giẫm mạnh lên mặt Sùng, nghiến gót chân xuống bãi đất đầy đá dăm. Vết thương trên đầu Sùng lập tức rách ra, máu tươi tuôn chảy xối xả, nhuộm đỏ cả một bên mặt và thấm đẫm bờ vai ngăm đen của anh.

Sùng nghiến răng chịu đựng, không thốt ra một tiếng rên rỉ, đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía Mây, môi mấp máy gọi tên cô không thành tiếng.

Quang cúi xuống giật phăng mái tóc đen cứng của Sùng, bắt anh ngẩng đầu lên, rồi dùng chân đá mạnh một cú vào lồng ngực anh. Sùng hộc ra một ngụm máu tươi. Luồng máu nóng từ miệng anh bắn tung tóe ra xung quanh, văng thẳng lên bầu ngực trần trắng ngần đang phập phồng sợ hãi của Mây.