Sùng giật phăng dương vật ra khỏi cơ thể Mây. Tiếng lép nhép nhột nhạt của dịch thủy quyện lẫn tinh dịch nồng ấm vang lên giữa bụi rậm, rồi lọt thỏm dưới tiếng lá lanh xào xạc và cành khô gãy bên trên. Sùng vội vã kéo chiếc quần vạt chàm ẩm sương lên hông. Một tay anh ấn mạnh bả vai trần đang run lẩy bẩy của Mây xuống bãi cỏ tranh cao lút đầu người, tay kia quờ quạng vớ lấy chiếc liềm phát nương giắt nơi thắt lưng vải.
"Nằm im ở đây, không được thở mạnh!" Sùng rít qua kẽ răng, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô.
Anh vớ lấy đống cỏ tranh đã phạt dở từ chập tối, phủ kín lên cơ thể trần truồng đầy vệt cắn mút đỏ bầm của Mây. Dưới lớp cỏ ẩm ướt, đùi non của Mây nhớp nháp dịch thủy cùng tinh dịch đặc nóng của anh đang rỉ ra, dính bết đất cát hoang dại và lá mục khô khốc. Cô co quắp hai chân, lấy hai tay che bầu ngực đang phập phồng kịch liệt, đôi mắt mở to hoảng loạn nhìn luồng sáng trắng từ chiếc đèn pin đang lia sát sạt qua ngọn cỏ tranh.
Sùng sải bước ra ngoài nương lanh, cố tình giẫm thật mạnh lên cành củi khô để gây tiếng động lớn, kéo luồng sáng đèn pin về phía mình.
"Ai đấy? Đêm hôm mò mẫm cái gì ở nương nhà tao?" Sùng quát to, giọng anh oang oang vang lên giữa khoảng không gian tĩnh mịch của đồi núi.
Luồng sáng đèn pin lập tức khựng lại, rồi rọi thẳng vào khuôn mặt sạm đen vì sương gió của Sùng. Phía sau luồng sáng là khuôn mặt phị đầy thịt của gã Vừ, tay sai thân tín của Quang, tay kia cầm theo một khúc gậy tre đực bóng loáng.
"À, hóa ra là thằng Sùng." Vừ hạ thấp đèn pin xuống ngực Sùng, nhe răng cười để lộ mấy chiếc răng ám khói thuốc lào. "Đêm hôm không ngủ ở nhà cúng ma phạt vạ, mày vác liềm ra nương lanh làm cái gì?"
"Ngựa nhà tao đói, tao đi cắt thêm cỏ cho nó ăn. Bản này cấm người ta cắt cỏ đêm từ bao giờ thế?" Sùng trợn mắt, tiến lại gần một bước, lưỡi liềm trong tay anh siết chặt, ánh thép loé lên dưới ánh đèn pin.
Gã Vừ không trả lời ngay, cặp mắt hí của gã quét từ đầu đến chân Sùng. Gã thấy ngực áo chàm của Sùng mở phanh, mồ hôi đầm đìa chảy xuống bụng dù gió đêm thổi buốt giá, hai ống quần sũng nước sương và có vệt bùn đất bám đầy ở đầu gối. Vừ hít hà không khí, rồi nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
"Cắt cỏ mà mồ hôi như tắm thế này à? Lại còn bốc mùi nồng nặc như mùi cáo đực đi tìm cái thế? Mày vừa làm trò gì khuất tất sau gốc cây sa mộc kia?"
"Mày nói cái gì đấy?" Sùng gầm lên, chĩa lưỡi liềm về phía mặt Vừ. "Bố tao chết sớm, nhà tao chỉ có con ngựa để thồ ngô thồ thóc. Tao không cắt cỏ đêm thì lấy cái gì nuôi nó? Mày muốn kiếm chuyện thì bảo thằng Quang vác tiền đến đây mà nói chuyện với tao, đừng có làm con chó cắn càn ở nương lanh!"
Vừ nghiêng đầu nhìn về phía gốc sa mộc. Gã cầm đèn pin định bước qua người Sùng để soi vào bụi rậm phía sau. Tim Sùng nảy lên một nhịp mạnh bạo trong lồng ngực trần, anh dịch bước chân, chắn ngang đường đi của gã.
"Tránh ra cho tao xem," Vừ gằn giọng. "Tao nghe thấy tiếng thở dốc của đàn bà. Thằng Quang bảo tao đi tuần nương lanh, đứa nào dám léng phéng trộm cắp là tao được quyền đánh gãy chân."
Sùng siết chặt cán liềm đến mức các khớp ngón tay run lên. Anh biết nếu Vừ bước thêm một bước, anh sẽ phải vung lưỡi liềm này vào cổ gã. Nhưng anh không thể để lộ Mây ở đây.
"Mày dám bước qua đây thử xem!" Sùng gằn giọng, bắp thịt ở bả vai gồng lên cứng ngắc. "Nương này của nhà bố đẻ con Mây, không phải đất của thằng Quang. Tao cắt cỏ trên đất nhà bố vợ tao, đứa nào dám cấm?"
Hai người đàn ông đứng đối mặt nhau dưới bóng cây sa mộc, luồng sáng đèn pin run rẩy soi vào khuôn mặt đầy thù hằn của họ. Vừ nhìn lưỡi liềm sắc lẹm trong tay Sùng, rồi nhìn vào thân hình rắn rỏi như đá hộc của gã trai trẻ, trong lòng bỗng dấy lên sự do dự. Gã chỉ mang theo một khúc gậy tre đực; nếu liều mạng đấu với một kẻ đang bước vào đường cùng như Sùng, gã chưa chắc đã thắng. Vả lại, tiếng tăm thằng Sùng điên cuồng khi liều mạng thì cả bản này ai cũng biết. Lưỡi liềm phát cỏ của nó to bản, bén ngót, chỉ cần một nhát phạt ngang là có thể tiện đứt một cành cây lớn bằng bắp tay.
"Hừ, thằng nghèo kiết xác." Vừ hạ đèn pin xuống, nhổ thêm một bãi nước bọt đầy vẻ khinh bỉ. "Để xem mày còn cứng đầu được bao lâu. Để tao về báo với ông chủ Quang, xem ông ấy có để mày yên ổn thồ ngô nữa không."
Nói rồi, gã quay lưng, vung đèn pin đi ngược về phía con dốc dẫn xuống thung lũng, bước chân nện cồm cộp trên những tảng đá hộc.
Sùng đứng im tại chỗ, tai lắng nghe tiếng bước chân của gã Vừ nhỏ dần rồi mất hẳn sau khúc cua đồi. Anh thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đầu gối anh khẽ run lên vì căng thẳng. Anh lập tức quay người lại, quỳ rạp xuống bụi cỏ tranh bên gốc sa mộc.
"Mây! Mây ơi!" Sùng gọi nhỏ, tay gạt phăng những cành lanh mục sang hai bên.
Mây bò ra khỏi bụi rậm, người cô tím tái đi vì lạnh và sợ. Vạt váy chàm của cô rách một mảng lớn ở gấu váy do gai cào, bùn đất bám loang lổ trên làn da đùi trắng nõn nà. Dòng dịch trắng đục của cuộc làm tình cuồng nhiệt trước đó vẫn dính bết ở bẹn, khô lại cùng với những vụn lá khô khô khốc. Cô run rẩy bám lấy cánh tay Sùng, nước mắt lã chã rơi trên má.
"Sùng ơi... tao sợ lắm... thằng Vừ nó mà thấy thì tao chết mất..." Giọng cô nghẹn ngào, môi run cầm cập.
Sùng đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của cô, ôm chặt vào lồng ngực ấm áp của mình để sưởi ấm cho cô. Anh dùng vạt áo chàm của mình lau đi những vệt bùn đất và tinh dịch còn vương trên đùi cô, động tác thô ráp nhưng chứa đựng sự xót xa. Lớp vải chàm dày chà xát lên làn da nhạy cảm của Mây làm cô khẽ rùng mình, nhưng cái ấm nóng từ lòng bàn tay Sùng áp vào hông cô đã xoa dịu phần nào cơn chấn động tâm lý vừa rồi.
"Nó đi rồi, nó không thấy mày đâu." Sùng nói, giọng khàn đặc. "Nhưng chỗ này không ở lâu được nữa. Thằng Vừ sẽ về báo cho thằng Quang. Mây phải về nhà ngay trước khi trời sáng."
Sùng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Mây, lòng thắt lại. Anh muốn giữ cô lại, muốn ôm lấy cô thật lâu trong căn chòi nương hay dưới gốc sa mộc này, nhưng sự nguy hiểm đang lơ lửng ngay trên đầu họ.
"Mây này," Sùng ghé sát tai cô, giọng thì thầm nhưng đầy kiên quyết. "Hay là mình trốn đi luôn đi? Đêm nay luôn. Mình băng qua dãy Tây Côn Lĩnh, sang bên kia biên giới làm thuê. Ở đó không ai biết mình, không ai đòi nợ phạt vạ."
Mây ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn anh. Trong bóng tối, ánh mắt cô tràn ngập sự bất an và đau đớn. Cô lắc đầu, hai bàn tay cấu chặt vào bắp tay săn chắc của Sùng.
"Không được đâu Sùng ơi. Bố tao mà không thấy tao, ông ấy sẽ bắt mẹ tao thế mạng cho nhà thằng Quang. Khoản nợ ba mươi đồng bạc trắng kia, bố tao không trả được thì nhà Quang sẽ lấy nương ngô, lấy cả ngôi nhà sàn của tổ tiên. Mẹ tao đang bệnh hoạn thế kia, mất nhà thì sống làm sao qua nổi mùa đông này?"
"Nhưng mày về nhà thì thằng Quang cũng sẽ đón mày đi!" Sùng siết chặt hông cô, giọng nói run lên vì bất lực. "Tao là chồng mày rồi! Thân xác mày đã trao cho tao, lồn mày đã chứa tinh dịch của tao, giờ mày lại về để thằng khác đè lên người à?"
Lời nói thô ráp của Sùng như một nhát dao đâm vào lòng Mây. Cô cúi đầu, để những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống vòm ngực trần của anh. Cô hiểu nỗi đau của anh, nhưng cô cũng có gánh nặng của riêng mình. Bản làng này có những quy luật tàn nhẫn mà những kẻ nghèo khổ như họ không cách nào chống lại bằng tay không.
"Tao không muốn thế, Sùng ơi..." Mây nấc lên, giọng nghẹn lại trong cổ họng. "Nhưng tao không thể bỏ mặc mẹ tao chết. Tao phải về. Anh cũng về đi, đừng để tụi nó bắt gặp anh ở gần nhà tao."
Mây vội vàng kéo lại vạt váy, cài lại những chiếc cúc bạc xẹo xọ trên ngực áo. Cô không dám đi con đường mòn lớn nữa. Cô phải băng qua lối rừng rậm phía sau đỉnh đồi để lẻn về nhà bố đẻ từ phía chuồng ngựa.
Mây chạy thục mạng trong đêm tối. Gió rừng quất vào mặt đau rát, những cành gai cào rách cả da thịt ở chân nhưng cô không cảm thấy đau. Đầu óc cô chỉ tràn ngập nỗi sợ hãi. Nếu bố cô phát hiện ra cô trốn đi gặp Sùng, ông sẽ đánh chết cô trước khi giao cho nhà Quang để trừ nợ. Bước chân cô dẫm lên đá tai mèo sắc nhọn, đau điếng nhưng cô không dám dừng lại lấy một giây. Sương đêm buông xuống ướt đẫm mái tóc dài tết bím của cô, bám vào lớp áo chàm mỏng manh khiến toàn thân cô rét run lên bần bật.
Mây leo lên chiếc cầu thang gỗ nhỏ ở phía sau nhà sàn, nơi dẫn thẳng vào buồng ngủ của cô qua lối chuồng ngựa. Cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa liếp gỗ nhỏ, định lẻn vào trong bóng tối.
Nhưng cô vừa đặt một chân lên sàn gỗ thì một giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu vang lên từ phía bếp lửa giữa nhà sàn.
"Mày đi đâu giờ này mới về?"
Mây giật thót người, đứng sững lại như tượng đá.
Bóng tối của ngôi nhà sàn chỉ được chiếu sáng bởi vài đốm than hồng âm ỉ trong bếp. Bố cô, ông Sinh, đang ngồi khoanh chân trên chiếc ghế mây thấp, tay cầm tẩu thuốc lào gỗ. Gương mặt ông hiện lên dưới ánh lửa than đỏ quạch, nhăn nheo và đầy những vết hằn khắc khổ nhưng tàn nhẫn.
"Con... con đi xem chuồng ngựa xem có bị gió lùa không..." Mây cúi đầu, hai tay siết chặt vạt váy chàm để giấu đi sự run rẩy.
"Chuồng ngựa?" Ông Sinh đứng dậy, bước những bước chân nặng nề về phía cô. Tiếng sàn gỗ kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của ông nghe như tiếng búa gõ vào lòng Mây.
Ông dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách gần đến mức Mây có thể ngửi thấy mùi rượu ngô nồng nặc hòa lẫn mùi thuốc lào khét lẹt từ miệng ông phả ra. Nhưng điều khiến cô sợ hãi hơn cả là ánh mắt của ông đang quét nhanh từ đầu đến chân cô.
"Mày đứng im đấy!" Ông Sinh quát lớn, giật phăng cánh tay Mây kéo lại gần bếp lửa.
Dưới ánh sáng đỏ lập lập của đốm than, những vệt đất cát hoang dại bám đầy trên vạt váy chàm của cô hiện rõ. Gấu váy bị rách tươm, để lộ bắp chân trần có vài vệt xước đỏ rướm máu.
Ông Sinh thọc tay vào ngực áo Mây, giật mạnh. Những chiếc cúc bạc chưa kịp cài cẩn thận tuột ra, lộ ra bầu ngực phập phồng cùng làn da cổ trắng ngần bám đầy những vết đỏ bầm do Sùng cắn mút lúc làm tình.
"Mùi gì thế này?" Ông Sinh ghé sát mũi vào cổ cô, hít một hơi thật sâu rồi gầm lên như một con thú hoang bị cướp mồi. "Mùi mồ hôi đàn ông! Mày vừa đi gặp thằng Sùng đúng không?"
"Không phải... con ngã ở nương lanh thôi bố ơi..." Mây khóc nấc lên, cố gắng giật tay ra nhưng không thể thoát khỏi bàn tay to khỏe, chai sạn của bố.
Một cái tát trời giáng nện thẳng vào má Mây khiến cô ngã nhào xuống sàn gỗ. Khóe miệng cô rỉ máu, vị mặn chát của máu lan nhanh trong miệng.
"Mày còn chối à?" Ông Sinh chỉ tay vào mặt cô, người run lên vì giận dữ. "Thằng Vừ vừa mới đến đây báo cho tao biết nó gặp thằng Sùng ở nương lanh. Trên người mày vẫn còn nồng nặc cái mùi hôi hám của thằng nghèo kiết xác ấy! Mày là đồ con gái mất nết! Nhà tao đã nhận sính lễ của nhà quan bản Quang, tao đã hứa gả mày cho người ta để trừ khoản nợ ba mươi đồng bạc trắng với nương ngô kia rồi! Mày định bôi tro trát trấu vào mặt tao à?"
Ông Sinh lao đến giật lấy chiếc roi mây gác trên vách bếp, quất mạnh một phát vào lưng Mây. Tiếng roi xé gió vun vút rồi nện chan chát lên da thịt cô.
Mây hét lên đau đớn, cô cuộn tròn người lại trên sàn gỗ để đỡ những nhát roi chí mạng. Chiếc roi mây xé rách lớp áo chàm mỏng, hằn lên da thịt cô những vệt đỏ lừ, nóng rát như lửa đốt. Mỗi phát roi giáng xuống là một lần cô thấy trời đất như chao đảo.
Bà mẹ của cô đứng nép sau cánh cửa buồng trong, gương mặt nhăn nheo đầy nước mắt. Bà nhìn thấy những lằn roi rướm máu trên lưng con gái, nhìn thấy cả vệt dịch nhờn dính tinh trùng đã khô bám bên đùi non của Mây khi vạt váy bị tốc lên. Bà cắn chặt vạt áo để ngăn tiếng khóc nấc, nhưng tuyệt nhiên không dám hé môi can ngăn một lời. Trong căn nhà này, lời của người đàn ông là luật lệ tối cao, bà chỉ là một bóng ma câm lặng phụ thuộc vào sự định đoạt của chồng.
Cơn đau thể xác từ những nhát roi không đau bằng sự tủi nhục đang gặm nhấm tâm can Mây. Cô cảm nhận được dòng tinh dịch của Sùng vẫn còn nằm sâu bên trong lồn mình đang chảy ra, hòa cùng mồ hôi và máu tươi trên da thịt, tạo nên một sự nhơ nhuốc ê chề.
"Mày nghe cho rõ đây!" Ông Sinh vừa thở dốc vừa quát, ném chiếc roi mây xuống sàn gỗ kêu cạch một tiếng lạnh lùng. "Từ giờ đến ngày cưới, tao cấm mày bước chân ra khỏi cái buồng này nửa bước. Tao mà thấy mày bén mảng đến gần thằng Sùng một lần nữa, tao sẽ trói mày vào cột chuồng ngựa cho đói chết, rồi vác xác mày sang gán thẳng cho nhà gã Quang! Đồ con gái lăng loàn, nhà tao không có loại bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên!"
Ông Sinh nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống sàn gỗ, rồi quay lưng bước về phía buồng trong. Tiếng bước chân nặng nề của ông xa dần, tiếp theo là tiếng then gỗ sập lại thô bạo. Căn nhà sàn chỉ còn lại tiếng gió núi rít qua các kẽ liếp nứa, lạnh buốt và thê lương.
Mây nằm còng queo trên sàn gỗ lạnh ngắt. Khóe miệng rướm máu đã khô lại, tạo thành một vệt tím bầm đau đớn. Những lằn roi trên lưng cô rát bỏng như bị tẩm ớt. Mỗi lần cô khẽ cựa mình hay hít thở sâu, lồng ngực lại nhói lên. Nhưng nỗi đau đớn về thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhục nhã đang gặm nhấm tâm can cô. Dưới lớp quần áo xộc xệch, cô vẫn cảm nhận rõ sự nhớp nháp của dòng tinh dịch nóng hổi của Sùng đang chầm chậm rỉ ra từ sâu trong âm đạo, dính bết vào bẹn và đùi non cùng với vệt máu tươi đang đông lại.
Bà mẹ lầm lũi từ trong bóng tối bước ra. Bà không thắp đèn dầu, chỉ nương theo ánh sáng lập lòe yếu ớt của đống than sắp tàn trong bếp. Bà quỳ xuống bên cạnh Mây, đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sạn run rẩy chạm vào bả vai con gái. Bà không nói lời nào, nước mắt cứ thế tuôn rơi, ấm nóng nhỏ xuống làn da trần lạnh ngắt của Mây. Bà dùng một chiếc khăn chàm ẩm nhẹ nhàng lau đi những vệt bùn đất, những vệt dịch trắng đục khô cứng trên đùi cô và cả những vệt máu tươi trên lưng. Mỗi lần chiếc khăn chạm vào vết thương, Mây lại khẽ rên rỉ, răng cắn chặt vào môi để không phát ra tiếng khóc lớn.
Sau khi lau sạch cho con gái, bà mẹ đỡ Mây dậy, dìu cô vào buồng ngủ nhỏ phía góc nhà sàn. Căn buồng tối tăm, chật hẹp chỉ kê vừa một chiếc giường tre ọp ẹp cùng một chiếc chăn bông cũ kỹ đã sờn rách. Bà đặt cô nằm xuống, đắp chăn cho cô rồi lầm lũi quay ra ngoài, khóa chốt cửa liếp gỗ từ phía ngoài. Tiếng then gỗ gài chặt ngăn cách Mây với thế giới bên ngoài, giam cầm cô trong bóng tối dày đặc của sự tuyệt vọng.
Mây nằm nghiêng trên giường tre, hai tay ôm lấy bả vai co rúm. Đêm núi rừng sương muối buông dày, lạnh buốt đến thấu xương. Cô không ngủ được. Đầu óc cô lẩn quẩn những hình ảnh của cuộc ân ái hoang dại trên nương lanh, khuôn mặt đầy sát khí của gã Vừ, khuôn mặt tàn nhẫn của bố cô và cả ánh mắt bất lực, xót xa của Sùng dưới gốc sa mộc. Cô tự hỏi liệu cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu. Cuối tuần này, cô sẽ phải lên chiếc xe máy của gã Quang, về làm người đàn bà hầu hạ trong ngôi nhà sàn to lớn của gã, chịu đựng sự đè nén của một kẻ mà cô không hề yêu.
Một tiếng động khẽ khàng vang lên từ vách gỗ phía sau đầu giường. Tiếng gõ nhẹ đến mức nếu không chú ý sẽ lầm tưởng đó là tiếng cành cây sa mộc bị gió đánh vào vách nhà.
Mây giật mình nín thở. Cô nghiêng tai lắng nghe.
Lại một tiếng gõ nhẹ nữa vang lên. Rồi tiếng thì thầm trầm khàn, quen thuộc lọt qua khe liếp gỗ hẹp. Tim Mây đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô nhận ra giọng của Sùng. Sùng đã lẻn đến đây, bất chấp sự nguy hiểm, bất chấp con chó săn nhà cô có thể sủa lên bất cứ lúc nào.
Mây cố chịu đựng cơn đau rát từ những lằn roi trên lưng, gượng dậy. Cô lết từng bước nhẹ nhàng đến sát vách gỗ, ghé sát mắt vào một khe liếp nhỏ nơi có thể nhìn ra ngoài. Trong bóng đêm mịt mù của sương núi, cô thấy bóng dáng cao lớn, rắn rỏi của Sùng đang đứng nép mình sát vách nhà, đầu ngẩng lên hướng về phía khe liếp.
"Sùng à? Sao anh lại đến đây?" Mây thào thào hỏi qua khe liếp, giọng run run vì lo sợ. "Bố tao mà biết, ông ấy sẽ bắn chết anh bằng khẩu súng kíp mất. Anh về đi!"
"Mây!" Giọng Sùng nghẹn ngào nhưng đầy khẩn thiết khi nghe tiếng cô. "Tao nghe thấy tiếng mày khóc từ đầu dốc. Bố mày đánh mày phải không? Lão già tàn ác ấy đã làm gì mày?"
"Tao không sao..." Mây dối lòng, nước mắt lại ứa ra. "Chỉ bị vài roi mây thôi. Anh đi ngay đi, đừng ở đây nữa."
"Mày nói dối!" Sùng áp sát mặt vào khe liếp, hơi thở nóng hổi của anh phả qua kẽ gỗ chạm vào má Mây. "Tao ngửi thấy mùi máu tươi. Bố mày đã đánh mày đến chảy máu đúng không? Chỉ vì thằng Vừ báo tin? Chỉ vì cái mùi của tao trên người mày?"
Mây im lặng, chỉ biết cắn chặt vạt áo để ngăn tiếng nấc. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Sùng nắm chặt tay đấm mạnh vào vách gỗ một cái khẽ, bắp thịt ở tay anh gồng lên cuồn cuộn. Giọng anh rít qua kẽ răng, tràn đầy sự phẫn nộ và đau xót:
"Tại sao mày lại hèn nhát thế hả Mây? Tại sao mày không trốn đi với tao? Đêm nay, ngay lúc này, tao dắt mày đi. Tao có con dao đi rừng, tao sẽ mở đường cho mày băng qua dãy Tây Côn Lĩnh. Sang bên kia biên giới, chúng ta sẽ làm thuê làm mướn, cày cuốc trồng ngô, khổ cực thế nào tao cũng chịu được. Tao không để mày phải làm vợ thằng Quang đâu!"
Mây lắc đầu trong bóng tối, những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua kẽ gỗ rơi xuống mu bàn tay Sùng đang bám vào vách liếp.
"Không được, Sùng ơi. Anh nghĩ mọi chuyện dễ dàng thế sao?" Giọng Mây nghẹn lại, đầy đau đớn. "Anh trốn đi được, tao trốn đi được, nhưng còn mẹ tao thì sao? Mẹ tao đang nằm liệt giường kia. Khoản nợ ba mươi đồng bạc trắng của bố tao với nhà thằng Quang, nếu tao không về làm người hầu hạ trừ nợ cho nó, nó sẽ siết nương ngô, siết cả ngôi nhà sàn này. Bố tao nợ nần bài bạc, ông ấy sẵn sàng bán cả mẹ tao đi để trả nợ. Mẹ tao yếu thế kia, mất nhà mất cửa giữa mùa đông này thì chỉ có nước chết cóng ngoài rừng thôi!"
"Nhưng mày có nghĩ đến tao không?" Giọng Sùng run lên vì bất lực và tức giận. "Mày là vợ tao rồi! Thân thể mày tao đã chạm vào, lồn mày đã chứa tinh dịch của tao từ nương lanh đến nhà sàn. Giờ mày lại chấp nhận để gã Quang đè lên người, dùng tiền của nó để mua thân xác mày à? Mày coi tình yêu của chúng ta là cái gì? Chỉ là trò chơi qua đêm trên nương lanh thôi sao?"
Lời nói của Sùng như những nhát búa nện thẳng vào tim Mây. Cô khóc nấc lên, cơ thể đau đớn vì vết thương co rúm lại. Cô áp trán vào vách gỗ lạnh ngắt, cảm nhận được hơi ấm từ người Sùng chỉ cách cô một lớp liếp nứa mỏng manh nhưng lại xa xôi vạn dặm.
"Tao yêu anh, Sùng ơi... Tao chỉ muốn làm người đàn bà của anh thôi..." Mây thì thầm trong nước mắt, giọng nói nhỏ dần nhưng chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng. "Nhưng tình yêu của chúng ta nghèo quá. Tình yêu không thể mài ra để trả nợ cho nhà gã Quang được. Tao không thể vì bản thân mình mà để mẹ tao phải chết. Đời tao coi như bỏ đi rồi, anh hãy tìm người con gái khác tốt hơn đi..."
"Mây! Mày không được nói thế!" Sùng rít lên, tay cố gắng luồn qua khe liếp hẹp để chạm vào ngón tay cô, nhưng khe gỗ quá nhỏ, anh chỉ có thể chạm nhẹ vào đầu ngón tay lạnh giá của Mây. "Tao sẽ kiếm tiền. Tao sẽ xuống phố huyện, xuống xuôi làm thuê. Tao sẽ kiếm đủ ba mươi đồng bạc trắng để chuộc mày về!"
"Muộn rồi Sùng ạ. Cuối tuần này người ta đón dâu rồi." Mây đau đớn nói. Cô biết lời hứa của Sùng là chân thành, nhưng ba mươi đồng bạc trắng là một con số khổng lồ với một gã trai nghèo không có nổi một mảnh nương riêng. Kiếm được số tiền đó phải mất bao nhiêu năm? Lúc đó cô đã là người đàn bà của Quang, có khi đã sinh con đẻ cái cho gã.
Mây nhìn bóng dáng Sùng ngoài vách gỗ, lòng cô như tro tàn. Cô biết nếu cứ tiếp tục nói chuyện, cả hai sẽ chỉ càng thêm đau khổ, và Sùng sẽ càng liều lĩnh làm những chuyện điên rồ. Cô phải dứt khoát dập tắt ngọn lửa hy vọng mong manh này để bảo vệ tính mạng của anh.
"Anh về đi. Từ nay đừng đến đây tìm tao nữa. Tao sẽ làm vợ gã Quang."
Mây nói bằng giọng lạnh lùng, vô cảm nhất mà cô có thể rặn ra. Nói rồi, cô dứt khoát kéo cánh cửa liếp gỗ nhỏ ở phía trong sập lại, che kín khe hở. Tiếng cửa gỗ chạm vào khung kêu kịch một tiếng dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn luồng sáng yếu ớt của trăng đêm ngoài rừng rậm và cả hơi ấm từ hơi thở của Sùng.
Sùng đứng chết lặng bên ngoài vách gỗ. Anh áp tai vào lớp liếp nứa, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thút thít nghẹn ngào của Mây nhỏ dần rồi tắt hẳn trong bóng tối. Anh nắm chặt cán dao đi rừng bên hông, lòng tràn ngập sự phẫn uất, bất lực và đau đớn. Đêm đông vùng cao gió rít buốt giá, sương muối phủ trắng cả mái lá nhà sàn, nhưng trong lòng anh lúc này chỉ có một ngọn lửa hận thù đang âm ỉ cháy, chực chờ bùng phát.
Trong buồng tối, Mây ngồi thụp xuống góc giường tre, ôm lấy hai đầu gối, gục đầu khóc nấc lên từng hồi. Da thịt cô run rẩy dưới lớp áo chàm rách nát, các vết thương trên lưng rướm máu thấm qua lớp vải, nhưng đau đớn nhất vẫn là sự cay đắng khi nhận ra rằng, ở cái bản làng xa xôi hẻo lánh này, tình yêu và thân xác của những kẻ nghèo khổ chưa bao giờ thuộc về chính họ, mà chỉ là thứ hàng hóa để đổi chác trước sức mạnh vạn năng của đồng tiền mới.