← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 11 / 20

Giọng thằng Quang rít qua kẽ răng ở ngoài sân, tiếng gậy gỗ đập chan chát vào vách nứa làm Sùng giật phăng người dậy. Lồng ngực trần của anh phập phồng thở dốc, bắp thịt bả vai cứng đờ dưới lớp mồ hôi nhớp nháp. Ngay sau lưng anh, Mây co rúm người lại, hai tay vội vàng vớ lấy vạt váy thổ cẩm còn đẫm hơi ấm và dịch thủy của cuộc ân ái để che đi bầu ngực trần đang run rẩy. Lồn cô vẫn còn ê ẩm, dòng tinh dịch đậm đặc của Sùng vừa bắn vào sâu bên trong đang rỉ ra dọc theo đùi non, nóng hổi và nhớt nháp, tương phản với luồng gió lạnh buốt từ khe liếp ùa vào.

"Thằng Sùng! Mày ra đây! Mày không mở cửa là tao châm lửa đốt rụi cái nhà rách này!" Giọng thằng Quang lồng lộn, tiếng chân gã giậm thình thịch trên mặt đất nện sát chân cầu thang sàn. Tiếng Thào và đám tay sai hùa theo chửi bới ôm sòm.

Sùng không đáp. Anh quờ tay tìm chiếc quần lửng chàm đen, xỏ vội vào chân rồi siết chặt sợi dây đay quanh hông. Bàn tay anh vẫn còn dính chút máu từ khóe môi bị đánh hôm trước và dịch nhờn từ lồn Mây. Anh quay lại, đè chặt bờ vai mềm mại của Mây xuống giường, ghé sát tai cô thì thầm:

"Ở yên trong buồng. Đóng chặt cửa lại."

"Sùng... em sợ..." Mây bấu chặt móng tay vào bắp tay săn chắc của Sùng, những giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống mu bàn tay anh. Thân hình trần truồng của cô dưới tấm chăn thổ cẩm thô ráp run lên bần bật. "Thằng Quang nó mang súng, nó sẽ bắn anh mất."

"Nó không dám nổ súng ở bản đâu. Có già làng ở đây." Sùng gỡ nhẹ tay Mây ra, nhét con dao đi rừng sáng loáng vào thắt lưng, rồi bước từng bước vững chắc ra phía cửa chính.

Mùi dầu thông và mùi gỗ mục của căn nhà sàn tuềnh toàng không giấu nổi mùi da thịt đàn ông và đàn bà vừa quấn lấy nhau. Sùng ghé mắt nhìn qua khe cửa gỗ. Bên ngoài, ánh đuốc đỏ lòm từ tay đám lâu la nhà Quang hắt lên những khuôn mặt dữ dằn. Quang đứng giữa sân, đầu đội mũ nồi lệch, tay cầm một cây gậy sắt ngắn, khuôn mặt thịt phệ ra vì giận dữ. Cạnh gã, Thào đang cầm một bó đuốc cháy đùng đùng, khói khét lẹt bốc lên ngụm ngụt.

"Mở cửa! Thằng cướp vợ! Hôm nay tao phải đòi lại con Mây, bẻ gãy hai chân mày!" Thào thét lên, dùng gót giày nện mạnh vào cánh cửa gỗ thông.

Cánh cửa rung lên bần bật, một vài mảnh dăm gỗ mục rơi lả tả xuống sàn. Sùng nắm chặt chuôi dao, bả vai áp sát vào cánh cửa để giữ lấy then khóa. Đúng lúc gã Thào nâng chân định đạp cú thứ hai, một tiếng quát lớn, đanh thép vang lên từ phía cổng rào đá tai mèo:

"Tất cả dừng tay lại! Đứa nào dám châm lửa đốt nhà ở cái bản này?"

Giọng nói già nua nhưng đầy uy lực của ông thống bản Vừ khiến đám đông ngoài sân khựng lại. Già làng đi đầu, tay chống chiếc gậy gỗ mun bịt đầu đồng gõ cộc cộc xuống lối đi rải đá. Theo sau ông là hơn chục người đàn ông trung niên trong bản, tay cầm đuốc và gậy gộc gác rừng. Dân bản nghe ồn ào cũng bắt đầu lục đục kéo đến xem.

Quang quay lại, cố kiềm chế cơn giận, nhưng giọng nói vẫn run lên vì tức tối:

"Già làng! Thằng Sùng nó bắt con Mây về nhà nó rồi. Tôi đã trao sính lễ cho nhà ông Mùa, con Mây đã là người nhà tôi. Thằng Sùng cướp vợ người khác, luật bản phải phạt nó, phải trả con Mây lại cho tôi!"

Già làng Vừ bước đến giữa sân, ánh lửa đuốc soi rõ những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt sạm đen của ông. Ông nhìn bó đuốc trên tay Thào, rồi nhìn sang gã Quang đang hừng hực sát khí.

"Quang, mày mang đuốc đến đốt nhà người ta là mày sai trước. Luật bản không cho phép đốt nhà, đốt rừng của bản mình." Già làng gõ mạnh đầu gậy xuống một tảng đá dưới chân, tiếng động khô khốc vang lên. "Còn chuyện thằng Sùng bắt con Mây, chúng nó đã vào buồng chưa?"

"Chưa! Chúng nó mới về tối nay thôi, làm sao mà thành sự được!" Quang cướp lời, mắt đảo liên tục về phía cánh cửa buồng đóng chặt. "Tôi phải vào bắt nó ra!"

Sùng lúc này mới kéo then cửa, bước hẳn ra ngoài hiên sàn. Anh đứng sừng sững dưới ánh đuốc, lồng ngực trần vẫn còn hằn rõ những vết cào đỏ ửng của Mây trong cuộc ân ái hoang dại lúc nãy.

"Mây đã ngủ chung giường với tôi rồi." Giọng Sùng vang lên, lạnh lùng và dứt khoát. "Con ma nhà họ Sùng đã nhận cô ấy. Từ nay cô ấy là người của tôi."

"Mày nói láo!" Thào định xông lên cầu thang liền bị hai người đàn ông của già làng chặn lại bằng những cây gậy tre đực gác ngang ngực.

Già làng Vừ nhìn vệt mồ oai còn loang lổ trên ngực Sùng, rồi nhìn vào cánh cửa buồng đang đóng kín. Kinh nghiệm của một người sống gần trọn đời ở vùng núi này giúp ông hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra bên trong căn buồng gỗ kia. Con gà đã cúng ma, gạo đã nấu thành cơm.

"Được rồi. Đêm nay không ai được động thủ." Già làng tuyên bố, giọng ông trầm xuống nhưng không ai dám cãi. "Thằng Sùng, mày khóa cửa buồng lại, không cho ai vào. Quang, mày đưa người về nhà đi. Sáng mai, khi sương mù tan trên đỉnh núi, hai nhà mang người đến đây đối chất trước mặt tao và dân bản. Ai đúng ai sai, luật bản sẽ phạt vạ."

Quang nghiến răng, hai má thịt rung lên giật giật. Gã nhìn chằm chằm vào Sùng, rồi nhìn cánh cửa buồng nơi Mây đang trốn. Gã biết nếu cố tình làm loạn đêm nay, già làng sẽ gọi cả dòng họ Vừ ra chống lại gã. Gã hừ lạnh một tiếng, vẫy tay bảo đám tay sai:

"Được, nghe lời già làng. Sáng mai tao xem thằng nghèo này lấy gì đền bù danh dự cho tao!"

Đoàn người nhà Quang hậm hực rút đi, tiếng bước chân giậm bình bịch trên sỏi đá nhỏ dần rồi mất hút dưới chân dốc. Dân bản cũng giải tán, chỉ còn lại vài người lớn tuổi đứng canh gác ngoài ngõ để đề phòng nhà Quang quay lại giở trò xấu.

Sùng quay vào trong buồng, chốt chặt cửa chính rồi bước vào buồng trong. Mây đã mặc xong chiếc áo chàm cổ tròn và quấn váy tươm tất, cô ngồi bó gối ở góc giường, hai mắt sưng húp vì khóc. Sùng ngồi xuống cạnh cô, kéo cô vào lồng ngực ấm nóng của mình. Cơn đau từ dẻ sườn bị đánh hôm trước vẫn còn âm ỉ, nhưng anh mặc kệ. Anh siết chặt eo cô, để cằm mình tựa lên mái tóc thơm mùi lá sả của Mây.

"Ngày mai sẽ khó khăn lắm đấy," Mây thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong lồng ngực anh. "Bố em sẽ chửi rủa anh, thằng Quang sẽ đòi tiền thách cưới gấp đôi. Nhà anh nghèo thế này, lấy đâu ra tiền phạt vạ?"

Sùng hôn nhẹ lên trán cô, bàn tay thô ráp vuốt ve tấm lưng trần bên dưới lớp áo chàm.

"Anh sẽ lo được. Kể cả có phải đi đào măng, kéo gỗ thuê cả đời, anh cũng không để mất em."

Họ nằm bên nhau suốt đêm đó, không làm tình nữa nhưng hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Hơi thở ấm áp của Sùng thổi nhẹ lên cổ Mây, xua đi cái lạnh đang len lỏi qua các khe hở của vách gỗ. Mây cảm nhận được dương vật của Sùng thỉnh thoảng lại cứng lên, áp sát vào đùi cô như một lời khẳng định chủ quyền thầm lặng nhưng đầy uy lực. Cô gối đầu lên cánh tay săn chắc của anh, ngủ thiếp đi trong sự che chở vụng về nhưng kiên định.

***

Sáng sớm hôm sau, sương mù còn chưa tan trên đỉnh núi tai mèo, khoảng sân nhỏ trước nhà Sùng đã chật kín người. Dân bản đứng vòng trong vòng ngoài, chen chúc nhau trên những mỏm đá và bờ rào để chứng kiến buổi xử phạt vạ lớn nhất trong năm.

Già làng Vừ ngồi trên chiếc ghế mây thấp đặt giữa hiên nhà sàn của Sùng. Ông cầm chiếc tẩu thuốc bằng đồng, rít một hơi dài rồi phả khói ra không trung. Trên tay kia của ông là chiếc gậy mun đại diện cho luật lệ của bản làng.

Phía bên trái hiên nhà, Quang ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế gỗ do tay sai mang từ nhà gã sang. Khuôn mặt gã xám xịt, đôi mắt ti hí híp lại đầy căm phẫn. Đứng sau gã là Thào và ba tên tay sai lực lưỡng, đứa nào đứa nấy khoanh tay trước ngực, mặt mũi hầm hố.

Phía bên phải là bố mẹ Mây. Ông Mùa, bố Mây, mặc chiếc áo chàm đen dài đã bạc màu, khuôn mặt nhăn nheo hằn học. Ông liên tục hút thuốc lào, chốc chốc lại nhổ nước bọt xuống sàn nhà, mắt lườm lườm về phía buồng trong của nhà Sùng. Mẹ Mây ngồi thụp dưới sàn, che mặt khóc sụt sùi.

Sùng bước ra từ trong buồng, theo sau là Mây. Hôm nay cô mặc bộ váy đẹp nhất của mình, mái tóc tết bím quấn gọn gàng quanh đầu, nhưng khuôn mặt tái nhợt vì lo sợ. Cả hai đứng trước mặt già làng, đầu hơi cúi nhưng bàn tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau dưới vạt áo chàm.

Già làng Vừ gõ ba tiếng gậy xuống sàn gỗ nhà Sùng. Tiếng động khô khốc, đanh gọn vang lên khiến đám đông dân bản đang xì xào lập tức im bặt.

"Hôm nay, trước mặt con ma nhà họ Sùng và con ma bản ta, chúng ta phân xử việc bắt vợ của thằng Sùng và con Mây," già làng cất giọng khàn khàn nhưng rõ mồn một. "Quang, mày nói trước đi."

Quang đứng bật dậy, chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn vàng lớn vào mặt Sùng:

"Già làng! Nhà tôi đã mang sính lễ sang nhà ông Mùa từ tuần trước. Hai mươi đồng bạc trắng, hai chum rượu ngô và một con lợn béo năm mươi cân. Nhà ông Mùa đã nhận lễ, đã đồng ý gả con Mây cho tôi. Thằng Sùng nó nghèo kiết xác, không có tiền cưới nên giở trò cướp giật giữa đường. Nó phá vỡ giao ước, làm nhục danh dự của tôi và nhà ông Mùa. Tôi yêu cầu già làng cho người trói nó lại, phạt vạ thật nặng và trả con Mây về cho tôi!"

Tiếng xì xào bàn tán lại rộ lên. Vài người nhà Quang trong đám đông phụ họa:

"Phải đấy! Phải trả người lại! Cưới hỏi phải có sính lễ rõ ràng chứ!"

Già làng Vừ không biểu lộ cảm xúc trên khuôn mặt. Ông quay sang bố Mây:

"Mùa, mày có nhận lễ của thằng Quang không?"

Ông Mùa đứng bật dậy, chỉ thẳng mũi dao đi rừng gá bên hông về phía Sùng, chửi bới om sòm:

"Tôi nhận rồi! Con Mây là con gái tôi nuôi lớn, tôi muốn gả cho ai là quyền của tôi! Thằng Sùng là cái thằng ăn cướp! Nhà nó đến cái máng lợn còn không có nổi một miếng thịt, nó bắt con gái tôi về để bắt nó ăn măng đắng qua ngày à? Nó làm xấu mặt dòng họ nhà tôi rồi! Già làng phải phạt chết nó đi!"

Mẹ Mây bên cạnh càng khóc to hơn, đập tay xuống sàn:

"Ôi con ma nhà họ Vừ ơi, con gái tôi bị thằng nghèo nó bắt mất rồi!"

Mây run lên, cô định bước lên phân trần nhưng Sùng đã siết chặt tay cô, khẽ lắc đầu. Sùng bước lên một bước, đối diện với những ánh mắt giận dữ của nhà gái và nhà Quang. Giọng anh bình thản nhưng đanh thép:

"Tôi nghèo thật, nhưng tôi và Mây thương nhau. Chúng tôi đã thề nguyện dưới bóng cây sa mộc cổ thụ. Hôm qua tôi bắt Mây về đúng tục lệ bắt vợ của người H'Mông ta. Cô ấy tự nguyện đi theo tôi, không ai ép buộc cả."

"Mày câm mồm!" Ông Mùa hét lên, định xông vào tát Sùng nhưng già làng đã giơ gậy cản lại.

"Mùa, ngồi xuống!" Già làng Vừ quát lớn. Ông quay sang nhìn Mây, ánh mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can cô gái trẻ. "Mây, mày nói thật cho tao và dân bản nghe. Đêm qua, thằng Sùng có ép buộc mày không? Và chúng mày... đã ngủ chung giường chưa?"

Mây cắn chặt môi đến rỉ máu. Cô nhìn bố cô đang trừng mắt đe dọa, nhìn gã Quang đang cười khẩy đầy tự mãn, rồi cô nhìn sang Sùng. Ánh mắt kiên định của Sùng truyền cho cô một sức mạnh kỳ lạ. Cô ngẩng cao đầu, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng:

"Thưa già làng, em tự nguyện đi theo anh Sùng. Đêm qua... chúng em đã ngủ chung giường, đã làm lễ cúng ma nhà họ Sùng rồi. Em đã là vợ của anh ấy."

Lời nói của Mây như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Quang và ông Mùa. Khuôn mặt Quang lập tức biến dạng, chuyển từ đỏ gay sang xám ngắt vì nhục nhã. Bố Mây thì tức giận đến mức mặt mũi tối sầm lại, ông ta nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn, quay mặt đi không thèm nhìn con gái.

Dân bản bắt đầu bàn tán xôn xao:

"Thế là gạo đã nấu thành cơm rồi."

"Đã cúng ma nhà họ Sùng thì không thể bắt về được nữa, ma nhà họ Sùng sẽ phạt chết mất."

Già làng Vừ gõ gậy xuống sàn lần nữa để giữ trật tự. Ông rít thêm một hơi thuốc lào, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi đứng dậy. Mọi người đều nín thở chờ đợi lời phán quyết cuối cùng của người có uy quyền cao nhất bản.

"Theo tục lệ của tổ tiên ta truyền lại," già làng cất giọng chậm rãi, "khi người con gái đã tự nguyện theo chàng trai về nhà, đã ngủ chung giường và cúng ma nhà trai, thì người con gái đó đã là người nhà trai. Con ma nhà họ Sùng đã nhận con Mây làm con dâu, không ai được phép chia rẽ chúng nó nữa. Quang, mày không được bắt con Mây về làm vợ nữa."

Quang đập mạnh tay xuống thành ghế gỗ, đứng bật dậy:

"Già làng! Thế còn sính lễ của tôi thì sao? Danh dự của tôi để ở đâu?"

Già làng Vừ giơ tay ra hiệu cho Quang im lặng, rồi quay sang phía Sùng, nét mặt ông đanh lại:

"Sùng, dù mày bắt vợ đúng tục lệ, nhưng mày đã phá vỡ hôn ước trước đó của nhà ông Mùa với nhà thằng Quang. Mày làm tổn hại danh dự của họ. Luật bản quy định rõ, kẻ đi trước dạm ngõ, kẻ đến sau cướp người là phạm vào điều cấm của tổ tiên. Sùng, mày phải chịu phạt vạ. Mày phải nộp cho nhà thằng Quang mười đồng bạc trắng để đền bù danh dự. Đối với nhà ông Mùa, mày phải trả lại sính lễ họ đã nhận của nhà Quang, gồm hai mươi đồng bạc trắng, hai chum rượu ngô và một con lợn béo năm mươi cân. Thêm vào đó, mày phải nộp cho bản một con lợn hai mươi cân để cúng ma bản, làm lễ tẩy uế cho cái tội làm kinh động thần linh."

Ông Mùa nhảy dựng lên, nước bọt bắn tung tóe:

"Không được! Thằng cướp giật này làm sao có tiền! Nó lấy đâu ra bạc trắng? Già làng, nó không có tiền thì phải trả con Mây lại! Con Mây phải về làm vợ thằng Quang để trừ nợ sính lễ!"

"Ông Mùa!" Mây hét lên, hai hàng nước mắt lại trào ra, cô bấu chặt lấy cánh tay Sùng. "Con đã là người nhà họ Sùng rồi! Bố muốn bắt con về để ma nhà họ Sùng vật con chết sao?"

Quang ngồi trên ghế, khẽ nhếch mép cười khẩy. Gã xoay xoay chiếc nhẫn vàng trên ngón tay cái, giọng điệu đầy vẻ ban phát:

"Bố Mùa nói đúng đấy. Già làng xem, cả cái nhà này của thằng Sùng có đáng giá nổi hai đồng bạc trắng không? Nó lấy cái gì mà đền? Tôi không cần mười đồng bạc trắng của nó. Tôi chỉ cần con Mây. Nó không trả được phạt vạ thì luật bản phải trả con Mây lại cho tôi."

Dân bản đứng xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán. Người thì thương Sùng nghèo khó nhưng dũng cảm, người lại lắc đầu ngán ngẩm trước số tiền phạt vạ quá lớn. Ở cái vùng núi đá tai mèo này, kiếm được một đồng bạc trắng đã trầy vi tróc vảy, nói gì đến ba mươi đồng bạc cùng lợn béo, rượu ngon. Đây rõ ràng là một bản án gián tiếp dồn Sùng vào đường cùng.

Sùng đứng im, tấm lưng trần đẫm mồ hôi lạnh dưới nắng sớm ban mai. Anh cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của Mây đang run rẩy kịch liệt trong tay mình. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực trần căng lên, từng thớ cơ bắp siết chặt lại. Vết thương do thằng Thào đánh hôm trước ở mạn sườn nhói lên đau đớn, nhưng anh cố giữ cho khuôn mặt mình bình thản.

"Tôi nhận phạt." Giọng Sùng vang lên, đanh thép và dứt khoát.

Mọi người xung quanh ồ lên kinh ngạc. Ông Mùa há hốc mồm, còn gã Quang thì nheo mắt đầy hoài nghi.

"Mày lấy gì để trả?" Già làng Vừ hỏi, ánh mắt ông nhìn Sùng có chút ái ngại. "Luật bản quy định trong vòng ba ngày, nếu không nộp đủ phạt vạ, mày sẽ bị tước bỏ quyền làm chồng, con Mây phải quay về nhà đẻ để giải quyết nợ nần."

"Tôi sẽ đi làm thuê, đi đào măng, kéo gỗ." Sùng trả lời, ánh mắt găm thẳng vào gã Quang. "Trong vòng ba ngày, tôi sẽ mang đủ tiền đến nộp cho nhà ông Mùa và thằng Quang."

"Láo toét!" Thào đứng sau lưng Quang hét lên. "Ba ngày mà mày kiếm được ba mươi đồng bạc trắng với trâu lợn à? Mày đi ăn cướp của người Kinh dưới xuôi chắc?"

Quang giơ tay ngăn Thào lại. Gã đứng dậy từ chiếc ghế gỗ, thong thả bước đến trước mặt Sùng. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng hai bước chân. Quang thấp hơn Sùng nửa cái đầu, nhưng cái bụng phệ và bộ quần áo da dày cộm khiến gã trông như một khối thịt vững chãi. Gã nhìn vệt máu khô trên khóe môi Sùng, rồi liếc xuống bàn tay đang nắm chặt tay Mây.

"Được, tao nể mặt già làng." Quang cười nhạt, giọng gã trầm xuống đầy nguy hiểm. "Ba ngày. Tao cho mày đúng ba ngày. Nếu đến lúc mặt trời lặn của ngày thứ ba mà mày không mang đủ ba mươi đồng bạc trắng và con lợn béo đến đây, tao sẽ tự tay dắt con Mây đi. Lúc đó, thần linh hay già làng cũng không cản được tao."

Già làng Vừ gõ gậy xuống sàn, kết thúc buổi phân xử:

"Quyết định thế đi. Mọi người giải tán."

Đám đông dân bản bắt đầu tản ra, vừa đi vừa xì xào bàn tán về số nợ khổng lồ của Sùng. Ông Mùa hậm hực dắt vợ bỏ về, trước khi đi còn quay lại nhổ nước bọt và chửi bới con gái là đồ bất hiếu. Mẹ Mây chỉ biết khóc lóc gạt nước mắt bước theo chồng.

Quang không vội đi ngay. Gã đứng lại giữa sân, nhìn căn nhà sàn rách nát của Sùng bằng ánh mắt khinh bỉ. Khi bước ngang qua Sùng để ra cổng rào đá, gã dừng lại, ghé sát vào tai Sùng, nói bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe:

"Thằng nghèo kiết xác. Mày nghĩ mày thắng được tao sao? Đêm qua mày ôm nó, ngủ với nó sướng lắm đúng không? Để tao xem ba ngày nữa, khi mày không có tiền, tao sẽ bắt nó về nhà tao hành hạ thế nào. Tao sẽ bắt nó quỳ dưới chân tao, phục vụ tao trước mặt mày."

Ánh mắt Quang lóe lên tia sát khí lạnh người. Gã cười lớn một tiếng đầy đắc ý rồi quay lưng đi, gót giày da nện cộc cộc trên những phiến đá tai mèo, theo sau là gã Thào và đám tay sai.

Sùng nghiến răng chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động. Bàn tay anh siết chặt lấy chuôi dao đi rừng bên hông, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên bắp tay săn chắc. Anh muốn lao đến đâm một nhát vào cái bụng mỡ của gã Quang, nhưng bàn tay mềm mại của Mây đã giữ chặt lấy vai anh.

"Sùng... đừng..." Mây nghẹn ngào khóc, gục đầu vào tấm lưng trần ấm nóng của anh. "Anh làm thế là họ sẽ giết anh mất."

Sùng quay lại ôm chặt lấy Mây. Anh ngửi thấy mùi tóc thơm của cô, cảm nhận được cơ thể cô đang run lên vì sợ hãi. Lòng anh thắt lại đau đớn. Anh biết gã Quang nói thật. Ba ngày là quá ngắn, anh không thể nào kiếm đâu ra số tiền khổng lồ ấy ở cái bản nghèo này. Nhưng anh quyết không đầu hàng. Anh sẽ bảo vệ người đàn bà của mình bằng mọi giá, dù có phải đánh đổi bằng cả tính mạng.

Khi bóng dáng nhà Quang khuất hẳn sau khúc cua dốc Cun, không gian căn nhà sàn tuềnh toàng trở lại vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Sùng dắt Mây vào trong nhà, chốt chặt cánh cửa gỗ thông lại.

Mây ngồi thụp xuống bậu cửa buồng, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhợt nhạt, nước mắt tuôn rơi qua kẽ tay. Sùng bước đến bên góc bếp, nhặt vài thanh củi thông khô ném vào đống tro tàn, nhóm lên một ngọn lửa nhỏ. Khói bếp bốc lên nghi ngút, mang theo mùi dầu thông ấm áp xua đi cái lạnh lẽo của sương sớm còn sót lại trong nhà. Anh đặt một ấm nước lên kiềng ba chân, rồi quay lại ngồi xổm trước mặt Mây. Bàn tay thô ráp của anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. Đôi mắt Mây đỏ hoe, sưng mọng vì khóc suốt từ đêm qua đến giờ.

"Đừng khóc nữa," Sùng nói, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng sự kiên định. "Con ma nhà họ Sùng đã chứng giám cho chúng ta. Mày là vợ của tao, không ai mang mày đi được."

"Nhưng ba mươi đồng bạc trắng..." Giọng Mây nghẹn ngào. "Cả đời bố em đi rừng cũng chưa từng nhìn thấy nhiều bạc thế. Anh lấy đâu ra trong ba ngày? Hay là... hay là em trốn đi? Em trốn sang bản khác, hoặc trốn vào rừng sâu."

"Không được," Sùng lắc đầu, cẩn thận gạt đi những giọt nước mắt trên má cô. "Mày trốn đi rừng sâu sẽ bị thú dữ ăn thịt, hoặc bị người nhà thằng Quang bắt lại. Bản này nhỏ, tai mắt của thằng Quang ở khắp nơi. Mày cứ ở yên đây."

"Vậy anh định làm thế nào?" Mây bấu chặt lấy vạt áo chàm của Sùng, ánh mắt đầy lo âu.

Sùng im lặng một lát. Anh nghĩ đến A Súa và A Páo, những người bạn nghèo đã cùng anh chặn kiệu hoa hôm qua. Họ cũng nghèo như anh, làm sao có tiền cho anh mượn. Nhưng dưới phố huyện, cách bản hai dãy núi, có những công trường xây dựng của người xuôi lên khai thác đá. Họ cần những người đàn ông khỏe mạnh bắp thịt để vác đá, kéo gỗ, trả tiền công theo ngày. Nếu anh làm việc cật lực cả ngày lẫn đêm, cộng với việc bán đi con ngựa thồ duy nhất trong chuồng và chiếc vòng bạc cổ của mẹ để lại, có lẽ anh sẽ gom đủ một phần. Phần còn lại, anh sẽ xin già làng đứng ra bảo lãnh để trả dần.

"Tao có con ngựa thồ dưới chuồng," Sùng nói, ánh mắt nhìn ra phía cửa sổ. "Lát nữa tao sẽ dắt nó xuống chợ phiên bán đi. Rồi tao sẽ đi tìm thằng Súa, thằng Páo hỏi mượn thêm ít bạc. Chúng nó tuy nghèo nhưng chắc vẫn còn vài đồng bạc lẻ phòng thân."

Mây nhìn chồng đầy xót xa. Cô biết con ngựa thồ là tài sản quý giá nhất của anh, là đôi chân giúp anh chở ngô, chở củi từ nương cao về nhà. Bán nó đi nghĩa là sau này anh phải tự gánh mọi thứ trên đôi vai trần của mình. Cô đưa tay sờ lên cổ mình, định tháo chiếc vòng bạc nhỏ chạm khắc hình hoa ban - di vật duy nhất của bà ngoại để lại cho cô trước khi đi lấy chồng.

"Anh cầm lấy cái này đi," Mây tháo chiếc vòng ra, đặt vào lòng bàn tay to bản, chai sạn của Sùng. "Chiếc vòng này là bạc thật, đúc từ thời Pháp thuộc, chắc chắn bán được giá cao."

Sùng nhìn chiếc vòng bạc nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay mình. Anh biết chiếc vòng này quan trọng thế nào với Mây. Nó không chỉ là trang sức, mà là bùa hộ mệnh bảo vệ cô khỏi những con ma dữ trên rừng. Anh nắm chặt tay lại, đẩy chiếc vòng trở lại ngực Mây.

"Không được bán cái này," Sùng kiên quyết. "Mẹ tao trước khi chết đã bảo, đàn ông H'Mông không được để vợ mình phải bán đi chiếc bùa hộ mệnh. Tao sẽ tự lo được. Mày cứ đeo nó để con ma nhà tao nhận ra mày."

Mây ôm chầm lấy cổ Sùng, gục mặt vào hõm vai anh. Hơi ấm từ lồng ngực trần của anh truyền sang cô, xua đi nỗi lo sợ đang bủa vây. Sùng siết chặt eo cô, để cằm mình tựa lên mái tóc thơm mùi lá sả. Cơn đau từ dẻ sườn bị đánh hôm trước vẫn còn âm ỉ nhói lên sau mỗi hơi thở mạnh, nhưng anh mặc kệ. Anh phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cô.

"Trưa nay tao sẽ đi," Sùng thì thầm vào tai cô. "Tao đã nhờ thằng Súa đứng canh ngoài ngõ. Thằng Quang sẽ không dám giở trò xấu ban ngày đâu. Mây ở nhà đóng chặt cửa, không được cho ai vào, kể cả bố mày."

Mây gật đầu, vòng tay cô siết chặt hơn như muốn khảm cơ thể mình vào da thịt anh. Họ ngồi bên nhau bên bếp lửa rực hồng, chia nhau bát cháo ngô nguội còn sót lại từ tối qua. Từng ngụm cháo đắng chát nuốt xuống cổ họng như chính số phận đầy chông gai đang chờ đợi họ phía trước. Nhưng trong mắt hai người, ngọn lửa khao khát tự do và tình yêu vẫn cháy bỏng, sẵn sàng thiêu rụi mọi hủ tục và rào cản tiền bạc của kẻ giàu có.