← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 14 / 20

Đôi chân trần của Sùng nện xuống nền đất đá hộc, những viên đá tai mèo nhọn hoắt như những lưỡi dao găm chực chờ đâm rách da thịt. Anh không chạy dọc theo con đường mòn lớn dẫn xuống thung lũng, nơi ánh đèn măng sông nhà gã Quang có thể hắt lên tận khúc cua. Sùng rẽ lối tắt băng qua sườn đồi dốc đứng, nơi những bụi cây gai mọc um tùm cản lối. Những cành mâm xôi rừng đầy gai sắc quẹt mạnh vào bắp chân, để lại những vệt máu rướm đỏ, lạnh buốt khi sương muối bắt đầu kết tụ trên lá cỏ.

Mỗi bước nhảy qua bờ rào đá, dẻ sườn bị đánh hôm trước của Sùng lại nhói lên đau đớn. Cơn đau chạy dọc từ mạn sườn phải lên đến tận đỉnh đầu, khiến lồng ngực anh thắt lại, nghẹt thở. Anh phải dùng bàn tay trái áp chặt vào hông để cố định mông sườn bị rách cơ, giảm bớt những chấn động do bước chạy mang lại. Tay phải anh vẫn giữ chặt lấy chuôi gỗ của con dao đi rừng bên hông, ngón tay cái miết chặt vào vòng đồng hộ vệ lưỡi dao. 

Đầu óc Sùng lúc này chỉ tràn ngập tiếng khóc của Mây. Tiếng khóc ấy rấm rứt qua khe cửa gỗ nhà ông Lử, lẫn trong tiếng xích sắt va vào nhau khô khốc. Anh tự hứa với bản thân, dẫu đêm nay có phải đổ máu ở đây, anh cũng phải đưa cô đi thoát khỏi lũ người tàn ác kia.

Sùng di chuyển mỗi lúc một nhanh hơn khi bóng tối bao trùm dưới chân thung lũng ngày càng đậm đặc. Anh lách qua những gốc cây sa mộc cổ thụ sần sùi, đôi bàn chân bám chặt lấy lớp mùn đất trơn trượt. Có những đoạn dốc dựng đứng, Sùng phải nằm rạp người xuống, dùng hai tay bấu chặt lấy những rễ cây trồi lên mặt đất để tuột người xuống dưới. Cánh tay anh chằng chịt vết xước đỏ, sương muối phủ một lớp trắng mờ trên làn da ngăm đen lấm lem bùn đất của anh. Anh nín thở, lắng nghe tiếng hú gọi từ phía rừng xa, cố gắng xác định khoảng cách đến ngôi nhà của ông Lử.

Khi bóng vách nhà sàn ông Lử hiện ra sau những tán lanh rậm rạp, Sùng giảm tốc độ, khom người đi men theo bờ rào đá. Ngôi nhà sàn của bố đẻ Mây nằm cô độc sát bìa rừng, vách gỗ thông xám xịt dưới ánh trăng non yếu ớt. Sùng rẽ sang lối mòn nhỏ phía sau chuồng trâu. Nơi đây đất nhão nhoét, ngập ngụa phân trâu mục bốc mùi nồng hắc dính chặt vào bàn chân trần của anh. Sùng bò bằng cả hai tay hai chân, nép mình dưới bóng tối của máng nước bằng tre để tránh ánh đèn pin từ phía hiên trước nhà.

Từ nhà ngoài, tiếng cười nói hô hố vọng xuống vang cả góc rừng. Thằng Vừ đứng bên mâm rượu, giọng lè nhè nồng nặc mùi men lá nấu dối. Tiếng bát đũa va chạm chao chát lẫn với tiếng đập bàn kêu bôm bốp. 

"Rót đầy vào! Đám tay sai nhà quan bản Quang cứ uống cho say đi!" Thằng Vừ lè nhè chửi thề một tiếng tục tĩu. "Ngày mai họ mang ba con lợn béo sang đây gạt nợ cho bố tao rồi. Con Mây có muốn chạy cũng không thoát được xích sắt đâu!"

Một tên tay sai nhà Quang đáp lại bằng giọng khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt:
"Thằng Vừ nói đúng đấy. Con em mày về làm vợ hờ cho quan bản là phúc của dòng họ nhà mày rồi. Đêm nay cứ canh chừng nó cho kỹ, đừng để thằng Sùng nghèo rách kia bén mảng tới. Quan bản mà biết nó sổng mất, đầu mày không còn trên cổ đâu."

Sùng nghiến răng kèn kẹt, tay siết chặt chuôi dao đi rừng đến mức khớp xương trắng bệch. Anh nhìn đăm đăm vào ô cửa sổ nhỏ vách nứa tối om ở phía sau nhà sàn - nơi anh biết Mây đang bị giam cầm. Lồng ngực anh phập phồng giận dữ, hơi thở nóng hổi hóa thành những luồng khói trắng trong không khí lạnh buốt của đêm vùng cao.

* * *

Trong căn buồng chật hẹp chứa ngô khô của nhà ông Lử, Mây đang ngồi bệt trên nền đất ẩm. Căn buồng tối tăm, bốc mùi ẩm mốc của những bao tải ngô chất đống bên góc tường và những chiếc gùi tre hỏng vứt lăn lóc. Ánh trăng non nhợt nhạt chỉ rọi qua khe liếp gỗ trên cao thành một vệt sáng mờ ảo, vừa vặn chiếu lên sợi xích sắt quấn chặt quanh cổ chân cô.

Mỗi khi cô dịch chuyển dù chỉ một chút, những mắt xích sắt thô ráp, lạnh ngắt lại va vào nhau phát ra những tiếng kêu khô khốc ghê người. Vòng sắt to bằng ngón tay cái đã cứa rách da cổ chân cô từ chiều, máu rỉ ra quyện với bụi đất sàn nhà khô lại thành những vệt nâu đen đau đớn. Mây cố co chân sát vào người, đưa bàn tay gầy gò vuốt nhẹ quanh vết thương đang sưng đỏ lên, nước mắt chảy tràn qua gò má nóng hổi.

Cô nghe thấy tiếng thằng Vừ chửi bới, cười cợt với đám tay sai ngoài nhà ngoài. Từng lời nói của người anh ruột như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của cô. Họ coi cô như một món đồ chơi, một con vật để đổi lấy mấy con lợn béo và những đồng bạc trắng của gã Quang. Mây biết số phận của những người đàn bà bị bắt về làm vợ hờ nhà giàu ở bản dưới. Họ bị coi khinh, bị bắt làm lụng đến kiệt sức và chịu đựng những trận đòn roi tàn nhẫn của những kẻ lắm tiền. Cô yêu Sùng. Gương mặt góc cạnh sạm nắng, bờ vai trần ấm áp và tiếng khèn tha thiết dưới trăng non của anh là tất cả những gì cô muốn gắn bó suốt đời. Cô thà chết chứ không bao giờ chịu quỳ gối trước gã Quang.

Khát vọng tự do thổi bùng lên lòng kiêu hãnh của cô gái trẻ. Mây không chịu đầu hàng. Cô gạt nước mắt, nghiêng đầu áp tai sát mặt đất ẩm để nghe ngóng động tĩnh ngoài nhà ngoài. Tiếng chạm chén rượu vẫn đều đặn vang lên, chứng tỏ lũ đàn ông đang mải say sưa. 

Mây bắt đầu rà soát khắp nền đất tối tăm quanh mình. Đôi bàn tay cô chạm vuốt qua những cọng rơm khô, những mảnh gỗ vụn sắc nhọn găm vào lòng bàn tay đau rát. Cô lần theo vách nứa cũ kỹ sát mặt đất, nơi cô nhớ mình từng giấu một thanh sắt dẹt dùng để gạt tro bếp mỗi khi dọn lò sưởi vào mùa đông trước. 

Ngón tay cô luồn sâu vào kẽ nứt giữa vách nứa và nền đất ẩm. Sau một hồi tìm kiếm, đầu ngón tay cô chạm vào bề mặt kim loại thô ráp, lạnh ngắt của thanh sắt dẹt. Mây mừng rỡ nắm chặt lấy nó, cẩn thận kéo ra từng chút một để không gây tiếng động lớn. Thanh sắt dài khoảng hai gang tay, một đầu được mài dẹt mỏng đi do nhiều lần cọ xát với than củi. Đây chính là chiếc chìa khóa duy nhất để cô tự cứu lấy mình.

Mây từ từ dịch chuyển cơ thể về phía cánh cửa liếp nứa khóa ngoài. Để hạn chế tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất, cô vớ lấy vạt váy thổ cẩm màu chàm dày cộp của mình, quấn nhiều vòng quanh các mắt xích để giảm tiếng động va chạm. Cô quỳ rạp xuống nền đất, khủy tay tì vào đống rơm khô để giữ thăng bằng. Cô đưa thanh sắt lách qua khe hở nhỏ của cánh cửa liếp, mò mẫm tìm đến chiếc chốt gỗ nằm ngang ở phía ngoài.

Bàn tay cô run rẩy vì đói khát và mệt mỏi. Thanh sắt dẹt trơn trượt trong đôi tay rịn mồ hôi. Mây lấy hơi thở sâu, ghì toàn bộ trọng lượng cơ thể lên thanh sắt, cậy mạnh chốt cửa. Tiếng chốt gỗ mục nát kêu sột soạt nhỏ trong đêm. Mây giật mình dừng lại, nín thở để lắng nghe. Ngoài nhà ngoài, tiếng thằng Vừ vẫn oang oang hát những câu ca H'Mông say xỉn lè nhè, át đi những tiếng động nhỏ nhặt phía sau. 

Mây dồn hết sức lực còn lại vào hai cánh tay, bẩy mạnh một lần nữa. Một tiếng *rắc* nhỏ vang lên khô khốc khi chiếc chốt gỗ mục gãy đôi. Cánh liếp nứa hé mở ra một khoảng nhỏ, luồng gió đêm buốt giá lập tức lùa vào, thổi tung mái tóc đen dài của cô.

Thế nhưng sợi xích chân vẫn xù xì khóa chặt cô vào cây cột nhà. Mây quay lại nhìn cây cột gỗ sa mộc. Cây cột chịu lực này vốn được dựng từ thời ông nội cô, phần gốc cột cắm xuống đất ẩm qua hàng chục năm đã bị mối mọt ăn rỗng ruột. Mây bò trở lại, quỳ rạp xuống gốc cột gỗ. Cô dùng đầu nhọn của thanh sắt gạt tro cật lực khoét vào những thớ gỗ mục nát màu nâu sẫm ở gốc cột.

Từng mảng gỗ mủn vụn rơi ra sàn đất, phủ đầy lên đôi bàn tay đang nhuốm máu của cô. Đầu ngón tay Mây bị các dằm gỗ sa mộc nhọn hoắt đâm sâu vào da thịt, máu tươi chảy ròng ròng xuống lòng bàn tay nhưng cô không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi sợ hãi gã Quang và khát khao được chạy trốn cùng Sùng đã át đi tất cả. Cô khoét sâu hơn, liên tục cho đến khi phần gốc cột chỉ còn lại một lõi gỗ mỏng yếu ớt chịu lực. 

Mây buông thanh sắt dẹt xuống đất. Cô dùng hai tay ôm chặt lấy đoạn xích sắt quấn quanh thân cột, tì hai lòng bàn chân trần vào vách đất phía sau để lấy điểm tựa. Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu để giữ cho mình không kêu lên, rồi dùng hết sức bình sinh giật mạnh sợi xích về phía sau.

*Rắc! Rầm!*

Đoạn gốc cột gỗ sa mộc mục nát gãy lìa. Sợi xích sắt tuột khỏi cột, kéo theo những mảnh gỗ lớn rơi lỉnh kỉnh xuống đất. Mây run lên vì vui sướng. Cổ chân cô vẫn bị xích sắt quấn chặt với đoạn dây xích dài lòng thòng kéo lê dưới đất, nhưng giờ cô đã có thể di chuyển tự do.

Cô nhanh chóng bò đến ô cửa liếp nứa đã hé mở, khéo léo chui người qua khoảng trống chật hẹp rồi nhảy xuống nền đất phía ngoài. Độ cao từ sàn nhà xuống đất khoảng hơn một mét. Khi hai bàn chân trần chạm đất, cô giẫm phải những viên đá tai mèo sắc nhọn nhô lên quanh móng nhà. Cơn đau buốt nhói xộc thẳng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu khiến Mây suýt nữa ngã quỵ. Cô ôm lấy đoạn xích sắt rườm rà dưới chân để nó không đập vào đá gây tiếng động, rồi cắm đầu chạy thục mạng vào nương lanh rậm rạp phía sau nhà.

* * *

Sương muối bám dày trên những chiếc lá lanh sắc nhọn quệt liên tục vào khuôn mặt và đôi vai trần của Mây, để lại những vệt xước rướm máu lạnh buốt. Nhưng bên trong lồng ngực cô, trái tim đập liên hồi như muốn vỡ tung ra. Cô chạy được vài chục mét giữa những hàng lanh ken đặc thì bàn chân vướng phải một chiếc rễ cây sa mộc cổ thụ mọc trồi lên mặt đất. Cơ thể mất thăng bằng, Mây ngã nhào về phía trước trong sự bất lực.

Nhưng cô không hề chạm đất. Một vòng tay rắn chắc, nóng hổi và nồng đượm mùi mồ hôi lẫn mùi chàm nhuộm quen thuộc đã ôm chặt lấy cô từ trong bóng tối của nương lanh.

"Mây!" Sùng thì thầm sát tai cô, giọng anh run lên bần bật vì vừa giận dữ vừa xót xa khi cảm nhận được cơ thể gầy guộc, lạnh ngắt của người yêu đang run rẩy trong lòng mình.

"Sùng... Sùng ơi..." Mây nấc nghẹn, hai tay bấu chặt lấy bả vai săn chắc, trần trụi của anh. Nước mắt cô tuôn rơi xối xả, thấm đẫm bờ vai anh. Cô muốn nói với anh về những đau đớn cô đã trải qua, về sợi xích sắt lạnh lẽo đang thắt chặt cổ chân mình, nhưng Sùng đã cúi xuống, chặn miệng cô bằng một nụ hôn nghẹt thở.

Đó là một nụ hôn nồng cháy, chứa đựng tất cả sự nhớ nhung, giận dữ và khao khát dồn nén suốt những ngày bị chia cắt. Sùng ngấu nghiến đôi môi mọng đỏ của Mây, đầu lưỡi anh lách vào trong khoang miệng cô, quấn quýt lấy lưỡi cô một cách thô bạo. Mây đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự cuồng nhiệt của một kẻ vừa thoát khỏi cõi chết. Hơi ấm từ khuôn miệng và lồng ngực nóng rực của Sùng truyền sang cô, xua tan cái lạnh buốt của sương muối đang bao phủ nương lanh.

Họ lao vào nhau giữa bóng tối mịt mùng của rặng lanh rậm rạp. Tiếng xào xạc của lá lanh lay động trong gió ngàn như muốn che giấu cuộc gặp gỡ tội lỗi nhưng đầy khao khát này. Sự giận dữ vì bất lực trước đồng tiền của gã Quang và nỗi thèm khát thể xác dồn nén bấy lâu bùng lên dữ dội trong lòng Sùng. Anh không còn lý trí để nghĩ đến chuyện trốn chạy ngay lập tức. Anh muốn chiếm đoạt cô, muốn khẳng định cô là của anh trước khi giông bão ập đến.

Sùng đẩy Mây tựa sát vào một gốc cây sa mộc cổ thụ lớn, thân cây xù xì và tán lá rậm rạp che khuất họ khỏi ánh nhìn từ phía nhà sàn. Không một lời nói thừa thãi, anh vén mạnh chiếc váy thổ cẩm màu chàm dày cộp của Mây lên tận thắt lưng. Dưới ánh sáng yếu ớt của trăng non bị sương mù che phủ, cặp đùi trắng ngần của Mây lộ ra, run rẩy trong cái lạnh của đêm đông núi rừng. Sùng vội vàng cởi phăng thắt lưng vải chàm, tuột chiếc quần dài xuống nửa đùi. Dương vật của anh đã cứng đờ, gân guốc và nóng hổi đến mức căng nhức. Anh đưa những ngón tay chai sạn vuốt mạnh một đường dọc theo khe lồn đang ướt đẫm dịch thủy của Mây. Sự xuất hiện của anh, hơi ấm quen thuộc của anh đã khiến âm đạo cô co thắt mạnh mẽ, tuôn ra dòng mật dịch ấm áp trơn trượt sẵn sàng đón nhận anh.

Sùng xoay người Mây lại, ép khuôn mặt và hai bàn tay cô bám chặt vào lớp vỏ cây sa mộc xù xì gồ ghề. Chiếc váy thổ cẩm của cô bị đẩy cao lên quá mông, để lộ ra cặp mông tròn trịa, trắng nõn nà nổi bật giữa bóng tối âm u của nương lanh. Sùng tiến sát từ phía sau, một tay ghì chặt hông cô để cố định vị trí, tay kia nắm lấy dương vật to dài, gân guốc của mình miết mạnh lên khe lồn nhẫy nước của cô.

"Sùng... ơ..." Mây khẽ rên rỉ, đầu gối cô run rẩy như muốn khuỵu xuống khi cảm nhận được đầu khấc nóng hổi, to đùng của Sùng đang chà xát dữ dội vào hạt mầm nhạy cảm của mình.

Không để cô chờ đợi thêm, Sùng đưa quy đầu nhắm thẳng vào cửa âm đạo rồi dùng lực thúc mạnh từ phía sau.

"Á!" Mây cắn chặt vạt áo chàm để ngăn tiếng hét của mình vang xa, nhưng cả cơ thể cô vẫn run bắn lên khi dương vật của Sùng đâm lút vào lồn cô chỉ bằng một cú thúc dứt khoát. Âm đạo khít khao của thiếu nữ ôm chặt lấy thân cu nóng bỏng của anh, các thớ thịt bên trong co thắt kịch liệt như muốn vắt kiệt dương vật đang căng nhức. 

Sùng gầm nhẹ một tiếng đầy thỏa mãn, cúi người xuống áp sát lồng ngực trần của mình vào lưng cô. Cơn đau từ dẻ sườn bị đánh nhói lên từng hồi theo nhịp hông chuyển động, nhưng dục vọng hoang dại và nỗi giận dữ tích tụ bấy lâu đã lấn át tất cả. Anh bắt đầu nhấp hông liên tục, những cú thúc thô bạo, dứt khoát nện mạnh vào mông cô. Tiếng da thịt va chạm *bạch bạch* vang lên đều đặn hòa lẫn vào tiếng lá lanh xào xạc trong gió đêm.

"Đau không Mây?" Sùng khàn giọng hỏi, nhưng nhịp thúc dưới hông anh vẫn không hề giảm tốc độ.

Mây không trả lời được, cô chỉ lắc đầu, hai bàn chân trần bấm chặt vào nền đất ẩm ướt đầy lá mục. Dục vọng hoang dại và sự sợ hãi bị phát hiện hòa quyện vào nhau tạo nên một khoái cảm tột cùng. Mỗi lần cu của Sùng rút ra gần hết rồi lại đóng sầm vào sâu bên trong, âm hộ cô lại co bóp dữ dội, tuôn ra từng dòng mật dịch ấm áp ướt đẫm bắp đùi Sùng.

Nhịp làm tình của hai người càng lúc càng nhanh. Sùng thở phập phồng, bắp thịt bả vai gồng cứng dưới màn sương lạnh. Anh thúc liên tiếp mười mấy cú thật mạnh, ép sát cơ thể mình vào mông cô. Dương vật giật mạnh liên hồi bên trong âm đạo co thắt kịch liệt của Mây. Sùng gầm nhẹ một tiếng đầy nghẹn ngào rồi phun từng luồng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi trực tiếp vào sâu trong tử cung cô.

Cùng lúc đó, Mây co rúm người, hai chân run rẩy không đứng vững, lả đi trong vòng tay anh khi cơn cực khoái ập đến. Dịch thủy từ âm đạo cô phun ra xối xả quyện lẫn với tinh trùng chảy tràn ra ngoài mép lồn, nhỏ giọt xuống những lá lanh mục dưới đất.

Hai cơ thể vẫn còn dính chặt vào nhau, chưa kịp chỉnh lại trang phục thì đột nhiên từ phía đầu nương lanh vang lên một tiếng động lớn.

*Rắc!*\

Tiếng cành cây khô bị giẫm gãy vang lên khô khốc. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pin quét mạnh qua các kẽ lá lanh rậm rạp, rọi thẳng về phía gốc cây sa mộc nơi hai người đang đứng. Tiếng bước chân rình mò giẫm trên lá khô sột soạt, nặng nề tiến sát ngay bên cạnh chỗ họ nằm.