Lan trằn trọc xoay người trên chiếc chiếu nan ráp cạnh. Tấm lưng trần của cô cọ sát vào những sợi tre khô, để lại những vệt đỏ ngứa ngáy dọc theo làn da mịn màng. Căn phòng ngủ chật hẹp tối om, không có lấy một chút gió. Sự oi nồng của đêm hè vùng sông nước kẹt lại giữa bốn bức vách gỗ khép hờ, đặc quánh và ngột ngạt. Cô dang hai tay, cố tìm kiếm chút hơi mát trên khoảng giường tre rộng huếch hoác, nhưng mọi góc chiếu đều đã bị hơi nóng từ cơ thể cô nung ấm. 

Minh đi chuyến xe đường dài ra miền Trung đã năm ngày. Năm ngày, Lan một mình đối diện với bóng tối và sự im ắng đến đáng sợ của căn nhà nằm biệt lập nơi cuối bến đò. Hàng xóm gần nhất cũng cách một quãng rặng dừa nước rậm rạp, chỉ cần khép cửa lại là cả thế giới bên ngoài như biến mất, chỉ còn tiếng nước sông vỗ oàm oạp dưới gầm sàn gỗ dội lên nhịp nhàng. Cô kéo vạt áo bà ba bằng lụa satin mỏng màu trắng lên ngang sườn, để lộ vùng bụng phẳng lì và chiếc eo thon. Cô luồn tay dưới lớp lụa mềm, áp lòng bàn tay lên làn da ấm nóng của mình. Hơi ấm tự thân không cách nào xoa dịu được sự cồn cào đang nhen nhóm ở vùng bụng dưới. 

Lan thở dài, co hai chân lên, cảm nhận chiếc quần lụa mỏng dính chặt vào đùi non do mồ hôi rịn ra râm ran. Ở tuổi hai mươi bốn, cơ thể cô đang thì xuân sắc nhất, tròn trịa và căng tràn nhựa sống, nhưng lại bị bỏ đói trong cuộc hôn nhân tẻ nhạt với Minh. Mỗi lần Minh ở nhà, những cuộc ân ái giữa hai vợ chồng chưa bao giờ là sự hòa quyện. Anh trở về sau những ngày ôm vô lăng mệt mỏi, người đầy mùi dầu mỡ, khói xe và mồ hôi dầu nồng nặc. Minh không biết vuốt ve, cũng chẳng có lấy một cử chỉ dịu dàng. Anh chỉ lao vào cô như một con thú bản năng, thô bạo và chớp nhoáng, thực hiện nghĩa vụ làm chồng cho xong chuyện rồi lăn ra ngáy o o, bỏ mặc cô nằm trơ trọi với sự hụt hẫng và những khát khao dang dở.

Nhiều đêm nằm bên chồng, Lan chỉ biết cắn chặt góc chăn để không bật ra tiếng khóc tủi hờn. Cô thèm khát những ngón tay biết mơn trớn, biết nâng niu từng thớ thịt trên cơ thể mình, biết hôn dọc từ hõm cổ xuống đôi gò bồng đảo rồi dừng lại nơi nhạy cảm nhất. Nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng ngáy đều đều của Minh và mùi dầu máy bám chặt vào tấm ga giường cũ kỹ. Sự thiếu thốn lâu ngày tích tụ thành một nỗi ấm ức, biến thành ngọn lửa nhỏ âm ỉ thiêu đốt tâm trí Lan mỗi khi đêm về.

Cô miết nhẹ ngón tay lên đỉnh ngực tròn trịa của mình. Đầu ngực lập tức co cứng lại dưới lớp vải lụa mỏng, nhói lên một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Lan nhắm mắt, tưởng tượng ra một bàn tay đàn ông xa lạ, một bàn tay mềm mại hơn, nhịp nhàng hơn đang lướt trên hông cô. Tiếng sóng vỗ dưới gầm sàn lúc này nghe như tiếng thở dài thở ngắn của một kẻ đang đứng quan sát cô từ trong bóng tối. 

Ở gian nhà ngoài, đốm hương trên bàn thờ của Vĩnh vẫn lập lòe một chấm đỏ nhạt giữa màn đêm. Vĩnh là bạn thân từ thuở hàn vi của Minh, đã bỏ mạng dưới dòng sông này ba năm trước trong một đêm mưa lũ. Ngày người ta vớt xác Vĩnh lên, thân hình anh đã trương phình, lạnh ngắt và bám đầy bùn đất sông sâu. Vì nghĩa khí anh em, Minh mang bài vị của bạn về thờ ngay gian chính nhà mình, hương khói chu đáo. Lan không phản đối, nhưng mỗi lần bước ngang qua di ảnh của Vĩnh, cô không tránh được cảm giác gai người. Người đàn ông trong ảnh có đôi mắt sắc, hàng chân mày rậm và đôi môi hơi thâm tím, ánh mắt anh như luôn dõi theo từng bước chân cô đi lại trong nhà. Đêm nay, khi bóng tối phủ kín mọi ngóc ngách, sự hiện diện của vong hồn người đã khuất ở gian ngoài dường như càng rõ rệt hơn qua bức vách thưa hở ánh sáng.

Lan cố xua đi những ý nghĩ kỳ quái đó. Cô buông tay khỏi ngực, duỗi thẳng chân và cố dỗ mình vào giấc ngủ. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng, kéo mi mắt cô sụp xuống, nặng trĩu. 

Cơn bóng đè đột ngột giáng xuống cơ thể Lan.

Nó đến không một tiếng động, không một điềm báo trước. Ý thức của Lan hoàn toàn tỉnh táo, cô vẫn nhìn rõ những đường vân gỗ xám xịt trên trần nhà dưới ánh sáng mờ ảo của đốm hương ngoài gian khách hắt vào, nhưng toàn thân cô cứng đờ. Cảm giác như có một khối đá tảng vô hình khổng lồ đè nghiến lên ngực, rút cạn không khí trong phổi cô. Lan muốn há miệng để hít một hơi thật sâu, muốn hét lên một tiếng gọi cứu viện nhưng cuống họng nghẹn ứ, đầu lưỡi tê dại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Lồng ngực cô phập phồng yếu ớt, nhịp tim đập dồn dập kịch liệt như muốn nhảy ra ngoài vách ngực. Cô vùng vẫy trong vô vọng, mọi dây thần kinh vận động đều bị tê liệt hoàn toàn.

Đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt xuất hiện ở đầu ngón chân Lan. 

Cái lạnh này không phải là luồng gió mát từ sông hắt vào, mà nó đặc quánh, buốt giá tựa như nước đá dưới lòng sông sâu. Luồng khí đó ngưng tụ lại thành một cảm giác xúc giác rõ rệt, bắt đầu bò dọc qua các kẽ ngón chân của cô. Cảm giác nhột nhạt và lạnh ngắt khiến Lan run rẩy. Cô thấy rõ những ngón tay dài, nhám và lạnh buốt như những viên đá cuội ngâm dưới lòng sông đang mơn trớn da thịt mình. 

Cái lạnh bắt đầu leo thang một cách chậm rãi, có tính toán. Những ngón tay vô hình trượt nhẹ dọc theo bắp chân tròn trịa của Lan, luồn vào bên trong ống quần lụa rộng rãi. Da thịt cô tiếp xúc với cái lạnh lập tức nổi da gà từng lớp. Lan muốn co chân lại, muốn khép chặt hai đùi để bảo vệ bản thân, nhưng hai chi dưới hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát, nằm thẳng đuột trên chiếu như hai khúc gỗ. 

Luồng khí lạnh tiến sát vào vùng đùi non. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến mồ hôi lạnh tuôn ra ướt đẫm hai bên thái dương cô, thấm vào tóc mai. Nhưng ngay sau đó, những ngón tay buốt giá ấy bắt đầu tách nhẹ hai đùi cô ra. Động tác cực kỳ chậm rãi, dịu dàng đến mức kỳ lạ. Nó không hề có sự thô bạo ép uổng của Minh, mà mang một sự kiên nhẫn mơn trớn đầy dụ dỗ. Bàn tay lạnh lẽo miết vào phần da thịt nhạy cảm nhất phía trong đùi non, vuốt ve từng vòng tròn nhỏ khiến cơ thể Lan run lên bần bật. 

Nỗi sợ hãi ban đầu trong tâm trí Lan dần bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một luồng điện rạo rực chạy thẳng lên não bộ. Sự đụng chạm vô hình này chân thực đến đáng sợ, chân thực tới mức cô cảm nhận được từng lằn da kẽ tay của thực thể đang đè lên người mình. Bàn tay lạnh ngắt ấy trượt sâu hơn lên phía trên, luồn qua mép quần lụa mỏng, chạm trực tiếp vào vùng lông mu rậm rạp của cô. Lan rùng mình, một tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi đầu lưỡi nhưng không thể thoát ra ngoài bờ môi đang mím chặt. 

Lòng bàn tay buốt giá áp chặt lên lồn cô. 

Cái lạnh của bàn tay va chạm với hơi nóng hừng hực đang bốc lên từ nơi tư mật tạo ra một sự kích thích điên cuồng. Đầu óc Lan quay cuồng trong sự giằng xé giữa đạo đức và bản năng thể xác. Đây là giường ngủ của vợ chồng cô, chồng cô chỉ mới đi làm xa có vài ngày, vậy mà cô lại đang nằm đây, bất lực nhìn cơ thể mình quy phục trước sự vuốt ve của một thực thể ma quái. Sự tội lỗi dâng trào trong lòng khiến nước mắt cô chảy tràn bên tai, ướt đẫm gối nan. 

Nhưng thể xác Lan đã hoàn toàn phản bội lại ý chí của cô. Dưới sự mơn trớn kiên nhẫn của những ngón tay vô hình, lồn cô bắt đầu tiết ra những dòng nước nhờn ướt át, bôi trơn cho sự xâm nhập. Thực thể vô hình tách hai cánh môi bướm của cô ra, ngón tay chà xát nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác lên hạt trân châu nhạy cảm đang sưng mọng vì kích thích. Lan ưỡn cong người lên, hai tay cô bấu chặt lấy mép chiếu nan đến mức móng tay muốn bật máu. 

Ngón tay lạnh ngắt bắt đầu ngoáy sâu vào bên bên trong âm đạo của cô. Tiếng nước nhóp nhép vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch của buồng tối. Thực thể vô hình ấn mạnh lòng bàn tay xuống, ngón tay thon dài thọc vào rút ra nhịp nhàng bên trong âm đạo chật hẹp và ấm nóng. Sự lấp đầy buốt giá ấy mang lại cho Lan một khoái cảm cực hạn, thứ khoái cảm chưa bao giờ Minh có thể mang lại được. Mỗi lần ngón tay ấy chạm vào điểm gồ sâu bên trong âm đạo, cả người cô lại giật nảy lên, các thớ cơ co thắt chặt lấy bàn tay lạnh lẽo kia như muốn giữ chặt lấy nó, không cho nó rời đi. Cô đắm chìm trong sự hoan lạc âm u, quên đi nỗi sợ hãi, quên đi sự tồn tại của thế giới xung quanh, chỉ còn biết đón nhận từng nhịp đưa đẩy mạnh mẽ, lạnh buốt của bóng ma.

Ngay khi Lan chuẩn bị buông xuôi hoàn toàn vào cơn say nhục dục để đạt đến đỉnh điểm của sự thăng hoa, một âm thanh trầm đục đột ngột vang lên cắt đứt tất cả.

Cộc. Cộc. Cộc.

Ba tiếng gõ vách trầm đục dội thẳng vào đầu giường, ngay sát tai Lan. 

Cùng lúc đó, mùi nhang tàn tanh nồng xộc thẳng vào mũi cô.