Lan giật mình nín thở. Tiếng gõ vách "cộc, cộc, cộc" vẫn còn chấn động sát bên tai cô, kéo theo mùi nhang tàn tanh nồng ngột ngạt xộc thẳng vào hai cánh mũi. Cô đưa hai bàn tay bấu chặt lấy tấm ga trải giường cũ kỹ, các đầu ngón tay siết lại trắng bệch để tìm một điểm tựa vững chãi. Cả người cô run rẩy bần bật, lồn vẫn còn ướt át, nhầy nhụa nước nhờn sau cơn mơn trớn dang dở của thực thể vô hình vừa biến mất trong tích tắc. Lồng ngực Lan phập phồng, nhịp thở dồn dập nghẹn lại nơi cổ họng khi cô cố lắng nghe bất kỳ động tĩnh nào giữa đêm đen tịch mịch.

Căn phòng ngủ chật hẹp bỗng chốc trở nên lặng phăng phắc đến đáng sợ. Chỉ có tiếng quả tim Lan nện những nhịp điên cuồng vào lồng ngực gầy guộc. Chiếc giường tre cũ kỹ khẽ rên rỉ dưới sức nặng của cơ thể cô mỗi lần cô cố nín thở để lắng nghe. Dưới bụng dưới, luồng nhiệt hừng hực vẫn liên tục lan tỏa từ sâu trong âm đạo ra ngoài đùi non. Nước nhờn rỉ ra, trơn nhẵn và nóng ấm, chảy dọc theo kẽ mông rồi thấm đẫm một khoảng chiếu nan khô ráp. Sự nhớp nháp đầy dục vọng ấy nhắc nhở cô về những gì vừa xảy ra. Chỉ vài giây trước, một bàn tay vô hình lạnh buốt đã thọc sâu vào đùi non cô, mơn trớn và khuấy động nơi nhạy cảm nhất cho đến khi cô suýt nữa chạm đến đỉnh điểm của hoan lạc.

Mùi nhang tàn tanh nồng bốc lên mỗi lúc một đậm đặc hơn. Đó không phải là mùi nhang trầm thơm ngát thường dùng trong các buổi cúng kiếng cầu an, mà là thứ mùi tro tàn ẩm ướt, mang đậm hơi thở của bùn sông ngập ngụa nước bẩn và gỗ mục bám đầy rong rêu. Mùi hương ấy quấn chặt lấy da thịt Lan, len lỏi qua từng kẽ ngón tay, ngón chân rồi xộc thẳng vào phế quản, khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Cổ họng cô khô khốc, lồng ngực chịu đựng nỗi đau nhói mỗi lần cố gắng hít một hơi thật sâu để tìm kiếm chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại trong phòng ngủ tối tăm. Cô khẽ cựa quậy cánh mũi, nhưng sự ngột ngạt này không hề thuyên giảm mà càng lúc càng muốn dìm cô xuống đáy nước.

Lan nằm im, cả cơ thể cứng đờ tựa khúc gỗ mục trôi sông. Cô rất muốn ngồi dậy, bước xuống giường để đi ra gian ngoài bật công tắc đèn điện hoặc đốt lên một ngọn nến. Nhưng đôi chân cô hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của lý trí. Sự tê dại buốt giá bắt đầu lan truyền từ cổ chân lên đùi non, khóa chặt mọi khớp xương của cô. Lan nhận ra mình đang rơi vào trạng thái bóng đè cực độ, một trạng thái lấp lửng giữa tỉnh và mê, nơi mà nỗi sợ hãi tột cùng bị giam cầm trong một cơ thể bất động. Bản năng sinh tồn mách bảo cô phải trốn chạy, phải gào hét, nhưng cổ họng cô bị lấp đầy bởi thứ tàn tro tanh nồng kia.

Minh, chồng cô, đã đi chuyến xe đường dài chở gỗ lên vùng biên giới từ ba ngày trước. Căn nhà gỗ ba gian sát bờ sông dừa nước này chỉ còn lại một mình Lan vò võ trằn trọc. Mỗi đêm nằm một mình trên chiếc giường tre rộng huếch hoác, Lan thường chỉ biết lắng nghe tiếng gió sông rít qua những kẽ vách mục nát, tiếng những rặng dừa nước rầm rì cọ xát vào nhau dưới màn đêm. Minh vốn là một người đàn ông thô lỗ, cộc cằn. Những lần anh trở về nhà sau chuyến đi dài chỉ mang lại cho cô sự đòi hỏi xác thịt vội vã, thô bạo và đầy đau đớn. Minh chưa từng một lần dịu dàng với cô, chưa từng biết cách vuốt ve hay lắng nghe những khao khát thầm kín của người vợ trẻ. Sự cô đơn mòn mỏi tích tụ qua năm tháng đã biến Lan thành một kẻ đói khát hơi ấm, khiến cơ thể cô dễ dàng bị dẫn dụ bởi những luồng khí lạnh ma mị từ bến sông thổi vào. Mỗi lần Minh đè nghiến cô ra giường, cô chỉ cảm thấy sự mệt mỏi và tủi hờn. Còn giờ đây, sự hiện diện vô hình trong đêm tối lại mang đến một sức hút mãnh liệt, một thứ khoái cảm buốt giá tột cùng đi liền với nỗi kinh hoàng tột độ.

Bên ngoài, tiếng mưa rào nhẹ bắt đầu rơi lộp bộp trên mái lá, gõ vào lớp đất ẩm ướt quanh móng nhà. Lan hé mắt, dồn hết tiêu cự nhìn trân trân vào kẽ vách gỗ thưa ngăn cách buồng ngủ với mái hiên lộng gió bên ngoài. Căn buồng của cô vốn được ngăn cách với hiên nhà bằng những tấm ván gỗ tạp ghép thưa. Qua nhiều năm chịu đựng cái nắng cái mưa của vùng sông nước miền Tây, những tấm ván ấy đã co ngót lại, tạo ra những khe hở rộng chừng một ngón tay. Những kẽ hở ấy vào ban ngày thường để lọt những tia nắng xiên khoai đầy bụi bặm, còn ban đêm lại là nơi gió sông lạnh lẽo ùa vào.

Ánh sáng mờ tối từ ngọn đèn dầu leo lét treo nơi góc buồng hắt ra chỉ đủ vẽ nên những vệt sáng tối loang lổ trên những thớ gỗ mục. Dưới thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù ấy, bụi bặm trong không khí hiện lên như những bóng ma nhỏ bé đang nhảy múa. Lan nhìn chăm chăm vào khe ván hở ở vị trí ngang tầm mắt cô khi nằm trên giường. Cô nín thở, hai tai căng ra hết cỡ, cố gắng phân biệt tiếng mưa rơi ngoài hiên với bất kỳ tiếng động bất thường nào khác.

Qua khe ván hở rộng chừng một ngón tay, cô phát hiện ra bóng đen cao lớn của một người đàn ông đang đứng im lìm ngoài hiên. Dưới màn mưa mờ ảo, cái bóng ấy cao vượt trội, đầu hơi cúi xuống như đang dòm vào trong phòng qua kẽ hở. Hắn đứng bất động, không nhích một bước, nhưng áp lực từ sự hiện diện âm u ấy đè nặng lên từng lỗ chân lông trên da thịt Lan, khiến cô tê dại không thể chuyển động.

Cái bóng đen đứng sát vách gỗ đến mức Lan có thể nhìn thấy những giọt nước mưa từ mái hiên chảy dọc theo mái tóc dài rũ rượi của hắn, nhỏ giọt xuống bờ vai trần xám ngoét. Hắn đứng im lìm tựa như một bức tượng đá được tạc lên từ bóng đêm. Lan cố gắng căng mắt ra nhìn, mong tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc để tự trấn an rằng đó chỉ là một người hàng xóm đi lạc hay một kẻ trộm đêm. Nhưng không, dáng người cao gầy, bờ vai rộng nhưng hơi gù xuống ấy mang lại cho cô một cảm giác quen thuộc đến rùng mình.

Có phải là Vĩnh?

Cái tên ấy vừa xẹt qua đầu khiến Lan cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Vĩnh là bạn thân của Minh, người đã chết đuối dưới bến sông sau nhà ba năm trước. Khi còn sống, Vĩnh luôn nhìn Lan bằng ánh mắt thèm khát thầm lặng mỗi lần đến nhà chơi. Anh dịu dàng và tế nhị hơn Minh rất nhiều, nhưng sự ngăn cách của đạo đức đã khiến Lan luôn cố né tránh ánh nhìn của anh. Giờ đây, ba năm sau cái chết bi thảm của Vĩnh, bóng đen ngoài hiên kia lại mang hình hài giống hệt anh. Cô nhớ về khuôn mặt hiền lành nhưng đượm buồn của Vĩnh, nhớ về bàn tay thư sinh của anh mỗi lần rót trà cho Minh. Liệu có phải vong hồn anh vẫn luẩn quẩn nơi khúc sông lạnh lẽo này, chờ đợi cơ hội để tìm về bên cô?

Sự sợ hãi đi kèm với một luồng nhiệt chạy dọc cơ thể cô. Lồn cô đột nhiên co thắt mạnh, nước lồn ấm nóng lại tuôn ra nhiều hơn, làm ướt đẫm cả một khoảng chiếu tre bên dưới mông cô. Cô cảm thấy xấu hổ vì phản ứng sinh lý của cơ thể mình trước một vong hồn, nhưng bản năng dục vọng đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí cô. Nỗi sợ hãi tâm linh và khao khát thể xác trần trụi giằng xé điên cuồng trong lòng người vợ trẻ cô đơn.

Một luồng gió buốt từ khe cửa hiên đột ngột ập vào, thổi bùng vạt áo ngủ mỏng rồi dập tắt ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng. Bóng tối đen đặc lập tức nuốt chửng căn buồng.

Căn phòng ngủ lập tức chìm vào sự u ám tuyệt đối. Không chút ánh sáng nào lọt qua được cửa sổ, ngay cả ánh sáng mờ nhạt của trăng sao cũng bị những đám mây giông che khuất. Lan nằm im, hai tai căng ra hết cỡ để lắng nghe. Cô nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trên sàn nhà. "Tỏng... tỏng... tỏng..." Những giọt nước sông lạnh ngắt từ trên thân thể của bóng đen nhỏ xuống mặt sàn gỗ mục. Mỗi tiếng giọt nước rơi báo hiệu thực thể kia đang tiến lại gần cô.

Sự lạnh lẽo đột ngột tăng lên dữ dội. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống nhanh chóng, khiến hơi thở của Lan ngưng tụ lại thành những vệt hơi mỏng trong bóng tối. Cô cảm nhận được một luồng không khí buốt giá tựa như nước sông lạnh mùa đông tràn vào, đè nghiến lên người cô. Sức nặng của thực thể vô hình áp chặt cơ thể cô xuống chiếc chiếu nan ráp cạnh.

Lớp vải áo ngủ mỏng mảnh màu mỡ gà không cách nào ngăn nổi sự buốt giá đang cọ xát trực tiếp vào da thịt nóng hổi của cô. Cả người Lan run bắn lên. Hai bầu ngực cô bị một khuôn ngực rộng, lạnh lẽo đè chặt. Hai đầu vú hồng hào, nhạy cảm của cô lập tức săn cứng lại vì lạnh và vì một luồng điện kích thích chạy dọc khắp sống lưng. Cảm giác này giống hệt như những đêm mộng mị trước đó, nhưng lần này nó chân thực và dữ dội hơn gấp bội. Cô cảm nhận được một khối lạnh ngắt, ướt sũng đang áp chặt lên toàn bộ mặt trước của cơ thể mình.

Lan không hét lên. Nỗi sợ hãi hoang mang ban đầu nhanh chóng bị dập tắt bởi sự kích thích thể xác điên cuồng đang sống dậy dưới bụng dưới. Cô hé môi thở dốc, run rẩy đón nhận những ngón tay lạnh ngắt của bóng ma bắt đầu luồn lách dưới gấu áo ngủ, vuốt ve dọc theo đùi non mịn màng của cô. Sự đụng chạm không chút e dè này khiến cô rùng mình, hai chân tự động dang rộng ra để đón nhận.

Bàn tay buốt giá của vong hồn to lớn và thô ráp, làn da hắn căng cứng, trơn tuột và ướt sũng nước sông. Những ngón tay lạnh ngắt di chuyển từ đầu gối cô, đi dần lên phía trong đùi non. Làn da nhạy cảm của Lan nổi lên từng lớp gai ốc vì lạnh dưới mỗi vết chạm của hắn. Thế nhưng, ngay sau cảm giác buốt giá ấy lại là một luồng nhiệt nóng bỏng rạo rực bùng lên, thiêu đốt từ bên trong. Hắn thọc nhẹ ngón tay vào kẽ đùi cô, cọ xát lớp da ướt lạnh vào làn da nóng bỏng đang run rẩy.

Hắn luồn một chân vào giữa hai đùi Lan, đè chặt lấy đùi cô bằng một sức nặng khổng lồ. Lan cảm nhận được lớp da thịt ướt sũng của hắn đang cọ xát vào da cô, mang theo mùi bùn sông nồng nặc và mùi gỗ mục ướt nước. Hai bàn tay lạnh buốt của hắn luồn vào bên trong chiếc áo ngủ đã bị kéo lên đến ngực, bóp chặt lấy hai bầu ngực trần của cô. Những ngón tay thô ráp miết mạnh lên đầu vú nhô cao, liên tục vê tròn và kéo nhẹ. Sự kích thích mạnh mẽ ở vùng ngực khiến dịch nhờn ở lồn Lan tuôn ra xối xả. Cô cảm nhận rõ ràng lồn mình đang ướt đẫm, dòng nước ấm áp chảy ra như muốn sưởi ấm cho sự buốt giá của bóng ma.

Ngón tay của vong hồn di chuyển xuống phía dưới bụng dưới, cọ xát nhẹ qua lớp lông mu rậm rạp rồi chạm thẳng vào hai cánh lồn mọng nước của cô. Lan run bắn người, hai tay bấu chặt lấy đầu giường gỗ. Bóng ma dùng các ngón tay lạnh lẽo tách rộng hai mép âm đạo ra. Ngón tay trỏ của hắn, buốt giá tựa như đá, đặt ngay lên hạt trân châu nhạy cảm đang sưng tấy của cô.

Hắn bắt đầu chà xát. Tốc độ chà xát tăng dần. Mỗi lần ngón tay lạnh buốt lướt qua điểm nhạy cảm ấy, Lan lại nấc lên một tiếng. Sự buốt lạnh cọ xát vào nơi nóng bỏng nhất tạo ra một loại khoái cảm kỳ lạ, vừa đau đớn vừa ngập tràn dục vọng. Lan không thể kiểm soát được hông mình nữa, cô bắt đầu chủ động đưa đẩy, nâng mông lên để phối hợp với nhịp tay của bóng ma. Cô ưỡn cong người lên, cố gắng ép hạt trân châu của mình sát hơn vào ngón tay buốt giá của hắn.

Khi âm đạo đã hoàn toàn đầy nước nhờn nhầy nhụa, bóng ma thọc sâu ngón tay vào bên trong. Lan oằn mình, miệng há to thở dốc nhưng không có âm thanh nào thoát ra ngoài ngoài tiếng rên rỉ ríu rít trong cổ họng. Ngón tay buốt giá xâm nhập vào vách âm đạo ấm nóng và chật hẹp của cô. Sự lạnh lẽo đi sâu vào bên trong cơ thể khiến Lan có cảm giác như một dòng nước sông đang chảy ngược vào tử cung mình. Hắn không dừng lại ở một ngón, mà thọc tiếp ngón thứ hai, rồi ngón thứ ba.

Tiếng dịch nhờn nhóp nhép vang lên rõ mồn một trong bóng tối tịch mịch của căn phòng. Bóng ma liên tục ngoáy sâu, khuấy đảo bên trong vách âm đạo. Hắn rút tay ra rồi lại thọc mạnh vào, nhịp nhàng và thô bạo. Mỗi lần ngón tay lạnh buốt của hắn chạm vào điểm gồ nhạy cảm sâu bên trong, cả người Lan lại giật nảy lên, các thớ cơ lồn co thắt kịch liệt quanh ngón tay lạnh buốt kia, hút chặt lấy nó như muốn nuốt chửng lấy sự lạnh lẽo ấy.

Trong bóng tối, Lan cảm nhận được một khuôn mặt đang áp sát vào cổ cô. Hơi thở lạnh ngắt của bóng ma thổi vào gáy cô, mang theo mùi của bùn đất bờ sông và mùi nhang tàn tanh nồng. Đôi môi lạnh lẽo của hắn áp vào làn da cổ của cô, không phải để hôn, mà để hút lấy sinh khí. Lan cảm thấy sức lực trong cơ thể mình đang trôi tuột đi theo từng nhịp ngón tay thọc vào rút ra của hắn, nhưng cô không quan tâm. Cơn khát dục vọng cuồng loạn đã thiêu rụi chút lý trí còn sót lại. Cô gục đầu ra sau gối, hai vai run rẩy dữ dội khi ngón tay của thực thể ma quái thọc sâu hơn, chạm đến tận cùng nơi sâu kín nhất của lồn cô. Dịch thủy ấm nóng phun ra xối xả, xối thẳng vào những ngón tay lạnh lẽo của hắn. Lan thét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, toàn thân co giật kịch liệt khi luồng khoái cảm cực hạn nổ tung. Cô đạt đến đỉnh điểm của hoan lạc, cơ thể hoàn toàn rã rời, hai chân dang rộng run rẩy rồi buông xuôi trên chiếc chiếu nan ráp cạnh.

Bóng ma từ từ rút tay ra khỏi âm đạo cô. Mùi bùn sông và khí lạnh đột ngột loãng đi rồi tan biến vào bóng đêm tịch mịch. Sức nặng đè trên người Lan biến mất, để lại cô nằm trơ trọi, hơi thở dồn dập cạn kiệt sinh lực. Làn da cô tái nhợt dưới màn đêm, toàn thân ẩm ướt nước nhờn hòa lẫn nước sông lạnh ngắt còn vương lại trên cơ thể.

Lan nằm lịm đi một lúc lâu. Khi nhịp tim dần bình ổn lại, cô nghe thấy một tiếng động kỳ lạ phát ra từ gian nhà ngoài. Tiếng xèo xèo rất nhỏ, tựa như có thứ gì đó đang bị đốt cháy.

Cố gượng dậy với cơ thể mỏi nhừ, Lan bấu tay vào vách ngăn, hé mắt nhìn qua khe ván hở ra gian nhà chính. Nơi góc thờ tự tối tăm, lư hương đặt trước di ảnh của Vĩnh đột ngột bùng lên một ngọn lửa màu xanh lục leo lét. Ánh lửa xanh ma quái lập lòe giữa đêm đen, hắt lên khuôn mặt Vĩnh trong bức ảnh thờ một nụ cười lạnh lẽo, âm u.