Sức nặng vô hình ghì chặt trên đôi vai Minh đột ngột biến mất theo tiếng kính vỡ xoảng sắc lẹm từ gian thờ ngoài. Gã thở hắt ra một hơi ngập ngụa mùi rượu, lồng ngực phập phồng, rồi khuỵu xuống chống hai tay lên mép giường gỗ vẫn còn rung bần bật. Cơn tê liệt tan biến, nhường chỗ cho nỗi nhục nhã và điên cuồng dâng lên ngùn ngụt trong mạch máu. Gã không thèm nhìn Lan đang nằm thở dốc dưới lớp chăn ẩm ướt, chân trần đạp mạnh lên sàn nhà, lao thẳng ra gian nhà ngoài.

"Đứng lại... Minh... đừng..." Lan run rẩy kêu lên, cổ họng khản đặc.

Dương vật lạnh ngắt của Vĩnh vừa rút ra khỏi âm đạo cô vẫn còn để lại cảm giác buốt giá ê ẩm nơi bụng dưới. Lồn cô co thắt liên hồi theo phản xạ tự nhiên, liên tục đẩy ra những giọt dịch thủy nóng hổi hòa lẫn tinh dịch lạnh buốt của vong hồn. Lan cuống cuồng vớ lấy chiếc áo bà ba rách nút vứt bên mép giường, vừa cài tạm bợ những chiếc cúc còn sót lại vừa lảo đảo chạy theo sau chồng. Hai chân cô run rẩy, bước đi chệnh choạng trên sàn gỗ trơn trượt.

Tại gian nhà ngoài, chiếc bàn thờ bằng gỗ mít đổ sụp, bát hương vỡ đôi làm tàn nhang xám xịt tung tóe khắp sàn gỗ ẩm ướt. Minh đứng trân trối nhìn tấm di ảnh thờ của Vĩnh nằm úp sấp, những mảnh kính vỡ găm thẳng vào bức chân dung đen trắng. Gã run rẩy cúi xuống, giật phắt tấm ảnh lên. Một vết rách sâu hoắm chia đôi gương mặt Vĩnh, ngay vị trí đôi mắt vốn đã bị nứt từ mấy hôm trước.

Lan đứng nép sau cánh cửa buồng, hai tay ôm chặt lấy bả vai run rẩy. Dưới chân cô, những vệt dịch nhầy nhớp nháp vẫn rỉ ra từ kẽ đùi, nhỏ xuống mặt sàn gỗ lạnh ngắt. Cô cảm nhận rõ rệt sự trống trải buốt giá trong tử cung mình, nơi vừa mới được lấp đầy bởi dục vọng âm dương điên cuồng.

Minh ngoảnh lại, tròng mắt đỏ ngầu vằn lên những vệt máu hung tợn. Gã dí sát tấm ảnh rách nát vào mặt Lan, rít lên qua kẽ răng:

"Mày nhìn đi! Mày nhìn thằng nhân tình của mày đi! Nó hiện về đúng không? Nó trèo lên giường tao, nó ngủ với vợ tao ngay trước mắt tao!"

"Không phải... không phải thế..." Lan lắc đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt.

Minh gào lên một tiếng điên dại. Gã ném mạnh tấm di ảnh xuống sàn, dùng gót chân giẫm đạp cành cạch lên khung gỗ mít. Gã lật tung chiếc bàn xoay, đạp đổ hai cây nến đồng, đập phá mọi thứ sót lại trên tàn tích bàn thờ Vĩnh. Tiếng gỗ gãy, tiếng đồng chạm sàn vang lên chói tai trong không gian ngột ngạt.

Đột nhiên, gió bão ngoài cửa đẩy tung hai cánh cửa liếp. Một luồng khí buốt giá ập vào, thổi bùng đống tro nhang dưới sàn bay lên mù mịt. Đống tro xám không tan đi mà ngưng tụ lại thành một bóng người sũng nước, đứng lù lù ngay cạnh cột nhà.

Mùi bùn sông tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi Minh.

Bóng đen của Vĩnh hiện rõ mồn một. Thân thể hắn trần trụi, căng bóng nước, mái tóc dài bết chặt vào trán. Dương vật của vong hồn thâm tím, to dài dị thường vẫn còn rỉ ra những giọt nước sông đen ngòm. Đôi mắt đen sâu hoắm không có lòng trắng trừng trừng nhìn thẳng vào Minh.

"Đập nữa đi, Minh," giọng Vĩnh vang lên trầm đục, cuộn chảy từ lòng đất sâu. "Mày có đập nát cái bàn thờ này, có giẫm nát bộ xương tao dưới lòng sông, thì tội lỗi của mày vẫn nằm nguyên ở đó."

Minh lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào tủ chè, mặt tái mét không còn giọt máu. Gã run giọng:

"Mày... mày chết rồi! Mày tự sẩy chân ngã xuống sông bến dừa! Tao không có làm gì hết!"

Vong hồn Vĩnh bước tới một bước, để lại những dấu chân sũng nước đen ngòm trên sàn. Hắn cười, tiếng cười khục khục trong cổ họng đầy nước:

"Tự sẩy chân? Đêm mưa lũ ba năm trước, tao say rượu bám vào mạn thuyền của mày. Mày nhìn thấy chiếc khăn tay tao thêu tặng Lan trong túi áo tao. Mày ghen. Mày sợ Lan sẽ thuộc về tao. Chính mày đã cầm cây chèo gỗ lim đập mạnh vào ngón tay tao, đẩy tao trượt xuống dòng nước lũ."

Minh lắc đầu lia lịa, mồ hôi vã ra ròng ròng:

"Không phải! Đêm đó tối trời, sóng dữ dội! Tao không nhìn thấy gì hết!"

"Mày nhìn thấy rõ từng ngón tay tao bám trên be thuyền!" Giọng Vĩnh đột ngột rít lên, mang theo hơi lạnh thấu xương làm ngọn nến còn sót lại vụt tắt. "Tao đã van xin mày. Tao hét lên giữa dòng nước lạnh buốt rằng tao lạnh lắm, cứu tao với. Nhưng mày lại cầm cây chèo đập thêm một nhát nữa vào đầu tao. Mày đứng trên mạn thuyền quay lưng đi thẳng, bỏ mặc tao chìm dần vào lòng sông tối tăm, nước phù sa tràn vào phổi ngạt thở."

Lan nghe những lời đó, hai tai ù đi. Cô trợn tròn mắt nhìn chồng, bàn tay run rẩy bấu chặt vào cánh cửa buồng đến mức bật máu móng tay:

"Minh... anh hại anh Vĩnh thật sao? Anh nói anh ấy tự ngã... Anh nói anh đã cố cứu anh ấy nhưng không kịp..."

"Mày câm mồm!" Minh quay sang quát Lan, gương mặt méo mó vì sợ hãi và giận dữ. "Nó là thằng muốn cướp mày! Nó xứng đáng phải chết dưới dòng sông đó! Tao mới là chồng mày!"

Vong hồn Vĩnh tiến sát hơn, khí lạnh từ thân thể hắn tỏa ra khiến da thịt Minh nổi đầy gai ốc. Vĩnh đưa bàn tay trắng bệch, căng phồng nước lên, những ngón tay dài ngoằn ngoèo chỉ thẳng vào mặt Minh:

"Mày cướp Lan về, nhưng mày có đối xử tốt với cô ấy không? Mày bỏ mặc cô ấy cô đơn trong căn nhà rách này để đi những chuyến xe dài ngày. Mày đánh đập, dày vò cô ấy mỗi khi mày say rượu. Minh, mày chỉ xem Lan như món đồ chơi để thỏa mãn thú tính của mày."

"Tao không giết nó! Nó tự chết!" Minh gầm lên. Sự sợ hãi tột cùng biến thành cơn điên dại của kẻ bị dồn vào đường cùng. Gã xoay người chạy xộc vào bếp, vớ lấy con dao phay bản lớn dùng để chẻ củi. Gã cầm dao lao ra, chém điên cuồng vào bóng ma của Vĩnh.

Lưỡi dao bén ngót chém vào không khí lạnh buốt, chỉ cắt đôi luồng khói xám tanh nồng rồi va vào cột nhà nghe cạch cạch. Nhưng vong hồn Vĩnh không biến mất. Hắn áp sát, hai bàn tay lạnh ngắt vồ lấy cổ Minh. Minh hét lên, cố dùng sức mạnh trần tục của gã tài xế đường dài để vật lộn.

Cả hai giằng co dữ dội, đẩy nhau từ hiên nhà gỗ lao ra ngoài khoảng sân đầy bùn đất. Gió bão quật xối xả vào mặt. Mưa quất rát da thịt.

Dưới trời mưa tầm tã, mặt sân đất nhanh chóng biến thành một bãi bùn nhão nhoét, trơn trượt. Minh điên cuồng vung dao, cố chém vào cơ thể căng bóng nước của Vĩnh. Mỗi nhát dao chém xuống chỉ để lại những vệt nước đen rỉ ra, nhưng Vĩnh không hề buông lỏng tay. Những ngón tay dài, móng tay thâm đen của vong hồn bấu chặt vào da cổ Minh, cào rách từng mảng da thịt khiến máu đỏ hòa lẫn nước mưa tuôn xối xả.

"Thằng khốn! Tao giết mày thêm lần nữa!" Minh gầm rú, hai chân gã bấm sâu vào bùn lầy để tìm điểm tựa. Gã dùng bả vai to khỏe húc mạnh vào lồng ngực ướt đẫm của Vĩnh, cố đẩy bóng ma ra xa.

Nhưng Vĩnh không có trọng lượng của người thường. Hắn bay lơ lửng, dùng lực lượng âm khí lạnh buốt kéo lê Minh về phía bến sông. Gót chân Minh đã chạm đến mép đất sạt lở của bến sông dừa. Nước sông dâng cao, cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa, réo gào hung hãn tựa con quái vật đang chờ chực nuốt chửng con mồi.

"Lan! Cứu anh! Cầm dao chém chết nó!" Minh gào thét, giọng gã khản đặc giữa tiếng gió rít bên tai.

Lan chạy lao ra hiên nhà, đứng sững dưới mưa bão. Tóc cô bết chặt vào mặt, chiếc áo bà ba ướt sũng dán chặt vào thân hình gầy mòn, làm lộ rõ bầu ngực săn chắc cùng hai núm vú đang co cứng lại vì lạnh. Từ kẽ đùi cô, dòng tinh dịch lạnh ngắt của Vĩnh vẫn trôi tuột theo nước mưa chảy xuống chân.

Cô nhìn thấy hai người đàn ông đang vật lộn sát mép nước. Minh đang đè lên bóng đen của Vĩnh, con dao phay trong tay gã chĩa thẳng vào hốc mắt đen ngòm của vong hồn. Dù là ma, nhưng dưới sức mạnh thể chất điên cuồng của Minh trong cơn sinh tử, bóng của Vĩnh bắt đầu mờ nhạt đi dưới những làn mưa xối xả.

"Lan! Cứu anh!" Giọng nói của Vĩnh chợt vang vọng trong tâm trí Lan, không phải tiếng thét gào đau đớn mà là tiếng thì thầm dịu dàng, đầy khao khát như những đêm hắn vuốt ve cơ thể cô. "Đừng để nó giết anh lần nữa... Anh muốn được ở bên em... trong căn buồng tối... trên chiếc chiếu nan..."

Lan đứng dưới mưa, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đầu óc cô quay cuồng trong những luồng suy nghĩ hỗn độn.

If Minh thắng, gã sẽ giết chết vong hồn Vĩnh vĩnh viễn. Và rồi, cô sẽ phải quay lại cuộc sống với người chồng thô bạo này. Gã sẽ biết cô đã ngủ với ma, gã sẽ hành hạ cô, đánh đập cô đến chết trong căn nhà gỗ hẻo lánh này. Những chuyến xe dài ngày của gã lại tiếp tục, bỏ mặc cô cô đơn, lạnh lẽo trong bóng tối. Cô sợ hãi sự thô ráp, hung hãn của Minh. Cô ghê tởm mùi rượu nồng nặc và những cú thúc bạo lực không chút cảm xúc của gã.

Còn Vĩnh... Vĩnh mang lại cho cô sự đê mê nhục dục lạnh lẽo nhưng đầy cuồng nhiệt. Vĩnh vuốt ve cô bằng sự dịu dàng mà cô thèm khát suốt bao năm qua. Dù cơ thể cô có suy kiệt, da dẻ có nhợt nhạt, cô vẫn muốn hơi ấm ma mị đó. Cô muốn lồng ngực mình được lấp đầy bởi dương vật lạnh ngắt của Vĩnh, muốn được nghe tiếng thì thầm bên tai trong bóng tối.

Nỗi sợ hãi tương lai địa ngục bên cạnh Minh biến thành một sự tàn nhẫn điên cuồng. Sự đồng lõa tột cùng với ma quỷ đã hoàn toàn nuốt chửng phần nhân tính còn sót lại trong cô.

Lan cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh ngọt của máu lan nhanh trong khoang miệng. Cô lao thẳng về phía hai người đàn ông đang vật lộn trên bùn lầy.

Minh đang dồn hết sức đè chặt Vĩnh xuống sát mép nước sạt lở. Con dao phay trong tay gã chỉ còn cách mắt Vĩnh vài phân. Gã tài xế thở dốc, cười gằn:

"Chết đi thằng ma đói!"

Đúng lúc đó, Lan áp sát từ phía sau Minh. Cô dùng hết sức bình sinh, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy mòn của mình xô mạnh vào tấm lưng rộng đầy sẹo của chồng.

Minh giật mình quay ngoắt lại, đôi mắt một mí co rút nhìn vợ đầy kinh ngạc:

"Mày..."

Lực đẩy đột ngột từ Lan cộng với nền đất bùn trơn trượt sát mép nước khiến gã tài xế mất thăng bằng hoàn toàn. Chân Minh hụt vào khoảng không phía dưới bến sông sạt lở.

Gã ngã nhào xuống lòng sông lũ.

"Lan!" Minh gào lên một tiếng tuyệt vọng trước khi toàn bộ thân hình chìm nghỉm vào dòng nước xiết cuồn cuộn bùn đất.

Gã cố trồi lên, cánh tay thô ráp quờ quạng bám lấy mép rễ dừa nước mọc ven bờ. Nhưng Lan không dừng lại. Cô nhìn chằm chằm vào những ngón tay của chồng đang bấu chặt vào rễ cây, gương mặt cô không chút cảm xúc dưới làn mưa bong bóng phập phồng. Cô tiến lại gần, dùng chân trần giẫm mạnh lên những ngón tay thô ráp của Minh, y hệt cách Minh đã làm với Vĩnh năm xưa.

"Buông ra đi," Lan thì thầm, giọng cô bị tiếng mưa bão nuốt chửng.

Cơn đau và dòng nước lũ hung hãn lập tức cuốn phăng Minh ra xa. Bóng dáng gã nhấp nhô vài lần giữa những ngọn sóng đục ngầu phù sa rồi chìm hẳn vào khoảng tối mênh mông của con sông bão bùng.

Mặt nước sông réo gào dữ dội thêm vài hồi rồi trả lại sự tĩnh lặng đáng sợ của dòng chảy xiết.

Lan đứng trơ trọi trên mép bến sông sạt lở, nước mưa xối xả gột rửa sạch sẽ những vết bùn đất bám trên mặt và những vết tinh dịch khô cứng trên đùi cô. Bàn tay lạnh buốt luồn qua eo Lan từ phía sau, kéo sát tấm lưng lạnh ngắt của cô vào một khuôn ngực sũng nước.

Dương vật lạnh ngắt của Vĩnh áp sát vào mông cô, cứng đờ và thèm khát. Lan không run sợ, cô khẽ ngửa đầu ra sau, tựa vào bả vai lạnh lẽo của vong hồn, thở dài đầy thỏa mãn.

Cơn bão dần ngớt. Mưa bắt đầu tạnh hẳn, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh của nửa đêm bao trùm lấy khúc sông vắng.

Lan lờ đờ bước từ bến sông vào nhà. Cơ thể cô ướt sũng, những giọt nước từ gấu áo bà ba nhỏ tí tách xuống sàn gỗ ba gian. Căn nhà hoang tàn sau trận đập phá của Minh.

Cô bước đến gian thờ ngoài. Chiếc bàn thờ gỗ mít nằm nghiêng ngả, tàn nhang trộn lẫn nước mưa tràn vào từ cửa liếp tạo thành một thứ bùn xám xịt dơ bẩn trên sàn. Lan cúi xuống, bắt đầu thu dọn. Cô dựng lại chiếc bàn thờ gỗ mít, lau chùi sạch sẽ những vết bẩn bám trên mặt bàn. Cô nhặt từng mảnh kính vỡ của di ảnh Vĩnh, cẩn thận nhặt tấm ảnh chân dung bị rách đôi lên, dùng những ngón tay run rẩy ghép hai nửa gương mặt Vĩnh lại với nhau rồi đặt lại vị trí cũ trên bàn thờ.

Mỗi động tác của cô đều chậm chạp, vô hồn tựa kẻ mộng du. Xong xuôi, cô gom hết đống tàn nhang vỡ vụn dưới sàn vứt đi, lau sạch sẽ những vết nước sông đen ngòm.

Lan bước vào căn buồng tối mịt. Cô cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, để lộ cơ thể trần trụi dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn nến nhỏ vừa thắp trên bàn trang điểm. Da thịt cô trắng bệch, nổi đầy những nốt bầm tím lạnh ngắt hình dấu ngón tay chạy dọc hông và đùi non. Cô không mảy may kinh sợ, ngược lại còn tự vuốt ve những vết hằn đó, tìm lại dư âm từ những cái chạm buốt giá đêm qua. 

Lan kéo chiếc ghế gỗ, ngồi xuống trước tấm gương soi ố vàng đã mờ đục theo thời gian. Cô cầm chiếc lược sừng cũ lên, bắt đầu chậm rãi chải mái tóc dài ướt sũng của mình dưới ánh nến chập chờn. Những giọt nước lạnh buốt từ lọn tóc nhỏ tong tong xuống đôi vai trần gầy guộc.

Dưới ánh nến leo lét, bóng tối sau lưng cô đột ngột co thắt lại rồi ngưng tụ thành một vệt đen sũng nước. Một đôi tay xám ngoét, căng phồng nước từ từ vươn ra từ hư không, ôm chặt lấy bả vai và vòng qua cổ Lan kéo ghì lại. Trong gương, gương mặt Vĩnh hiện lên rõ mồn một ngay sát bên tai cô. Vong hồn nở một nụ cười điên dại, để lộ hàm răng trắng nhởn tương phản với khuôn mặt xám xịt oán khí. Đôi mắt đen sâu hoắm không có lòng trắng trừng trừng nhìn thẳng vào hình bóng Lan phản chiếu trong gương, trong khi những ngón tay lạnh buốt của hắn luồn sâu vào làn tóc ẩm ướt, mơn trớn đôi gò bồng đảo trần trụi. Lan khẽ khép hờ mắt, ngửa đầu ra sau đón nhận hơi lạnh buốt giá quen thuộc, một tiếng rên rỉ mê dại thoát ra khỏi bờ môi nhợt nhạt.