Tiếng đế giày của Minh nện thình thịch lên thềm nhà, mỗi lúc một gần sát cửa buồng. Lan hốt hoảng gượng dậy từ sàn nhà gỗ ẩm ướt đầy tinh dịch lạnh ngắt. Đầu óc cô quay cuồng, hai đầu gối bủn rủn, suýt trượt ngã trên bãi dịch thủy nhầy nhụa chưa kịp khô. Nghe tiếng then cửa gian ngoài bị gạt cạch một tiếng thô bạo, cô vội vã vơ lấy bộ đồ bà ba vứt lăn lóc dưới góc tủ, cuống cuồng mặc vào để che giấu cơ thể kiệt quệ, run rẩy.
Rầm!
Minh đẩy mạnh cánh cửa buồng. Gương mặt gã đỏ gay, mắt vằn tia máu bốc lên nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn mùi dầu máy. Vừa nhìn thấy vợ đứng bên mép giường, gã vứt phịch chiếc túi vải xuống sàn, lao tới ôm ghì lấy cô.
"Nhớ tao không con đĩ? Đi cả tuần mệt muốn rã xác, chỉ thèm mỗi cái lồn của mày."
Bàn tay thô ráp đầy dầu mỡ của gã sục vào trong vạt áo bà ba của Lan, bóp mạnh lấy bầu ngực cô rồi kéo tuột chiếc quần dài của cô xuống. Lan rùng mình. Làn da gã nóng hầm hập, thô nhám như giấy ráp cọ vào da thịt nhạy cảm của cô. Lan quay ngoắt mặt đi, tránh né nụ hôn nồng nặc mùi men của chồng. Cả cơ thể cô cứng đờ, một cảm giác ghê tởm trào dâng trong lồng ngực. Sự thô bạo này trái ngược hoàn toàn với sự đê mê lạnh buốt mà vong hồn Vĩnh vừa mang lại.
Cái quay mặt của Lan làm Minh khựng lại. Gã gằn giọng, bàn tay đang luồn trong áo cô siết chặt đến đau điếng:
"Mày làm cái trò gì thế? Tao là chồng mày đấy! Hay là ở nhà mày húp nước tay nào rồi nên giờ chê tao?"
"Không... em mệt. Hôm nay em không khỏe," Lan lắp bắp, hai tay ra sức đẩy lồng ngực vạm vỡ của gã ra.
Cơn giận bùng lên, Minh đẩy ngã Lan xuống giường. Gã chống hai tay bên sườn cô, mắt sọc lên đầy nghi ngờ:
"Mệt? Mệt cái đéo gì mà mặt cắt không còn giọt máu thế kia? Mày giấu thằng nào trong buồng đúng không?"
Bị nghi ngờ, Lan vội kéo chăn che người. Minh giật phắt chiếc chăn ra, ném thẳng xuống đất. Nhưng ngay khi chiếc chăn vừa tuột khỏi tay gã, một mùi hương kỳ lạ sộc vào mũi Minh. Gã khựng lại, hít một hơi thật sâu. Đó không phải mùi xà phòng tắm, cũng không phải mùi cơ thể của Lan.
Mùi bùn sông tanh nồng nặc, ẩm ướt bám chặt trên từng sợi vải của chăn chiếu.
Minh quơ tay lên mặt chiếu, ngón tay chạm phải những mảng ẩm ướt lạnh ngắt. Gã cúi đầu ngửi mặt chiếu, rồi quay sang nhìn Lan với ánh mắt hung dữ:
"Cái mùi gì thế này? Mùi bùn sông dưới bến... Sao lại tanh tưởi thế này? Mày dẫn thằng nào lên giường tao?"
Lan tái mét mặt mày. Cô cố kéo vạt áo bà ba che đi phần đùi non đang lộ ra ngoài. Nhưng phản ứng cuống quýt của cô càng khiến Minh điên tiết. Gã lao tới, thô bạo túm lấy hai cổ tay vợ, gạt phắt đôi chân cô ra.
"Buông em ra! Minh! Anh điên rồi!" Lan khóc thét lên, cố co rúm người lại để giấu chiếc quần đùi mỏng đang dính nhớp nháp dịch thể.
"Đứng yên!" Minh gầm lên. Gã dùng sức mạnh của gã đàn ông lái xe đường dài đè chặt hai chân cô xuống mặt giường.
Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt qua kẽ vách gỗ thưa, Minh sững sờ. Trên làn da đùi non trắng bệch của Lan xuất hiện hàng loạt vết bầm tím sẫm màu. Những vết bầm hình rõ năm ngón tay bấu chặt, to bản và lạnh ngắt như thể bị đè nghiến bởi một bàn tay người chết.
Minh run lên vì cơn ghen tuông điên cuồng bóp nghẹt lồng ngực. Gã dùng ngón tay thô ráp di mạnh vào vết bầm trên đùi Lan, rít qua kẽ răng:
"Vết tay thằng nào đây? Thằng nào bóp đùi mày đến nông nỗi này? Mày nói mau!"
Lan chỉ biết khóc nghẹn, lắc đầu quầy quậy:
"Không có ai cả... Em bị bóng đè... Em tự cào thôi..."
"Tự cào mà ra hình dấu tay đàn ông thế này à? Mày coi tao là thằng ngu chắc?"
Minh buông Lan ra, bắt đầu điên cuồng lục lọi trong phòng ngủ. Gã giật tung cánh cửa tủ quần áo, hất tung hết quần áo của Lan ra sàn nhà gỗ. Gã lật tung đống gối đầu, dốc ngược chiếc hòm thiếc cũ kỹ chứa tiền tiết kiệm của hai vợ chồng. Tiếng đổ vỡ, tiếng gỗ va đập rầm rầm vang lên liên tiếp trong căn buồng chật hẹp. Minh cúi xuống gầm tủ, lục soát mọi ngóc ngách tối tăm để tìm kiếm bằng chứng của kẻ thứ ba.
Cơn điên cuồng tìm kiếm đẩy Minh về phía chân giường ngủ. Gã thở dốc, mồ hôi nhễ nhại hòa lẫn mùi rượu khiến mặt gã càng thêm dữ tợn.
Minh cúi rạp người xuống, áp sát mặt xuống sàn gỗ ẩm sát chân giường để nhìn sâu vào gầm tối. Ngón tay gã mò mẫm trong lớp bụi bẩn và mạng nhện. Chợt, đầu ngón tay gã chạm phải một vật nhỏ, cứng nằm sâu dưới gầm giường ngủ ngay sát chân giường.
Minh rút tay lại, mở lòng bàn tay ra dưới ánh sáng yếu ớt.
Đó là một chiếc cúc áo cũ kỹ bằng nhựa đục, đã sờn góc, loại cúc áo mà Minh vô cùng quen thuộc. Chiếc cúc áo này chính là từ chiếc sơ mi cũ mà Vĩnh thường mặc trước khi chết.