Minh trừng mắt nhìn chiếc cúc áo cũ kỹ bằng nhựa đục nằm im lìm trên lòng bàn tay thô ráp đầy dầu mỡ của mình. Khớp ngón tay gã bóp chặt lấy vật thể nhỏ bé kia đến mức muốn nghiền nát nó. Gã ngẩng đầu lên, tròng mắt vằn lên những tia máu đỏ lòm vì rượu và sự ghen tuông điên cuồng, nhìn chằm chằm vào Lan đang co rúm ở góc giường.
"Cái này..." Giọng Minh khàn đặc, rung lên bần bật trong cổ họng gã. Gã nhổm dậy, bò rạp trên giường rồi dùng bàn tay to bản tóm chặt lấy cổ chân Lan, giật mạnh cô về phía mình. "Cái cúc áo này là của thằng Vĩnh! Chính tay tao liệm đồ cho nó đem chôn, sao cái cúc này lại nằm dưới gầm giường tao hả?"
Lan khóc thét lên, cố sức đạp chân còn lại vào bả vai Minh để đẩy gã ra. "Em không biết! Em thực sự không biết mà! Chắc nó rụng từ xưa... Anh buông em ra, Minh ơi!"
"Mày nói láo! Vết bầm trên đùi mày còn mới tinh, mùi bùn sông nồng nặc cả cái giường này mà mày bảo từ xưa à?"
Cơn phẫn nộ làm mờ mắt Minh. Sự nghi ngờ tích tụ bấy lâu nay bùng phát thành thú tính của gã đàn ông thô lỗ. Gã nhào tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến Lan xuống mặt chiếu nan ráp cạnh. Gã dùng hai tay ghim chặt cổ tay Lan lên đỉnh đầu cô, mặc kệ cô giãy giụa và khóc lóc van xin. Tiếng ga trải giường bị cào xé sột soạt hòa cùng tiếng thở dốc đầy mùi cồn của Minh.
"Mày là vợ tao! Hôm nay tao phải cho mày biết thằng nào mới là chủ cái nhà này!"
Minh dùng một tay khóa hai cổ tay vợ, tay còn lại thô bạo giật phăng chiếc quần đùi mỏng mảnh của Lan ra. Tiếng vải rách xoành xoạch vang lên lạnh lùng. Làn da đùi non trắng bệch của cô phơi bày dưới ánh sáng lờ mờ, chằng chịt những vết bầm tím lạnh ngắt. Sự xuất hiện của những vết dấu tay ấy càng làm Minh điên tiết. Gã nhanh chóng cởi bỏ quần của mình, lộ ra dương vật thô ráp đang cương cứng đầy nóng vội. Gã không thèm vuốt ve, không màng đến sự đau đớn hay dòng nước mắt đang giàn giụa trên mặt Lan. Gã dùng đầu gối thô bạo banh rộng hai chân cô ra, rồi dấn mạnh cự vật vào sâu trong âm đạo.
Lan hét lên một tiếng đau đớn, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng. Âm đạo cô khô khốc, bị cự vật thô ráp của Minh chà xát làm rách da, đau buốt như có ngọn lửa thiêu đốt. Minh nhấp hông điên cuồng, những cú thúc nặng nề, cục cằn nện xuống giường gỗ tạo nên tiếng cọt kẹt khô khốc gắt gỏng.
"Mày mở miệng ra cho tao! Thằng nào đã nằm lên đây? Thằng nào bóp đùi mày hả con đĩ?" Minh gầm rú, một tay chộp lấy cằm Lan vặn vẹo, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đỏ gay, đầy sát khí của mình.
Lan đau đớn quay đầu tránh né, hai tay cào cấu vô vọng vào tấm lưng đẫm mồ hôi của chồng. Cô ghê tởm thứ mùi rượu nồng nặc và sự thô bạo bẩn thỉu đang chà đạp lên cơ thể mình. Cơn co thắt ở lồn cô hoàn toàn là phản ứng của sự từ chối và đau đớn, không hề có một chút khoái cảm nào. Cô nhắm nghiền mắt, trong lòng dâng lên nỗi uất ức tột cùng.
Giữa lúc Minh đang hì hục nhấp hông đầy điên cuồng, nhiệt độ trong phòng ngủ đột ngột rơi thẳng xuống.
Cơn lạnh buốt từ gầm giường bò lên, quấn chặt lấy hai chân Minh. Gió buốt từ bờ sông thổi qua kẽ vách gỗ thưa, làm rèm cửa rách nát bay phần phật rồi bỗng chốc đông cứng lại. Hơi thở của Minh hóa thành những làn khói trắng xóa trong không khí.
Minh chợt khựng lại, động tác nhấp hông dừng hẳn. Gã há miệng thở dốc nhưng cơ thịt toàn thân lập tức cứng đờ. Đôi mắt gã trợn trừng kinh hãi khi nhận ra mình không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay. Từ phía góc tối của gian phòng ngủ, một bóng đen cao lớn, trần trụi từ từ bước ra. Thân thể bóng đen ấy ướt sũng nước sông, bùn đất bết vào da thịt bệch bạc, nhỏ từng giọt nước lạnh buốt xuống sàn gỗ kêu tí tách.
Đó là Vĩnh. Khuôn mặt anh ta lạnh lùng, đôi mắt sâu hoắm chỉ còn lòng đen sâu thẳm nhìn xoáy vào Minh.
Vong hồn Vĩnh tiến lại gần giường. Cơn tà khí tỏa ra từ bóng ma khiến chiếc đèn dầu treo tường gian ngoài tắt phụt, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy căn buồng. Minh rú lên trong cổ họng nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng khò khè bất lực. Cự vật của Minh vẫn còn cắm trong lồn Lan lập tức mềm nhũn, tuột ra ngoài. Vong hồn Vĩnh đưa bàn tay lạnh ngắt chạm vào trán Minh. Một luồng luồng điện buốt giá chạy dọc sống lưng Minh, đẩy gã văng ra bên cạnh.
Minh ngã xoài xuống mép vách gỗ, toàn thân cứng đờ như một bức tượng thịt. Gã đứng trân trối, hai mắt trợn ngược trong nỗi kinh hoàng tột độ, hoàn toàn bị liệt cơ nhưng mọi giác quan vẫn hoạt động rõ ràng.
Vĩnh quay sang nhìn Lan. Ánh mắt vong hồn dịu lại, chứa đầy sự thèm khát nhục dục âm u. Lan nằm trên giường, cơ thể run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Nhưng khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc của Vĩnh, nỗi sợ hãi trong cô nhanh chóng bị dập tắt bởi một luồng sóng nhiệt âm ỉ trỗi dậy từ sâu trong tử cung. Cô nhận ra sự bảo vệ của bóng ma đối với mình.
Vĩnh cúi xuống, ôm lấy thân thể trần truội của Lan kéo dậy. Bàn tay lạnh buốt của vong hồn vuốt ve từ cổ cô xuống bầu ngực tròn trịa, ngón tay mân mê đầu vú đang săn cứng vì lạnh. Lan khẽ rên rỉ, đầu gục vào bờ vai ướt sũng bùn sông của anh ta. Mùi nước sông hôi tanh pha lẫn hương nhang tàn ngột ngạt bao phủ lấy khứu giác cô, kích thích mọi tế bào thần kinh nhạy cảm.
Vĩnh đỡ Lan đứng dậy. Anh ta ép mạnh lưng cô vào bức vách gỗ ẩm ướt ở tư thế đứng tựa tường. Tấm lưng trần của Lan chạm vào thớ gỗ lạnh, nhưng phía trước lại bị áp chặt bởi lồng ngực bệch bạc, buốt giá của vong hồn. Vĩnh nhấc một chân của Lan lên, quấn quanh hông mình.
"Minh... nhìn kìa..." Một giọng nói âm vang từ hư vô thì thầm sát tai Lan, nhưng lại dội thẳng vào màng nhĩ của Minh đang đứng trơ trối bên cạnh.
Vĩnh đưa dương vật to lớn, lạnh buốt của mình áp sát vào khe lồn đang ướt át của Lan. Cu của vong hồn không mang nhiệt độ cơ thể người trần, nó nhẵn bóng, cứng ngắc như một khúc gỗ ngâm nước lâu ngày. Vĩnh ấn mạnh một cái, cự vật lạnh ngắt lút sâu vào tận cùng âm đạo Lan.
Lan ngửa cổ ra sau, miệng há hốc phát ra một tiếng rên rỉ kiều mị. Cảm giác lạnh buốt truyền thẳng từ lồn lên đại não, kích thích những dịch thủy nóng hổi phun ra xối xả để bao bọc lấy cự vật của bóng ma. Vĩnh bắt đầu thúc hông. Mỗi cú thúc của anh ta trầm ổn nhưng cực mạnh, tiếng da thịt va chạm giữa người và ma vang lên đều đặn.
Minh đứng cách đó chưa đầy hai bước chân. Gã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Dưới ánh sáng mờ ảo của đêm đen, gã thấy vợ mình - người phụ nữ vừa khóc lóc van xin gã - giờ đây đang dạng rộng chân, tự nguyện ôm cổ vong hồn người bạn thân đã khuất. Gã thấy dương vật xám ngoét của Vĩnh thọc ra rút vào liên tục trong lồn Lan, mỗi lần rút ra đều kéo theo những vệt dịch thủy nhầy nhụa, lấp lánh dưới bóng tối. Gã muốn hét lên, muốn lao vào băm vằn bóng ma kia, nhưng cơ thể gã hoàn toàn tê liệt, chỉ có giọt nước mắt nhục nhã, căm hận từ từ lăn dài trên gò má thô ráp.
Lan không còn chút e sợ nào nữa. Sự lạnh lẽo của Vĩnh thâm nhập vào máu thịt cô, xoa dịu đi cơn đau đớn do Minh gây ra trước đó. Cô ôm ghì lấy bờ vai trần ướt át của Vĩnh, các ngón tay cào mạnh lên tấm lưng lạnh ngắt của anh ta, để lại những vệt đỏ lằn dài trên làn da bệch bạc. Lan rên rỉ thành tiếng, hai đùi khép chặt lấy hông vong hồn, chủ động đón nhận sự chiếm đoạt trần trụi.
Vĩnh bế thốc Lan lên giường. Anh ta đặt cô nằm nghiêng, rồi ôm lấy cô từ phía sau ở tư thế úp thìa. Một tay vong hồn luồn ra phía trước, bấu chặt lấy bầu ngực mềm mại của Lan, tay kia lần xuống dưới mơn trớn hạt mầm nhạy cảm giữa hai mép lồn đầy nước nhờn. Cự vật của Vĩnh từ phía sau một lần nữa đâm xuyên qua hai cánh mông tròn trịa, lút sâu vào trong âm đạo cô.
Ở tư thế này, Lan cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt bên trong lồn mình bị lấp đầy hoàn toàn. Dương vật của Vĩnh nhấp nhô nhịp nhàng, cọ xát vào thành âm đạo nhạy cảm, khơi dậy những đợt sóng hoan lạc cuồng nhiệt. Lan cong người ra sau, mông chủ động đẩy lùi lại để đón nhận cú thúc sâu hơn. Gương mặt cô đờ đẫn, đôi mắt trợn ngược nhẹ, đắm chìm hoàn toàn vào cảm giác đê mê tê dại của cõi âm.
"Vĩnh... anh Vĩnh... mạnh nữa đi anh..." Lan thầm thì, giọng nói chứa đựng sự dâm đãng tột cùng mà Minh chưa từng được nghe.
Từng lời van xin của Lan như những nhát dao đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của Minh. Gã đứng đó, tận mắt nhìn thấy vợ mình rên rỉ, phối hợp nhịp nhàng với vong hồn kẻ đã chết. Sự nhục nhã tột cùng biến thành nỗi uất hận nghẹn ứ nơi cổ họng Minh. Gã muốn nổ tung, nhưng tà khí xung quanh vẫn khóa chặt gã trong trạng thái bất động.
Nhịp điệu ái ân càng lúc càng nhanh và cuồng loạn. Vĩnh ghìm chặt Lan xuống nệm, những cú nhấp hông dồn dập, mạnh mẽ khiến chiếc giường gỗ rung lắc dữ dội, phát ra tiếng động cọt kẹt liên hồi. Sức hút âm khí từ dương vật vong hồn liên tục rút cạn sinh lực của Lan, khiến làn da cô nhợt nhạt đi trông thấy, nhưng khoái cảm thể xác lại đẩy cô lên đỉnh điểm của sự sung sướng. Âm đạo Lan co thắt liên hồi, dòng dịch thủy nóng hổi phun trào dữ dội, hòa lẫn vào luồng tinh dịch lạnh ngắt như băng của Vĩnh đang bắn thẳng vào sâu trong tử cung cô.
Đúng vào khoảnh khắc cuộc mây mưa âm dương đạt đến đỉnh điểm cuồng nhiệt ấy...
Một tiếng động lớn kinh hoàng vang lên từ gian nhà ngoài. Chiếc bàn thờ bằng gỗ mít cũ kỹ thờ Vĩnh đột ngột đổ sụp xuống đất. Bát hương, chân nến rơi loảng xoảng, di ảnh thờ của Vĩnh đập mạnh xuống sàn nhà gỗ, tấm kính bảo vệ vỡ tan tành thành trăm mảnh nhọn hoắt.