Tôi miết mạnh lưỡi dao xuống thớt gỗ, tiếng sần sật của cuống cải ngọt vang lên đều đặn trong gian bếp chật chội. Cử động cánh tay lên xuống đều đặn giúp tôi cố xua đi những dòng suy nghĩ hỗn loạn đang cuộn lên trong lòng, nhưng mỗi nhịp dao hạ xuống lại như một tiếng gõ nhịp cho sự căng thẳng đang ngày một lớn dần.
Mười năm qua, căn nhà ống ba tầng nằm sâu trong ngõ hẹp này chỉ có ba mẹ con tôi sinh hoạt. Mọi thứ, từ chiếc kệ chén treo tường bằng inox đã xỉn màu, góc đặt chiếc máy giặt lồng đứng dưới gầm cầu thang ẩm tối, cho đến khoảng trống chật hẹp giữa bếp gas và bồn rửa bát đều được sắp xếp vừa vặn cho ba người phụ nữ. Sự gọn gàng, ngăn nắp đến mức đơn điệu đó đã duy trì một trật tự bình lặng suốt một thập kỷ, che giấu đi sự trống trải của một người đàn bà góa chồng từ năm hai mươi chín tuổi. Ở cái tuổi ba mươi chín này, tôi đã quen với việc khóa chặt những khao khát thể xác của mình sau lớp áo kín cổng cao tường, khoác lên mình vai trò của một người mẹ nghiêm khắc, đoan trang của hai đứa con gái đang tuổi lớn. Tôi tự đặt ra cho mình những nguyên tắc bất di bất dịch: không bao giờ mặc đồ quá mỏng khi ở nhà, không bao giờ để lộ những đường cong trên cơ thể trước mặt người ngoài, và luôn giữ khoảng cách chừng mực với mọi mối quan hệ nam giới. Tôi tự biến mình thành một bức tượng đá lạnh lẽo, một tấm gương đạo đức không tì vết cho Mai và Linh noi theo. Nhưng sâu thẳm bên trong, ở những góc tối tăm nhất của tâm hồn và thể xác, cơ thể của một người đàn bà đang độ chín muồi vẫn âm thầm đòi hỏi, vẫn khao khát hơi ấm và sự vuốt ve mà lý trí luôn tìm mọi cách chối bỏ. Mười năm không có đàn ông, mười năm tự mình giải quyết những đêm dài cô độc bằng sự chịu đựng, tôi tưởng mình đã hoàn toàn chai sạn.
Nhưng nửa tháng nay, sự xuất hiện của Quân đã đảo lộn hoàn toàn cái trật tự nhỏ bé, bình yên ấy.
Nó là thằng cháu họ hai mươi hai tuổi từ quê lên thành phố học nghề cơ khí, cao mét tám, bả vai rộng và luôn mang theo thứ sinh khí hừng hực của một gã trai trẻ đang độ sung mãn. Kể từ ngày Quân dọn vào căn phòng áp mái, ngôi nhà vốn chỉ có mùi nước xả vải dịu nhẹ và mùi phấn rôm của con gái giờ bị xâm chiếm hoàn toàn bởi mùi xà phòng tắm nam tính nồng nồng, mùi dầu máy bám trên vạt áo thun thô ráp, và cả mùi mồ hôi mộc mạc của một cơ thể đàn ông khỏe mạnh. Những đôi giày thể thao cỡ lớn choán hết lối đi ở cửa ra vào, chiếc khăn tắm ẩm vắt vội trên lan can cầu thang gỗ, và tiếng bước chân nặng nề, dồn dập trên cầu thang mỗi buổi sớm đều nhắc nhở tôi về sự hiện diện của một giới tính khác trong nhà. Sự xuất hiện của Quân giống như một luồng gió nóng thổi bùng lên đống tro tàn nguội lạnh trong tôi. Nhiều đêm nằm trên chiếc giường đơn ở tầng trệt, tôi chỉ biết trằn trọc, căng tai ra nghe tiếng cựa mình của nó từ căn phòng phía trên, tiếng dát giường gỗ kêu răng rắc mỗi khi nó xoay người, và đầu óc tôi lại tự động vẽ ra những hình ảnh đầy tội lỗi về cơ thể vạm vỡ của đứa cháu họ.
Tôi đưa tay quệt ngang thái dương khi hơi nóng từ bếp gas phả thẳng vào mặt, làm mồ hôi rịn ra bết bát trên trán và dọc theo hai bên thái dương. Chiếc kẹp tóc bằng sừng màu nâu tối tôi dùng để búi gọn mái tóc đen dài sau gáy hơi lỏng ra, khiến vài sợi tóc ẩm ướt rủ xuống gáy, dính chặt vào làn da cổ trắng ngần. Cái nóng của buổi chiều hè oi ả khiến tôi chọn chiếc áo sơ mi lụa cổ chữ V màu cát để mặc ở nhà cho mát mẻ. Nhưng lúc này, lớp vải lụa mỏng manh đã bị mồ hôi làm cho dán chặt vào tấm lưng thon thả, để lộ rõ đường cong mềm mại của chiếc áo lót ren màu đen bên trong cùng bờ vai gầy hao. Tôi đưa tay kéo nhẹ cổ áo để tìm chút không khí, nhưng hành động đó chỉ làm chiếc cúc áo trên cùng, vốn đã lỏng chỉ từ trước, tuột hẳn ra, lộ một khoảng da ngực trắng mịn và khe ngực đầy đặn lấp ló. Tôi giật mình định cài lại cúc áo, nhưng ngón tay ướt đẫm mồ hôi cứ trượt đi trên vạt lụa mềm mại, làm tôi càng thêm bối rối.
Tiếng bước chân huỳnh huỵch từ cầu thang gỗ cọt kẹt vọng xuống cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Âm thanh ấy nặng nề và mạnh mẽ, báo hiệu sự xuất hiện của Quân.
Quân bước vào bếp. Trên người nó chỉ mặc độc chiếc áo thun ba lỗ màu xám nhạt ôm sát khuôn ngực vạm vỡ và chiếc quần đùi thể thao màu đen rộng rãi. Làn da nó hơi ngăm vì nắng gió công trường, cánh tay săn chắc nổi rõ những đường gân chạy dài từ khuỷu tay xuống tận mu bàn tay. Mỗi lần Quân xuất hiện, gian bếp vốn đã nhỏ hẹp của tôi nay càng trở nên ngột ngạt, bức bối đến nghẹt thở. Chiếc áo ba lỗ khoét sâu để lộ hai bên sườn săn chắc và những thớ cơ bụng phẳng lỳ ẩn hiện sau lớp vải mỏng. Tôi cố tình nhìn đi chỗ khác, hướng mắt về phía rổ rau cải trên bàn bếp, nhưng hình ảnh vạm vỡ của nó vẫn kịp in đậm vào tâm trí tôi, kích thích mọi tế bào thần kinh nhạy cảm.
Nó đi thẳng đến bên cạnh tôi, sải bước dài chiếm trọn khoảng không gian hẹp giữa tôi và bồn rửa. Nó đưa cánh tay dài vượt qua đỉnh đầu tôi để lấy chiếc cốc thủy tinh trên kệ chén ngay phía trên bồn rửa. Mùi cơ thể nam tính quyện với mùi xà phòng tắm thơm nồng từ cơ thể nó lập tức bao vây lấy khứu giác của tôi, lấn át cả mùi hành tỏi đang phi trên bếp. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể cảm nhận được luồng nhiệt lượng ấm nóng tỏa ra từ da thịt cánh tay nó, chỉ cách gò má tôi vài phân. Những sợi lông tay đen mướt của nó khẽ sượt nhẹ qua vai tôi, mang theo một luồng điện nhẹ khiến tôi rùng mình, sống lưng run lên một đợt lạnh toát dù trong bếp đang nóng như lò thiêu.
Tôi cố giữ giọng nói bình thản, tiếp tục thái nốt mấy cọng rau cải trên thớt để che giấu sự bối rối đang dâng tràn.
Tôi: "Cháu đi học về rồi đấy à? Tắm rửa đi rồi lát ba dì cháu ăn cơm. Hôm nay cái Mai đi làm thêm về muộn, còn Linh thì chắc sắp học bài xong rồi."
Quân đặt chiếc cốc xuống bàn bếp, quay sang nhìn tôi. Ánh mắt nó sâu hoắm, sắc bén, dán chặt vào gáy tôi rồi từ từ hạ xuống phần lưng áo lụa đang dính bết vào da thịt, để lộ rõ đường ren áo lót màu đen. Ánh mắt ấy trần trụi và nóng bỏng đến mức tôi cảm thấy như da thịt mình đang bị một bàn tay vô hình mơn trớn, từng lỗ chân lông trên da tôi co rút lại đầy kích thích.
Quân: "Cháu tắm ở xưởng từ chiều rồi dì ạ. Để cháu phụ dì nhặt rau nhé. Dì nấu nướng một mình trong bếp nóng thế này mệt lắm."
Tôi: "Không cần đâu, dì làm loáng một lát là xong. Cháu ra phòng khách xem tivi đi."
Quân không đợi tôi trả lời. Nó chủ động cúi người xuống lấy rổ rau muống còn đặt dưới sàn nhà, ngay sát chân tôi. Khi nó cúi xuống, bả vai rộng lớn của nó vô tình sượt mạnh qua hông tôi. Lớp vải lụa mỏng của chiếc quần tây tôi đang mặc không đủ ngăn được sự cứng cáp, nóng bỏng từ bờ vai săn chắc của nó truyền sang. Sự đụng chạm đột ngột ấy làm tôi run lên, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến tôi mất tự chủ lùi lại một nhịp để né tránh sự gần gũi quá mức này.
Nhưng lối đi giữa bệ bếp và bức tường phía sau quá hẹp. Gót chân tôi vấp ngay vào mép gờ của chiếc tủ bếp bằng gỗ bên dưới. Mất thăng bằng, cả người tôi ngả nhào về phía sau, không kịp bấu víu vào đâu.
Tấm lưng tôi đập thẳng vào vòm ngực rộng lớn của Quân.
Sự va chạm trực tiếp khiến tôi chết lặng. Tấm lưng trần của tôi, qua lớp lụa mỏng ướt đẫm mồ hôi, áp sát vào cơ ngực săn chắc, nóng hổi của nó dưới lớp áo ba lỗ mỏng. Tôi cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ ngực rắn rỏi và cả nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của một gã trai trẻ ngay sau lưng mình. Bàn tay to lớn của Quân phản xạ cực nhanh, lập tức vòng ra phía trước, đỡ lấy eo tôi để giữ cho tôi khỏi ngã. Lòng bàn tay nóng như nung của nó áp chặt qua lớp áo lụa mỏng, ngón tay cái hơi miết nhẹ vào phần sườn nhạy cảm của tôi.
Tôi đứng im phăng phắc, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đã mười năm kể từ khi chồng mất, chưa từng có một người đàn ông nào chạm vào người tôi thế này, chứ đừng nói đến một cơ thể trẻ trung, đầy sức ép và sinh lực nam tính như Quân. Bản năng đàn bà bị chôn vùi bấy lâu nay đột ngột bị đánh thức, cựa quậy đầy nổi loạn dưới lớp da thịt đang nóng ran lên của tôi. Eo tôi thắt lại dưới cái ôm siết của nó, cơ thể tôi run rẩy, một cảm giác tê dại lan nhanh từ lòng bàn tay nó truyền đi khắp cơ thể. Tôi nghe thấy tiếng nước nhờn âm đạo của mình bắt đầu rỉ ra nhè nhẹ, làm ướt đẫm lớp quần lót mỏng manh. Sự kích thích thể xác quá lớn khiến tôi không thể đứng vững, hai đầu gối bủn rủn như muốn khuỵu xuống sàn nhà.
Tôi cố gắng tìm lại giọng nói của mình để chấm dứt tình huống nguy hiểm này, nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra âm thanh run rẩy yếu ớt.
Tôi: "Quân... buông dì ra đã. Dì đứng vững rồi."
Quân không hề né tránh hay giật mình lùi lại như tôi nghĩ. Ngược lại, nó đứng im, giữ nguyên vòng tay to lớn ôm chặt lấy eo tôi từ phía sau, siết nhẹ như muốn giữ tôi lại trong lòng. Nó thậm chí còn tiến thêm nửa bước để nhường khoảng trống cho chiếc nồi canh đang sôi sùng sục trên bếp, ép sát cơ thể mình vào lưng tôi hơn nữa. Hơi thở nóng hổi, dồn dập của nó phả thẳng vào vành tai và vùng cổ nhạy cảm của tôi, làm những sợi lông tơ dựng ngược lên vì kích thích. Từ phía sau, tôi cảm nhận rõ ràng một sự cứng cáp, nóng bỏng đang lớn dần lên dưới lớp quần đùi thể thao của Quân. Dương vật của nó, hay nói đúng hơn là cái cu lớn đang cương cứng, tì mạnh sát vào mông tôi qua lớp vải quần tây mỏng manh. Sự thô ráp và sức ép từ cơ thể nam tính của nó khiến tôi choáng váng. Nó khẽ nhúc nhích hông, khiến phần nhạy cảm ấy cọ xát nhẹ vào khe mông tôi. Cảm giác kích thích chạy dọc sống lưng khiến tôi không tự chủ được mà khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
Quân: "Dì có sao không? Vấp thế đau lắm đấy. Dì đi đứng phải cẩn thận chứ."
Giọng nó trầm thấp, khàn khàn dội thẳng vào tai tôi, mang theo một sự chiếm hữu đầy nam tính. Tôi cảm nhận được sự cứng cáp từ đùi nó đang tì sát vào mông mình qua lớp quần tây mỏng. Sự đụng chạm này vượt quá giới hạn của một cặp dì cháu thông thường. Đầu óc tôi quay cuồng trong sự giằng xé dữ dội. Một nửa trong tôi thét gào đòi đẩy nó ra ngay lập tức để bảo vệ tôn nghiêm của một người dì đoan chính, bảo vệ danh dự của người mẹ trước mặt các con. Nhưng nửa còn lại, phần đàn bà đê mê và khao khát hơi ấm nam tính đã thiếu vắng quá lâu, lại tham lam muốn chìm đắm trong vòng tay rắn chắc này thêm chút nữa, muốn được cọ xát nhiều hơn vào cái cu đang cứng ngắc của nó. Tôi cảm thấy chiếc quần lót của mình đã ướt đẫm hoàn toàn, thứ nước nhờn ấm nóng từ âm đạo rỉ ra làm tôi vừa xấu hổ vừa đê mê đến cực điểm.
Tôi dùng hết sức lực còn lại để xoay người lại trong vòng tay nó, đối mặt với nó để tự tạo ra khoảng cách. Nhưng hành động đó lại là một sai lầm nghiêm trọng. Khi tôi quay lại, khoảng không hẹp sát bệ bếp khiến cơ thể hai người càng dính chặt vào nhau hơn. Bụng tôi chạm sát vào bụng nó, hai gương mặt chỉ còn cách nhau chưa đầy một gang tay. Tôi phải ngửa cổ lên mới nhìn thẳng vào mắt nó. Khi xoay người, bộ ngực căng tròn của tôi cọ xát mạnh vào ngực nó, và phần bụng dưới của tôi lại áp sát vào dương vật đang cương cứng của Quân. Cái cu to dài của nó lúc này chỉ cách âm đạo của tôi qua hai lớp vải mỏng, nóng hổi và cứng ngắc như một thanh sắt nung.
Tôi cố lấy giọng nghiêm khắc của người bề trên, mặc dù lồng ngực đang phập phồng dữ dội dưới lớp áo lụa trễ nải.
Tôi: "Quân, cháu đứng dịch ra ngoài đi. Bếp núc thế này đứng sát quá không tiện. Các em nó nhìn thấy lại không hay."
Khi tôi nói, hai bầu ngực căng tròn của tôi phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, cọ xát nhẹ nhàng vào khuôn ngực rộng của Quân. Ánh mắt Quân không hề nhìn vào mắt tôi. Nó từ từ hạ xuống, chăm chú dán chặt vào cổ áo sơ mi lụa đang trễ nải của tôi. Chiếc cúc áo trên cùng tuột ra khiến khoảng da ngực trắng ngần, mịn màng và khe ngực sâu hút lộ ra rõ mồn một trước mắt nó, lên xuống theo nhịp thở gấp gáp của tôi. Ánh nhìn của nó trần trụi, nóng bỏng như muốn thiêu cháy lớp vải lụa, không hề che giấu sự thèm khát của một gã đàn ông trước một người đàn bà quyến quyến rũ. Nó nhìn chằm chằm vào bầu ngực trắng nõn của tôi, nơi đỉnh ngực đang nhô lên cứng ngắc dưới lớp áo lót ren mỏng vì lạnh và vì sự kích thích tột độ.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của nó, tôi bối rối đưa tay lên che trước ngực, nhưng ngón tay Quân đã khẽ chạm vào bàn tay tôi khi nó định với lấy chai nước mắm ngay cạnh bếp. Ngón tay nó ráp nhẹ, lướt qua mu bàn tay tôi, để lại một cảm giác ngứa ngáy khó tả. Nó không rút tay về ngay mà ngón tay cái khẽ vuốt dọc theo mu bàn tay tôi, rồi luồn xuống nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì nhẹ xuống mặt bàn bếp gỗ.
Quân: "Cháu xin lỗi, bếp nhà mình chật quá dì ạ. Cháu không cố ý."
Nó nói bằng giọng tỉnh bơ, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Ánh mắt nó vẫn không rời khỏi vùng cổ áo trễ của tôi, tạo nên một sự căng thẳng đặc quánh bao trùm lấy hai người trong góc bếp tối. Sự im lặng kéo dài giữa hai cơ thể đang dán sát vào nhau, tiếng nước sôi sùng sục trên bếp như càng làm tăng thêm nhiệt độ trong căn phòng. Bàn tay Quân ở eo tôi vẫn không hề lỏng đi, ngược lại các ngón tay nó bắt đầu luồn sâu dưới vạt áo lụa, chạm trực tiếp vào làn da sườn ấm nóng, mịn màng của tôi. Làn da tôi run rẩy co rúm lại trước sự tiếp xúc trực tiếp đầy táo bạo này. Tôi thở gấp, hai bầu ngực liên tục va chạm vào ngực nó, và đầu dương vật của nó vẫn tì mạnh vào bụng dưới của tôi qua lớp quần mỏng.
Tôi định quay đi để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này thì tiếng chìa khóa lạch cạch ở cửa chính đột ngột vang lên. Tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng cắt đứt sợi dây liên kết vô hình giữa tôi và Quân. Tôi giật bắn mình, nhưng Quân vẫn ghì chặt eo tôi thêm một nhịp nữa, ánh mắt nó hiện lên một tia tiếc nuối và khiêu khích trần trụi trước khi buông tay ra. Mai đẩy cửa bước vào, tiếng cười nói vô tư của nó từ phòng khách truyền thẳng vào bếp.