Tôi ghì chặt lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Quân, cảm nhận dương vật nóng hổi của nó từ từ rút ra khỏi âm đạo trong bóng tối của căn bếp, sau đó cả hai vội vã thu dọn bãi chiến trường trước khi Linh thức giấc. Tiếng nước lép nhép khẽ vang lên giữa không gian tĩnh mịch khi cơ thể chúng tôi tách rời. Dịch lồn ướt dính hòa lẫn tinh dịch ấm nóng từ cửa mình tôi trào ra, chảy dọc xuống đùi trong, để lại cảm giác nhớp nháp và ê ẩm tê dại.
Tôi khẽ run lên, cố bấu víu vào mép bàn gỗ để đứng vững. Quân cúi xuống, kéo chiếc quần lanh xộc xệch của tôi lên rồi nhanh chóng vơ lấy cuộn giấy ăn trên kệ bếp. Nó lau sạch những vệt nước ám muội vương vãi trên mặt bàn, rồi cúi xuống tỉ mẩn lau đi những giọt tinh dịch đang rỉ ra nơi đùi tôi. Sự chăm sóc thầm lặng nhưng đầy tính chiếm đoạt của gã cháu trai khiến tim tôi đập dồn dập. Tôi vội giật lấy mảnh giấy từ tay nó, tự lau sạch vùng kín đang sưng đỏ rồi vứt tất cả vào sâu trong thùng rác, đè túi nilon lên trên để ngụy trang. Cả hai không ai nói với ai câu nào, khẽ khàng bước lướt qua nhau trong bóng tối để trở về phòng ngủ của mình trước khi những tia sáng đầu ngày kịp rọi qua khe cửa.
Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị bữa cơm gia đình với gương mặt đoan trang, cố che giấu sự mệt mỏi và cảm giác ê ẩm, ẩm ướt ở vùng nhạy cảm. Mỗi bước di chuyển từ bồn rửa chén sang bếp ga đều khiến tôi khẽ cắn môi vì đau buốt. Lớp vải quần trong cọ sát vào cửa mình đang nhạy cảm sau những cú thúc thô bạo đêm qua. Chất dịch đặc sệt của Quân vẫn âm thầm rỉ ra, thấm đẫm miếng băng vệ sinh mỏng khiến tôi có cảm giác như cơ thể mình vẫn đang bị nó chiếm giữ. Tôi cố giữ đôi tay không run rẩy khi thái thịt, cố trưng ra vẻ mặt bình thản, nghiêm nghị thường ngày của một người mẹ đơn thân mẫu mực.
Mai chạy từ trên lầu xuống, tóc tai còn bù xù, vừa ngồi vào bàn ăn vừa hít hà.
Mai: "Thơm quá dì ơi! Sáng ra đã có thịt kho tàu ăn với xôi rồi ạ?"
Tôi khẽ quay đầu, mỉm cười dịu dàng để xua đi nét mệt mỏi trên khóe mắt.
Tôi: "Ăn nhanh đi rồi còn kịp giờ lên giảng đường. Linh đâu rồi con, sao chưa thấy xuống?"
Mai: "Nó đang dọn sách vở, tí xuống ngay đấy ạ."
Linh bước vào bếp ngay sau đó, chiếc kính cận gọng tròn trễ xuống mũi, tay vẫn ôm khư khư cuốn tài liệu ôn thi. Con bé ngồi xuống đúng chiếc ghế cạnh bàn ăn — nơi đêm qua tôi đã dạng rộng hai chân, bám chặt lấy vai Quân chịu đựng những cú đâm dứt khoát của nó. Lồng ngực tôi thắt lại, mồ hôi lạnh rịn ra nơi thái dương khi thấy Linh đưa mắt nhìn lướt qua mặt bàn ăn đã được lau chùi sạch sẽ. Sự tội lỗi và kích thích đan xen khiến hai đầu ngực dưới lớp áo lụa của tôi đột ngột săn cứng lại.
Đúng lúc đó, Quân bước vào phòng ăn. Nó mặc chiếc áo thun ba lỗ xám ôm sát lồng ngực vạm vỡ, bả vai rộng vẫn còn hằn vài vết cào đỏ mờ nhạt từ móng tay tôi. Quân thản nhiên bước đến cạnh tôi, đỡ lấy đĩa xôi nóng hổi rồi giúp tôi dọn bát đĩa ra bàn. Ngay trước mặt Mai và Linh, đầu ngón tay cái ráp nhẹ của nó khẽ miết vào lòng bàn tay tôi đầy ẩn ý, tạo nên một luồng điện chạy thẳng xuống vùng nhạy cảm đang ê ẩm. Tôi không né tránh mà nhìn thẳng vào mắt Quân, khẽ mỉm cười ngầm đồng ý với trò chơi tình ái dài lâu. Ánh mắt Quân sâu thẳm, chứa đựng sự ngạo nghễ của kẻ đã hoàn toàn làm chủ cơ thể tôi.
Quân: "Dì cứ để cháu chia xôi cho hai chị em."
Giọng nó trầm ấm, tự nhiên như chưa từng tồn tại một đêm hoan lạc điên cuồng ngay tại nơi này.
Bữa ăn diễn ra trong tiếng nói cười vô tư của Mai và tiếng lật sách sột soạt của Linh. Tôi ngồi đối diện Quân, tay cầm đũa gắp thức ăn cho hai con, cố đóng vai người mẹ đoan trang bảo ban các con học hành.
Nhưng dưới gầm bàn ăn hẹp, bắp chân tôi đột ngột đón nhận một luồng nhiệt nóng bỏng. Bàn chân trần của Quân từ từ luồn sang, cọ xát nhẹ nhàng dọc theo bắp chân rồi miết dần lên đùi tôi. Ngón chân cái ráp nhẹ của nó khẽ móc vào gấu quần lanh, vuốt ve làn da đùi trong nhạy cảm đầy khiêu khích.
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, khớp ngón tay trắng bệch nhưng cơ thể không hề dịch chuyển để né tránh. Quân vẫn thản nhiên nhai cơm, mắt nhìn thẳng vào tôi với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý trong khi vẫn trả lời câu hỏi bâng quơ của Mai. Tôi khẽ thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng cơ chân để mặc bàn chân nó tiếp tục mơn trớn vùng đùi trong ấm ướt của mình. Cảm giác tội lỗi giờ đây đã nhường chỗ cho sự thỏa hiệp ngọt ngào. Tôi biết căn nhà ống này từ nay sẽ giữ riêng một bí mật vĩnh viễn, ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc gia đình mẫu mực và những tiếng cọt kẹt của bậc thềm gỗ.