← Ranh Giới Mong Manh
Chương 2 / 8

Tôi vội vàng lùi lại, tay luống cuống vớ lấy chiếc giẻ lau trên mặt bếp để che đậy sự run rẩy của ngón tay. Quân buông tay khỏi eo tôi nhưng chuyển động của nó chậm rãi đến mức chọc tức. Nó chỉnh lại gấu áo thun ba lỗ xám, thản nhiên quay người về phía tủ lạnh, mở cửa tủ lấy chai nước lạnh, làm như giây phút điên rồ vừa rồi chưa từng xảy ra.

Mai đẩy cánh cửa bếp, ném chiếc ba lô vải lên chiếc ghế gỗ cạnh bàn ăn.

Mai: "Dì ơi, hôm nay quán đông khách quá chừng, con mệt đứt cả hơi."

Tôi cố nặn ra một nụ cười, tay liên tục lau cái mặt bàn ăn sạch bong từ bao giờ.

Phương: "Mệt lắm hả con? Vào rửa mặt mũi rồi chuẩn bị ăn cơm. Dì nấu xong cả rồi."

Mai nhìn tôi rồi lại nhìn sang Quân đang ngửa cổ tu nước.

Mai: "Anh Quân hôm nay dọn đồ xong chưa? Có cần em phụ gì không?"

Quân đặt chai nước xuống bàn, nắp chai gõ vào mặt kính một tiếng cạch khô khốc. Nó nhìn Mai, nhưng khóe mắt lại hướng về phía tôi.

Quân: "Anh dọn xong từ chiều rồi. Bếp nhà mình hơi chật nên lúc nãy anh dọn đỡ dì mấy cái xoong nồi thôi."

Ngực tôi thắt lại. Câu nói của nó chứa đầy ẩn ý mà chỉ tôi và nó hiểu. Cụm từ "bếp nhà mình chật" kéo theo dư âm của cái chạm nóng rực dưới vạt áo lụa và sự cọ sát cứng ngắc của cơ thể nó dưới bụng tôi lúc nãy. Tôi cắn chặt môi, cúi đầu tránh ánh mắt dò xét của con gái lớn.

Phương: "Thôi, hai đứa chuẩn bị ăn cơm đi. Gọi cả em Linh xuống nữa."

Mai: "Vâng, để con lên gọi nó. Con bé cả ngày nay chỉ cắm đầu vào đống đề cương ôn thi."

Khi tiếng bước chân của Mai khuất sau bậc cầu thang, góc bếp chỉ còn lại tôi và Quân. Tôi không dám nhìn nó, cúi đầu dọn nốt mấy cái bát đĩa ra bàn. 

Quân tiến lại gần, đặt chai nước xuống sát tay tôi. Hơi thở của nó phả nhẹ vào gáy tôi, kèm theo lời nói trầm thấp.

Quân: "Dì Phương, lần sau cháu sẽ cẩn thận hơn."

Tôi run lên, suýt làm rơi chiếc bát sứ. Nó gọi tên tôi một cách cố ý, bỏ đi từ "dì" xưng hô thông thường hoặc ghép nó lại như một sự cợt nhả đầy thách thức. Tôi trừng mắt nhìn nó, cố tỏ ra nghiêm khắc.

Phương: "Quân, cháu lo mà ăn nói cho cẩn thận trước mặt các em."

Nó chỉ nhún vai, nụ cười nửa miệng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh.

Bữa tối trôi qua trong sự lặng lẽ lạ kỳ của tôi. Dù Mai vẫn huyên thuyên kể về ca làm việc ở quán trà sữa, tôi vẫn cảm thấy như mình đang ngồi trên đống lửa. Căn bếp nhỏ hẹp ngột ngạt trong cái nóng hầm hập của mùa hè và hơi nóng tỏa ra từ nồi canh trên bàn ăn. 

Quân ngồi đối diện tôi. Mỗi lần tôi ngẩng lên, đều bắt gặp ánh mắt sâu hoắm của nó đang chăm chú nhìn mình. Nó không hề né tránh, ngược lại còn thản nhiên gắp thức ăn bỏ vào bát tôi.

Quân: "Dì ăn nhiều vào, cháu thấy dì hơi xanh đấy. Hay là chiều nay đứng bếp nóng quá nên dì mệt?"

Lời nói của Quân khiến tim tôi đập lỗi nhịp. Cụm từ "chiều nay" như một chiếc kim châm vào da thịt tôi. Nó đang cố tình nhắc lại chuyện xảy ra lúc chập tối, ngay tại góc bếp này, khi cơ thể nó đè chặt lấy tôi.

Phương: "Dì... dì không sao. Cháu cứ ăn phần của mình đi, không cần lo cho dì."

Tôi cố giữ giọng điệu bình thản nhất có thể của một người dì đoan chính trước mặt các con. Tôi liên tục gắp thức ăn cho Mai and Linh, cố tạo ra vẻ bận rộn để che giấu sự bối rối của mình.

Mai: "Mẹ ơi, hôm nay ở quán có anh khách kia cứ đòi xin số điện thoại của con suốt. Con từ chối khéo mà anh ta cứ lỳ ra."

Phương: "Con lo học hành trước đã, mấy chuyện yêu đương cứ từ từ. Mà đi làm về muộn thì nhớ bảo anh Quân ra đón, con gái đi đêm hôm một mình không an toàn đâu."

Mai: "Vâng ạ. Mà anh Quân đi làm cả ngày mệt, con tự đi xe bus được rồi."

Quân nhìn tôi, rồi quay sang Mai.

Quân: "Không sao đâu Mai, khi nào em về muộn cứ nhắn anh. Anh chạy xe qua đón loáng cái là xong."

Mai cười híp cả mắt.

Mai: "Thế thì tốt quá, cảm ơn anh Quân nhé. À phải rồi Linh, bài Toán chiều nay em hỏi, chị chịu chết. Lát ăn xong em nhờ anh Quân chỉ cho, anh ấy học khối A giỏi lắm."

Linh đẩy gọng kính cận tròn lên sống mũi, khẽ ngước nhìn Quân rồi lại cúi xuống bát cơm.

Linh: "Dạ thôi, em tự ôn được. Mấy bài này trong sách giáo khoa cả."

Mai: "Ôi dào, anh Quân nhiệt tình thế thì cứ để anh ấy giúp. Linh nhà mình cái gì cũng tự làm, bướng bỉnh giống hệt dì Phương."

Tôi siết chặt đôi đũa trong tay. Lời nhận xét vô tình của Mai khiến lồng ngực tôi nghẹn lại. Tôi nhìn Quân, nó đang thong thả nhai cơm, nhưng khóe mắt lại hấp háy một nụ cười cợt nhả. Món nợ ân tình và sự giúp đỡ của nó đối với gia đình này trước đây là điều tốt đẹp, nhưng từ khi nó dọn vào ở chung, tôi luôn có cảm giác mình đang chứa chấp một thứ năng lượng nam tính đầy nguy hiểm dưới mái nhà này.

Khi bữa ăn kết thúc, tôi vội vàng thu dọn bát đĩa như chạy trốn sự ngột ngạt. Mai và Linh xin phép lên phòng trước để chuẩn bị bài vở. Góc bếp chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách từ vòi rửa bát.

Tôi cắm cúi rửa đống bát đĩa, cố phớt lờ sự hiện diện của Quân. Nhưng tiếng bước chân của nó vẫn vang lên phía sau. Quân không lên lầu ngay, nó đứng tựa lưng vào mép bàn ăn, hai tay khoanh trước ngực, chăm chú nhìn bóng lưng tôi.

Tôi có thể cảm nhận rõ ánh mắt của nó đang lướt dọc theo sống lưng, hạ xuống vòng hông tròn trịa của tôi dưới lớp vải lụa mỏng của bộ đồ mặc nhà. Không gian trong bếp lặng đi, chỉ còn tiếng nước xối.

Quân: "Dì Phương rửa bát có cần cháu lau khô giúp không?"

Phương: "Cháu cứ lên phòng nghỉ ngơi đi. Mấy việc này dì làm loáng cái là xong."

Tôi trả lời mà không quay đầu lại, tay chà mạnh chiếc bát sứ dưới dòng nước lạnh.

Quân tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi da thịt ấm áp của nó pha lẫn mùi nước xả vải trên chiếc áo thun ba lỗ xám.

Quân: "Dì Phương giận cháu à?"

Tôi tắt vòi nước, quay người lại, hai tay vẫn còn dính bọt xà phòng. Tôi cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhất có thể.

Phương: "Quân, dì không giận cháu. Nhưng dì muốn nhắc lại một lần nữa, cháu đã lớn rồi, cư xử cho đúng mực. Đây là nhà của dì, còn có cả hai đứa em của cháu ở đây."

Quân nhìn thẳng vào mắt tôi. Nó không hề tỏ ra sợ hãi hay hối lỗi, ngược lại, ánh mắt nó sâu hoắm, như muốn nhìn thấu qua lớp phòng thủ mỏng manh của tôi.

Quân: "Cháu biết chứ. Trước mặt các em, cháu vẫn luôn là một người anh họ tốt mà, phải không dì?"

Nó nhấn mạnh từ "dì" một cách đầy ẩn ý. Trước khi tôi kịp phản ứng, nó đã quay người bước đi, để lại tôi đứng chôn chân bên bồn rửa bát với nhịp tim đập loạn xạ.

Căn nhà ống ba tầng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng kim đồng hồ treo tường ở phòng khách tích tắc từng nhịp khô khốc. Tôi nằm trên giường, lật qua lật lại mà không sao chợp mắt nổi. Cái nóng hầm hập của đêm mùa hè khiến lớp áo lụa mỏng dính chặt vào da thịt, nhưng luồng nhiệt thực sự lại đang thiêu đốt từ bên trong cơ thể tôi.

Tôi nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh xảy ra ở bếp chiều nay lại hiện lên rõ mồn một. Cảm giác bàn tay thô ráp, chai sần của Quân miết dọc theo eo tôi, luồn dưới vạt áo lụa và chạm vào làn da trần ấm nóng. Mười năm cô độc, chôn giấu bản năng đàn bà của một người góa phụ bỗng chốc bị xáo trộn bởi sự xâm nhập đầy táo bạo của gã cháu trai hai mươi hai tuổi.

Âm đạo giữa hai đùi nóng ran, co thắt và tiết ra chất dịch ẩm ướt làm ướt đẫm chiếc quần lót ren. Tôi thở dốc, đưa tay lên che mắt, cố xua đi những ý nghĩ tội lỗi ấy nhưng cơ thể lại không ngừng run rẩy. Lồng ngực tôi phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp. Sự khao khát thể xác bị kìm nén suốt mười năm qua đang trỗi dậy, cuốn trôi mọi rào cản lý trí.

Để phân tán tư tưởng, tôi quyết định ngồi dậy. Nhìn đống quần áo bẩn cần giặt gom trong chiếc rổ nhựa đặt ở góc phòng, tôi nghĩ việc vận động tay chân lúc này có lẽ sẽ giúp cái đầu óc đang quay cuồng kia được dịu bớt. Tôi thay chiếc quần lót ẩm ướt bằng một chiếc khác sạch sẽ, mặc lại bộ đồ lụa mỏng rồi mở cửa phòng bước ra ngoài.

Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe hở của giếng trời tầng trên. Tôi ôm chiếc rổ nhựa sát vào ngực, cẩn thận đặt từng bước chân xuống bậc cầu thang gỗ. Căn nhà ống này đã cũ, sàn gỗ và bậc thang rất dễ phát ra tiếng cọt kẹt nếu đi không khéo. Phòng của Linh nằm ngay sát cầu thang gỗ ở tầng hai. Con bé nhạy cảm và rất thính ngủ, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể đánh thức nó.

Tôi nín thở, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào mũi bàn chân. Mỗi lần hạ chân xuống một bậc gỗ, tôi lại phải nhấc người lên một chút để giảm thiểu tối đa lực tì xuống. Lòng bàn chân tôi cảm nhận được sự mát lạnh của mặt gỗ, đối lập hoàn toàn với luồng nhiệt đang thiêu đốt bên trong cơ thể. Tôi đi chậm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Sự căng thẳng tột độ khiến mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng đồng thời, nó lại kích thích các dây thần kinh cảm giác của tôi, khiến từng tế bào trên da thịt trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Khi xuống đến tầng trệt, tôi định đi thẳng ra góc để máy giặt phía sau nhà. Nhưng bước chân tôi đột ngột khựng lại khi đi ngang qua phòng tắm chung.

Cánh cửa gỗ của phòng tắm khép hờ, không gài chốt trong. Ánh đèn vàng ấm áp bên trong hắt ra ngoài hành lang tối qua khe hẹp chừng hai đốt ngón tay, mang theo hơi nước nóng ẩm, mùi xà phòng thơm nồng và cả mùi hương da thịt đàn ông đặc trưng.

Tim tôi nảy lên một nhịp mạnh mẽ. Tôi biết Quân đang ở bên trong.

Đáng lẽ tôi phải đi thẳng, hoặc quay ngược trở lên lầu. Đó là điều mà một người dì đoan chính, một người mẹ của hai đứa con gái phải làm. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền gạch mát lạnh của hành lang. Sự tò mò tội lỗi, thứ bản năng đàn bà bị bỏ đói suốt nhiều năm qua trỗi dậy, làm lu mờ mọi lý trí. Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Tôi tiến lại gần khe cửa thêm nửa bước, nín thở nhìn vào bên trong.

Qua khe cửa khép hờ và hơi nước trắng mờ ảo, bóng dáng Quân hiện ra dưới ánh đèn vàng.

Nó đang đứng quay lưng lại phía cửa, để dòng nước nóng từ vòi hoa sen dội thẳng từ đỉnh đầu xuống tấm lưng rộng lớn. Cơ vai của nó vạm vỡ, hai bả vai dày dặn chuyển động nhịp nhàng theo hơi thở. Dòng nước chảy dọc theo những múi cơ lưng săn chắc, lướt qua thắt lưng thon gọn rồi chảy xuống hai múi mông tròn trịa, săn chắc của gã thanh niên hai mươi hai tuổi. Làn da ngăm khỏe khoắn của nó ửng hồng lên dưới sức nóng của nước ấm.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, mắt mở to, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt. Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, chiếc rổ đồ nhựa trong tay bị siết chặt đến mức biến dạng nhẹ, phát ra tiếng động cực nhỏ nhưng trong không gian tĩnh mịch này lại rõ ràng vô cùng.

Quân đột ngột đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau, rồi nó chậm rãi xoay người lại.

Tôi giật nảy mình, định tháo chạy nhưng cơ thể lại đông cứng. Từ góc nhìn qua khe cửa, tôi nhìn thấy khuôn ngực nở nang của nó ướt đẫm nước, những giọt nước đọng lại trên hai đầu vú nhỏ màu nâu sẫm. Bụng nó phẳng lì với những múi cơ cuồn cuộn gợn sóng theo mỗi nhịp thở. Tấm thân trần trụi, khỏe khoắn của gã trai trẻ tuổi tràn ngập sức sống nam tính dội thẳng vào mắt tôi. Sự kích thích thị giác trực tiếp này khiến tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Âm đạo bên dưới lớp quần lót mỏng đột ngột co thắt dữ dội, tiết ra chất dịch nhờn ẩm nóng làm ướt đẫm cả kẽ đùi.

Ánh mắt tôi vô thức trượt xuống dưới, nơi bộ phận sinh dục trần trụi của nó phơi bày trước ánh đèn vàng. Giữa hai đùi săn chắc và lớp lông đen rậm rạp, dương vật của nó to lớn, sẫm màu, đang nửa mềm nửa cứng ngóc đầu dậy dưới dòng nước xối xả. Hai tinh hoàn to tròn căng mọng treo phía dưới, rung nhẹ theo từng cử động nhỏ của cơ thể. Sự phô bày nam tính đầy kiêu hãnh và sống động đó làm tôi choáng váng. Lồng ngực tôi nghẹn tắc, toàn bộ tế bào trên cơ thể như run rẩy trước thứ năng lượng đàn ông sung mãn đang rực cháy trước mắt.

Đúng lúc đó, Quân hơi nghiêng đầu. Ánh mắt sâu hoắm, sắc bén của nó xuyên qua làn hơi nước, hướng thẳng về phía khe cửa hẹp nơi tôi đang đứng.

Nó đã phát hiện ra tôi.

Tôi hoảng loạn, máu trong người như đông cứng lại. Tôi biết mình nên lùi lại ngay lập tức, nhưng ánh mắt của Quân như có ma lực khóa chặt tôi tại chỗ. Quân không hề có một biểu hiện nào của sự bối rối hay vội vã che đậy thân thể. Nó đứng im dưới làn nước dội, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Ánh mắt nó nhìn thẳng vào tôi qua khe cửa, trần trụi và nóng bóng, như muốn thiêu cháy chút lý trí đoan trang cuối cùng mà tôi cố công gìn giữ suốt mười năm qua. Nó biết tôi đang nhìn trộm nó, và nó muốn tôi nhìn thấy toàn bộ sự tự tin của một gã đàn ông trưởng thành.

Sự kích thích thị giác này quá lớn, vượt xa những gì tôi có thể tưởng tượng. Nó không hề có ý định che đậy, trái lại còn thản nhiên nâng tay vuốt ngược nước trên mặt, chậm rãi phô bày trọn vẹn từng đường nét cơ thể.

Sự hoảng loạn ập đến kéo tôi ra khỏi cơn mộng mị tội lỗi. Tôi run bắn cả người, lùi lại một bước, chiếc rổ nhựa đựng quần áo bẩn va vào cạnh tường phát ra tiếng động. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không dám nấn ná thêm một giây nào, tôi quay người, ôm chặt chiếc rổ đồ rồi rảo bước chạy trốn lên cầu thang. Tôi cố bước thật nhẹ trên những bậc gỗ cọt kẹt, nhưng nhịp tim hỗn loạn khiến đôi chân tôi như nhũn ra.

Trở về phòng ngủ, tôi vội vã khép cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ mỏng manh mà thở dốc. Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa dọc sống lưng. Dưới lớp quần lót ren mỏng, âm đạo của tôi ướt đẫm, chất dịch nhờn nóng hổi rỉ ra đầy nhớp nháp. Tôi trèo lên giường, kéo chăn trùm kín người nhưng đầu óc vẫn không thể xóa nhòa hình ảnh dương vật to lớn và nụ cười cợt nhả của Quân dưới làn nước ấm.

Căn phòng tối om bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Tôi nín thở, tai căng ra lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài.

Từ hành lang, tiếng bước chân trần ẩm ướt bắt đầu vang lên từ phía cầu thang, chậm rãi và đều đặn. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Lòng tôi thắt lại, tay siết chặt mép chăn. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng tôi. Khoảng lặng tĩnh mịch kéo dài, chỉ có tiếng tim tôi đập dồn dập. Tôi cảm giác như Quân đang đứng bên kia cánh cửa mỏng manh kia, chỉ cách tôi một lớp gỗ, im lặng nhìn vào phòng.