← Ranh Giới Mong Manh
Chương 3 / 8

Tôi dán chặt người xuống lớp đệm, hai tay ghì chặt mép chăn qua ngực, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở ngắt quãng. Bên kia cánh cửa gỗ mỏng, sự im lặng kéo dài đến mức tôi nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch bên tai. Mỗi tiếng đập như gõ thẳng vào màng nhĩ, dồn dập và hoảng loạn. Tôi nín thở, các cơ bắp toàn thân căng cứng như sợi dây đàn bị kéo căng hết mức, chỉ sợ một cử động nhỏ nhất của mình, dù là tiếng vải sột soạt, cũng sẽ lọt qua khe cửa hẹp kia.

Tôi run rẩy chờ đợi một tiếng gõ cửa hoặc tiếng vặn tay nắm, nhưng không có gì xảy ra. Mãi một lúc sau, tiếng chân trần sát nhẹ trên nền gạch hành lang mới khẽ vang lên, chuyển dịch dần ra phía phòng khách phía ngoài. Tiếng bước chân ấy rất nhẹ, gần như lướt đi trong đêm tối, nhưng đối với tôi, nó nặng nề như những bước chân của một kẻ săn mồi đang thong thả rút lui. Tôi thở hắt ra, thả lỏng cơ vai vốn đã cứng đờ, nhưng sự nhẹ nhõm không kéo lại được sự bình yên. 

Đêm càng về khuya, căn phòng càng trở nên ngột ngạt. Cơn đau buốt ở vùng thắt lưng từ lần khiêng chậu đồ nặng lúc chiều bắt đầu hành hạ tôi dữ dội. Cơn đau không âm ỉ mà buốt nhói theo từng nhịp thở, như có hàng ngàn cây kim nhỏ châm chọc vào các đốt sống dưới eo. Tôi trằn trọc xoay người tìm tư thế ngủ dễ chịu hơn nhưng mỗi lần cử động là một lần cơn đau thắt lại dọc sống lưng, lan xuống tận hông, khiến tôi khẽ rên lên trong cổ họng. 

Nhưng đau đớn thể xác không đáng sợ bằng thứ cảm giác nhớp nháp, ẩm ướt dưới đáy quần lót ren mỏng. Chất dịch nhờn nóng hổi từ phản ứng tội lỗi khi nhìn trộm Quân tắm vẫn còn bám chặt lấy làn da nhạy cảm nơi vùng kín, liên tục nhắc nhở tôi về sự yếu đuối của bản thân trước ham muốn dục vọng. Nó ngứa ngáy, nóng bỏng và không ngừng kích thích hệ thần kinh của tôi. Sự nhức mỏi cộng thêm cảm giác ẩm ướt khó chịu ấy khiến tôi không sao nhắm mắt nổi. Tôi quyết định ngồi dậy, khẽ khàng vặn chốt cửa phòng để ra ngoài tìm chai dầu gió nằm ở tủ thuốc phòng khách, hy vọng hơi nóng của dầu sẽ xoa dịu đi cả cơn đau lưng lẫn sự rạo rực không tên này.

Bên ngoài phòng khách, bóng tối bao trùm lấy mọi vật. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường hắt qua khung cửa sổ chỉ đủ làm rõ những bóng mờ của bàn ghế. Tôi đi chân trần trên nền gạch men lạnh ngắt, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Đến bên cạnh tủ thuốc bằng gỗ tràm kê sát góc tường, tôi đưa tay mở nhẹ cánh cửa kính. Một tay tôi vịn chặt vào kệ gỗ để giữ thăng bằng, tay kia nắm lại thành nắm đấm, nhẹ nhàng đấm vào vùng thắt lưng đang mỏi nhừ. Cơn buốt thắt lên khiến sống lưng tôi hơi cong lại, môi bặm chặt để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.

Đột nhiên, một chiếc bóng cao lớn đứng lên từ phía chiếc ghế sofa dài ở góc phòng khách. Tôi giật mình, toàn thân đông cứng lại như bị đông đá. Trực giác mách bảo tôi đó là ai, nhưng trước khi tôi kịp quay đi để chạy trốn vào phòng ngủ, giọng nói trầm thấp, khàn đục của Quân đã cất lên sát bên cạnh, mang theo luồng hơi thở nóng hổi thổi qua bờ vai trần của tôi.

Quân: "Dì đau lưng à? Để cháu giúp."

Sự xuất hiện đột ngột của nó khiến tim tôi nảy lên một nhịp mạnh mẽ. Tôi vội vàng giấu chai dầu gió ra sau lưng, cố gắng giữ giọng mình bình thản, cố tạo ra khoảng cách nghiêm nghị của một người dì.

Phương: "Cháu chưa ngủ sao? Để dì tự xoa được rồi, vào phòng ngủ đi."

Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Quân trong bóng tối, chỉ có thể cảm nhận được tầm vóc cao lớn của nó đang phủ bóng xuống người mình. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi xà phòng tắm thoang thoảng từ cơ thể nó tỏa ra, bao vây lấy tôi, đánh thức những hình ảnh trần trụi dưới làn nước ấm mà tôi vừa nhìn thấy lúc nãy. Quân không đáp lời, cũng không hề lùi bước. Nó tiến lại gần thêm một bước, khoảng cách gần đến mức ngực nó suýt chạm vào vai tôi. Bàn tay to lớn của nó đưa ra, ngón tay ráp nhẹ khẽ lướt qua da thịt mu bàn tay tôi, rồi dứt khoát gỡ chai dầu gió Phật Linh màu xanh trong tay tôi ra. 

Lực từ những ngón tay rắn chắc của nó siết nhẹ lấy các ngón tay tôi, truyền sang một luồng nhiệt nóng rực khiến tôi run lên bần bật. Sự đụng chạm ấy không hề có sự ngập ngừng, nó mang theo sự chiếm hữu rõ rệt của một người đàn ông đối với một người đàn bà, chứ không phải dì cháu. Nó đặt một tay lên vai tôi, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết dắt tôi đến bên cạnh chiếc ghế sofa dài bằng gỗ tràm.

Quân: "Dì nằm úp xuống đi. Đau thế này tự xoa thế nào được."

Tôi đứng chần chừ bên cạnh ghế, mắt nhìn chăm chằm vào tấm lưng rộng trần trụi của Quân. Nó chỉ mặc độc một chiếc quần short thể thao thoải mái, để lộ bờ vai rộng vạm vỡ và những múi cơ lưng săn chắc chuyển động theo từng hơi thở. Sự xấu hổ, nỗi sợ hãi về ranh giới đạo đức và khao khát cự tuyệt giằng xé dữ dội trong lòng tôi. Tôi tự hỏi nếu lúc này Mai hay Linh chợt thức giấc bước ra, tôi sẽ phải đối mặt với các con thế nào? Nhưng cơn đau thắt thình lình ở hông xuất hiện đúng lúc, như một cái cớ hoàn hảo để tôi buông xuôi sự kháng cự. Tôi khụy chân xuống, nằm úp mặt xuống lớp nệm sofa bọc vải thô, mặt áp vào chiếc gối ôm nhỏ.

Tiếng mở nắp chai dầu lách cách vang lên trong bóng tối tĩnh mịch của phòng khách, âm thanh nhỏ bé ấy lúc này lại rõ mồn một bên tai tôi. Sau đó là tiếng Quân rót chất lỏng ra lòng bàn tay, kèm theo mùi dầu gió cay nồng sực nức, nhanh chóng lan tỏa trong không khí. 

Tôi nằm im, tai căng ra nghe ngóng tiếng động xung quanh. Đột nhiên, tôi cảm nhận thấy vạt áo lụa mặc nhà của mình bị vén lên qua eo. Bàn tay Quân chuyển động rất chậm, từng ngón tay thô ráp của nó lướt dọc theo sống lưng tôi, kéo chiếc áo lên đến tận bả vai, để lộ cả mảng thắt lưng trần trước mắt nó. Làn da tôi nổi gai ốc khi tiếp xúc với không khí lạnh của phòng khách, nhưng ngay lập tức, hai lòng bàn tay to lớn, nóng rực như than hồng của Quân áp thẳng xuống vùng thắt lưng tôi.

Hơi nóng từ tay nó truyền qua lớp dầu ấm, lập tức thấm sâu vào từng thớ thịt đang co rút của tôi. Tôi khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ vì sự dễ chịu đột ngột, hai vai hơi chùng xuống, đầu áp sâu hơn vào gối.

Quân bắt đầu xoa đều. Lòng bàn tay ráp nhẹ của nó di chuyển theo những vòng tròn lớn trên thắt lưng tôi. Lực miết từ các ngón tay Quân dần mạnh lên, đè sâu vào hai bên thắt thanh và các huyệt đạo quanh cột sống. Mỗi đường miết của nó kéo dài từ bả vai đi thẳng xuống hông, rồi các đầu ngón tay nó bắt đầu lấn sâu xuống dưới. Cảm giác da thịt chạm vào da thịt trực tiếp làm đầu óc tôi quay cuồng. Sự đụng chạm này quá mức nhạy cảm, nó vượt xa giới hạn của một sự giúp đỡ thông thường. Cơn rạo rực ở vùng kín bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đáy quần lót ren vốn đã ẩm nay càng trở nên nóng bỏng. Tôi co nhẹ đùi lại, cố tìm cách nhích người về phía trước để tránh né sự tiếp xúc nguy hiểm này.

Phương: "Quân... thế là được rồi. Dì bớt mỏi rồi."

Giọng tôi run rẩy, yếu ớt và thiếu hẳn lực răn đe. Quân không hề dừng lại trước lời nói của tôi. Ngược lại, hành động của nó càng trở nên táo bạo hơn. Nó dùng một bàn tay to khỏe đè chặt lên bả vai trần của tôi, ghim cơ thể tôi nằm yên trên sofa, trong khi bàn tay còn lại tiếp tục luồn sâu xuống vùng cạp quần đùi nhung tôi đang mặc. 

Các ngón tay to khỏe, nóng hổi của nó luồn hẳn dưới mép chun quần nhạy cảm, chạm sát vào mép trên của chiếc quần lót ren mỏng đang ướt át. Ngón tay cái của nó miết mạnh trên làn da mềm ở thắt eo, lực miết mạnh đến mức kéo căng ranh giới chịu đựng cuối cùng của tôi. Sự trêu chọc trực tiếp và đầy chủ ý này khiến cho cơ thể tôi phản ứng dữ dội. Âm đạo tôi co thắt mạnh mẽ, rỉ thêm một đợt nước ấm nóng làm ướt đẫm đáy quần. Tôi cảm thấy xấu hổ tột cùng khi nhận ra bản thân mình lại khao khát sự đụng chạm này đến thế.

Tôi cố sức ngọ nguậy hông để thoát khỏi bàn tay đang luồn sâu trong quần mình, nhưng sức lực của một người đàn bà ba mươi chín tuổi hoàn toàn bất lực trước gã thanh niên hai mươi hai tuổi lực lưỡng. Quân cúi thấp người xuống, lồng ngực vạm vỡ của nó ép chặt vào lưng tôi. Hơi thở ấm nóng, dồn dập của nó phả mạnh vào vùng da cổ và gáy tôi, khiến toàn thân tôi đông cứng lại vì kích thích.

Quân: "Dì đừng cử động. Chỗ này đang cứng lắm, để cháu bóp cho mềm ra."

Giọng nó khàn đục, mang theo hơi thở dồn dập của sự ham muốn trần trụi không thèm che giấu. Bàn tay đang đặt ở bả vai tôi chuyển dần xuống, ghì chặt hông tôi lại, ép sát cơ thể tôi vào đệm sofa gỗ. Bàn tay còn lại của nó tiếp tục mơn trớn, di chuyển dọc theo đường cong của hông, nhấn sâu vào hai hõm mông qua lớp vải mỏng của chiếc quần đùi nhung. Lực miết vừa thô bạo vừa khêu gợi làm tôi nghẹt thở, hai tay tôi bấu chặt ngón tay vào mép gối để không bật ra tiếng kêu đầy nhục dục. Sự căng thẳng giữa hai cơ thể trong bóng tối đạt đến đỉnh điểm, chỉ có tiếng thở dốc kìm nén của tôi và tiếng thở nặng nề của Quân vang lên đều đặn.

Quân áp sát môi vào vành tai tôi, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy tính chiếm hữu.

Quân: "Da dì mịn thật đấy, hơn cả mấy đứa con gái cùng lớp cháu."