Tôi vội vã cài lại cúc áo lụa để che đi những vết hằn đỏ trên vai ngay khi nghe tiếng còi xe ngoài ngõ và tiếng bước chân ồn ào của Linh và Mai gõ cửa vào nhà. Những ngón tay tôi run bần bật, luống cuống xỏ từng chiếc cúc nhựa tròn dẹt vào khuy áo dính dột nước mưa đêm qua. Tiếng xích sắt khóa cổng ngoài ngõ loảng xoảng vang lên giữa buổi sớm tĩnh mịch như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo tuột tôi ra khỏi dư âm ấm nóng, nhớp nháp của cuộc hoan lạc điên cuồng trên chiếc giường gỗ.
Dưới lớp quần lanh mỏng, âm đạo tôi vẫn còn ê ẩm, dòng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi của Quân đang rỉ ra, trượt dọc theo kẽ đùi trong khiến tôi rùng mình vì ớn lạnh và sợ hãi. Tôi vội vàng vuốt lại mái tóc rối bù, cố gắng hít một hơi thật sâu để định thần, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội dưới lớp vải lụa mỏng manh.
Mai: "Dì Phương ơi! Dì dậy chưa? Bọn con về rồi này!"
Tiếng gọi vô tư của Mai kèm theo tiếng bước chân nện bình bịch trên nền gạch men ở phòng khách ngoài kia. Tôi bước nhanh đến bên cạnh cửa sổ, khép chặt cánh cửa gỗ còn ướt sũng nước mưa, cố gắng xóa đi mọi dấu vết của một đêm giông bão mất điện. Đầu óc tôi quay cuồng trong nỗi hoang mang tột độ. Quân đã nhanh chân lách khỏi phòng tôi từ lúc ánh bình minh chưa kịp rọi qua khe cửa, nhưng mùi đàn ông nồng đậm, ẩm ướt của nó vẫn còn vương vất khắp căn phòng chật hẹp này.
Tôi hé mở cửa phòng ngủ, bước ra ngoài với gương mặt cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể. Linh đang khệ nệ xách túi đồ ăn từ nhà ngoại về, chiếc kính cận gọng tròn của con bé hơi mờ đi vì sương sớm.
Phương: "Hai đứa về sớm thế. Dì tưởng trưa mới về."
Mai: "Ngoại bảo nắng ấm lên rồi nên đuổi hai đứa con về sớm kẻo đường đông dì ạ. Đêm qua mưa to quá, ở bên nhà ngoại cũng mất điện suốt đêm."
Mai vừa nói vừa đặt túi đồ lên bàn ăn, rồi quay sang cởi chiếc áo khoác gió. Tôi khẽ gật đầu, định quay vào bếp để tránh ánh mắt dò xét của các con thì Linh đột ngột dừng lại ngay trước cửa phòng của Quân.
Con bé cúi người xuống sát mép sàn gỗ hành lang, ngón tay nhỏ nhắn nhặt lên một vật gì đó nằm khuất sau khe cửa phòng Quân. Đó là chiếc kẹp tóc bằng sừng màu nâu tối của tôi, chiếc kẹp mà tôi vẫn thường dùng để búi cao mái tóc dài mỗi khi dọn dẹp nhà cửa. Đêm qua, trong cơn cuồng loạn, Quân đã thô bạo giật phăng nó ra khỏi tóc tôi, ném thẳng xuống sàn.
Linh xoay xoay chiếc kẹp tóc trong tay, đôi mắt sau lớp kính cận nheo lại, nhìn chăm chú vào món đồ rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Linh: "Dì Phương, sao kẹp tóc của dì lại rơi ở trước cửa phòng anh Quân thế này?"
Cơ thể tôi lập tức đông cứng lại. Máu trong người như ngưng chảy, hơi lạnh chạy dọc sống lưng khiến hai bàn tay tôi run rẩy đến mức phải giấu vội vào sau vạt áo lụa. Tôi nhìn chằm chặp vào chiếc kẹp tóc sừng màu nâu, đầu óc trống rỗng, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự im lặng bao trùm lấy không gian hành lang hẹp trong vài nhịp thở nặng nề của tôi.
Phương: "Dì... chắc là đêm qua dì đi vứt rác, hoặc đi lấy thêm chậu hứng nước dột ở hành lang nên làm rơi đâu đó thôi."
Giọng tôi lắp bắp, run rẩy và thiếu thuyết phục đến tội nghiệp. Tôi cố tránh ánh nhìn chăm chú của Linh, nhưng con bé vẫn không buông tha.
Linh: "Nhưng chiều qua con quét nhà sạch sẽ rồi mà, lúc đó làm gì có cái kẹp này ở đây. Với lại lối này chỉ dẫn vào phòng anh Quân thôi, dì đâu cần đi qua đây để ra sân sau hứng nước dột?"
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán tôi, chảy dọc xuống thái dương. Tôi cắn chặt môi trong lòng bàn tay siết chặt, cảm giác tội lỗi và nỗi sợ bị phơi bày bí mật dơ bẩn ngay trước mặt hai đứa con gái khiến tôi nghẹt thở. Tôi không biết phải lấp liếm thế nào nữa, miệng há ra nhưng không thể thốt lên lời.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Quân đột ngột mở ra. Quân bước ra ngoài, thân hình cao lớn vạm vỡ chỉ mặc độc một chiếc quần short thể thao thoải mái, nửa thân trên trần trụi để lộ những múi cơ ngực săn chắc dưới làn da ngăm khỏe khoắn. Trên bả vai phải của nó, vết sẹo nhỏ mờ do chấn thương thể thao khẽ giật nhẹ theo từng chuyển động của cánh tay. Mùi hương nam tính ấm áp của nó lập tức bao trùm lấy không gian chật hẹp, gợi lại trong tôi cảm giác da thịt cọ xát nóng bỏng đêm qua.
Quân thản nhiên nhìn Linh, rồi đưa tay giật lấy chiếc kẹp tóc sừng từ tay con bé với vẻ mặt tỉnh bơ.
Quân: "Cháu mượn của dì đấy."
Linh đẩy gọng kính cận lên mũi, tò mò hỏi.
Linh: "Anh mượn kẹp tóc của dì làm gì?"
Quân: "Đêm qua cháu thức khuya đọc mấy tập tài liệu bản vẽ của trường gửi về, gió ngoài cửa sổ thổi mạnh quá cứ bay lung tung. Cháu sang phòng dì mượn tạm cái kẹp này để giữ đống giấy tờ lại cho gọn. Sáng nay lúc đi vệ sinh chắc cháu làm rơi ở cửa phòng."
Nói rồi, Quân quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý và khiêu khích.
Quân: "Cháu trả dì này. Cảm ơn dì vì đêm qua đã cho cháu mượn đồ nhé."
Nó cố tình nhấn mạnh hai chữ "đêm qua" bằng chất giọng trầm khàn, đôi mắt sâu hoắm xoáy sâu vào gương mặt đang đỏ bừng lên vì xấu hổ của tôi. Tôi giật lấy chiếc kẹp tóc từ tay nó, ngón tay cái của Quân khẽ lướt nhẹ qua mu bàn tay tôi, để lại một cảm giác ngứa ngáy, nóng bỏng như dòng điện chạy thẳng vào bụng dưới.
Phương: "Ừ... lần sau dùng xong thì nhớ cất cẩn thận."
Tôi nói lí nhí, quay mặt đi chỗ khác để tránh sự chú ý của Linh. Con bé im lặng nhìn hai chúng tôi thêm vài giây, rồi lẳng lặng xách túi đồ ăn đi thẳng vào bếp mà không nói thêm câu nào. Mai từ trong phòng khách ló đầu ra, hoàn toàn không hay biết gì về sự căng thẳng ngột ngạt vừa diễn ra.
Mai: "Anh Quân dậy rồi thì vào ăn sáng luôn đi, ngoại gửi cho ít bánh cuốn nóng ngon lắm!"
Quân: "Vâng, để cháu vào rửa mặt đã."
Quân trả lời bằng giọng thản nhiên rồi quay lưng bước về phía nhà tắm trệt. Cái dáng lưng rộng bản, cơ bắp của nó chuyển động uyển chuyển khiến lòng tôi cuộn lên một nỗi bất an xen lẫn thèm khát tội lỗi. Tôi vội vàng đi vào phòng ngủ của mình, chốt chặt cửa lại. Tôi tựa lưng vào cánh cửa gỗ mỏng, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng. Chiếc kẹp tóc bằng sừng màu nâu trong tay tôi như vẫn còn giữ lại hơi ấm từ lòng bàn tay ráp nhẹ của Quân. Tôi run rẩy đưa nó lên búi vội mái tóc dài lên gáy, cố gắng xua đi những hình ảnh điên rồ của đêm qua, tự nhủ bản thân phải tỉnh táo lại. Tôi là dì của nó, tôi không thể để mọi chuyện trượt dài thêm nữa.
Suốt cả buổi chiều hôm đó, tôi cố tình tìm mọi cách để lảng tránh Quân. Khi dọn dẹp nhà cửa, tôi luôn chọn những góc xa nhất, nơi không có bóng dáng của nó. Tôi cố dựng lại bức tường dì cháu nghiêm cẩn, giữ khoảng cách tối thiểu hai mét mỗi khi hai người vô tình chạm mặt ở phòng khách hay lối đi hẹp chân cầu thang.
Trong bữa cơm trưa, tôi không còn nhìn vào mắt Quân nữa. Tôi cắm cúi ăn, chỉ gắp thức ăn cho Linh và Mai, liên tục trò chuyện với các con về việc học hành ở trường để lấp đầy khoảng trống im lặng. Mỗi lần Quân định mở lời hoặc đưa tay đỡ lấy bát cơm, tôi đều chủ động né tránh, chuyển hướng sang việc khác hoặc đứng dậy đi múc canh để không có bất kỳ sự tiếp xúc da thịt nào xảy ra.
Quân nhận ra sự lảng tránh cố ý của tôi. Ánh mắt nó dần trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn. Nó không còn cười cợt nhả nữa, mà chỉ im lặng quan sát từng cử động nhỏ của tôi dưới gầm bàn ăn hẹp, nơi bắp chân tôi đang co rúm lại vì sợ lòng bàn chân nó lại tìm đến mơn trớn như lần trước. Nhưng lần này, Quân không hành động dưới gầm bàn. Nó chỉ dùng ánh nhìn trầm mặc đầy áp lực để ép tôi phải đối mặt với sự thật rằng mối quan hệ giữa hai người đã hoàn toàn thay đổi.
Đến cuối buổi chiều, không khí trong nhà trở nên vô cùng ngột ngạt. Cơn giông đêm qua đã qua đi, nhưng cái nóng ẩm của mùa hè vùng ven đô lại bắt đầu bao trùm lấy căn nhà ống. Mai và Linh rủ nhau đi tắm rửa ở phòng tắm tầng trệt để chuẩn bị đi học nhóm vào buổi tối. Tiếng nước chảy rào rào từ vòi hoa sen vọng ra ngoài hành lang, hòa cùng tiếng cười nói khúc khích của hai chị em.
Tôi ôm chậu quần áo đã phơi khô từ ban công tầng hai đi xuống, định mang vào phòng ngủ để gấp. Hành lang bên cạnh cầu thang gỗ rất hẹp và tối, ánh hoàng hôn yếu ớt chỉ le lói hắt qua khe thông gió nhỏ phía trên cao, tạo nên những khoảng sáng tối nhập nhèm trên vách tường gỗ mỏng ngăn cách phòng ngủ của Quân với lối đi.
Tôi bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, vừa ôm chặt chậu quần áo trước ngực vừa cúi đầu nhìn xuống chân để tránh bước hụt. Đột ngột, một bóng người cao lớn bước ra từ góc tối cạnh chân cầu thang, chặn đứng lối đi của tôi.
Tôi giật nẩy mình, chậu quần áo suýt nữa tuột khỏi tay. Quân đang đứng đó, nó đã tắm xong, mái tóc đen ngắn còn ẩm ướt rủ xuống vầng trán rộng, trên cổ vẫn còn vắt chiếc khăn bông màu xám. Mùi xà phòng tắm thơm mát hòa lẫn với hơi ấm nam tính hừng hực từ da thịt nó phả thẳng vào mặt tôi trong khoảng cách quá gần.
Phương: "Quân... cháu tránh ra cho dì đi. Dì còn phải cất đồ."
Tôi cố giữ giọng mình thật nghiêm khắc và lạnh lùng, nhưng sự run rẩy trong hơi thở đã phản bội lại lớp vỏ bọc đoan chính ấy. Tôi định lách người qua khoảng trống nhỏ bên cạnh để đi tiếp, nhưng Quân đã nhanh hơn một bước.
Nó đưa hai tay ra, giật phăng chậu quần áo trên tay tôi đặt đại xuống mặt bậc cầu thang gỗ bên cạnh. Trước khi tôi kịp phản ứng hay kêu lên, Quân đã nắm chặt lấy hai cổ tay tôi, ghì mạnh tôi vào vách tường gỗ mỏng của hành lang tối.
Tiếng vách gỗ khẽ rung lên một tiếng "kịch" nhỏ trong bóng tối. Lòng tôi thắt lại vì sợ hãi, mắt tôi trợn tròn nhìn về phía phòng tắm trệt, nơi tiếng nước chảy của các con vẫn đang vang lên đều đặn. Chỉ cần Linh hay Mai mở cửa bước ra, họ sẽ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này ngay lập tức.
Phương: "Buông dì ra! Quân, cháu điên rồi à? Hai đứa nó đang ở trong kia!"
Tôi thì thầm bằng giọng khàn đặc, cố sức vùng vẫy hai cổ tay để thoát khỏi gọng kìm bằng sắt của nó. Nhưng sức lực của một người đàn bà ba mươi chín tuổi hoàn toàn bất lực trước cơ thể vạm vỡ, tràn đầy sức sống của gã thanh niên hai mươi hai tuổi.
Quân không buông tay, ngược lại nó càng áp sát cơ thể nóng hổi, săn chắc của mình vào người tôi. Bắp đùi rắn chắc của nó chen vào giữa hai chân tôi, ép sát vùng nhạy cảm của tôi vào vách tường. Hơi thở ấm nóng, dồn dập của nó phả mạnh vào tai tôi, làm da cổ tôi nổi da gà vì kích thích và sợ hãi.
Quân ghì chặt hai cổ tay tôi vào vách tường gỗ mỏng, áp sát cơ thể vạm vỡ của nó vào người tôi và thì thầm đầy đe dọa hỏi liệu tôi thực sự nghĩ có thể quay lại làm dì cháu như cũ hay không.
Quân: "Dì Phương, dì tưởng sau đêm qua, dì cứ lảng tránh cháu là chúng ta có thể quay lại làm dì cháu như cũ sao?"