Tôi lập tức sững sờ trước lời thì thầm đầy chiếm hữu của Quân trên sofa. Câu nói ấy giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mớ cảm xúc hỗn độn đang thiêu đốt cơ thể tôi, nhưng cũng đồng thời châm ngòi cho một luồng nhiệt nóng bóng chạy dọc sống lưng. Tôi vội vàng gạt bàn tay nóng hổi của nó ra khỏi lưng, vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa của lồng ngực vạm vỡ phía sau. Hai tay tôi luống cuống kéo lại cạp quần nhung đang bị trễ xuống, rồi không thèm nhìn lại, tôi đứng bật dậy chạy trốn về phòng.
Tiếng tim đập thình thịch bên tai át cả tiếng bước chân vội vã của tôi trên nền gạch lạnh. Tôi đẩy cửa phòng, vội vã đóng chặt lại rồi tựa lưng vào tấm gỗ mỏng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bóng tối trong phòng bao trùm lấy tôi, nhưng cái nóng từ bàn tay Quân dường như vẫn còn in hằn trên da thịt ở thắt eo, bỏng rát và ngứa ngáy. Dưới lớp quần lót ren mỏng, chất dịch ấm nóng vẫn tiếp tục rỉ ra, dính dớp vào đùi trong khiến tôi rùng mình. Tôi đưa tay lên che miệng, ngăn một tiếng rên rỉ muộn màng có thể lọt ra ngoài hành lang. Sự xấu ổ tột cùng ập đến. Tôi là dì của nó, người phụ nữ ba mươi chín tuổi đoan chính đã một mình nuôi hai đứa con khôn lớn, vậy mà lại để đứa cháu ruột vuốt ve, mơn trớn ngay trên ghế sofa phòng khách.
Bên ngoài, tiếng bước chân trần của Quân khẽ khàng di chuyển. Tôi nín thở, lắng nghe tiếng bước chân ấy dừng lại một nhịp trước cửa phòng tôi, rồi chậm rãi đi lên cầu thang gỗ. Tiếng cọt kẹt quen thuộc vang lên đều đặn rồi lịm dần khi nó trở về căn phòng sát vách của mình ở tầng trên. Chỉ đến lúc đó, tôi mới buông xuôi cơ thể đang căng cứng, trượt dần xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mắt, ngón tay run rẩy chạm vào vùng hông vẫn còn vương hơi ấm của Quân. Sự giằng xé giữa đạo đức và khao khát thể xác bị kìm nén suốt mười năm qua khiến đầu óc tôi rối bời.
Tôi lê bước về phía giường ngủ, tấm đệm cũ lún xuống dưới sức nặng của cơ thể. Tôi nằm ngửa, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà tối om, nơi những vệt sáng từ chiếc đèn đường ngoài ngõ hắt qua khe cửa sổ tạo thành những vệt loang lổ. Trong sự im lặng tịch mịch của đêm muộn, mọi giác quan của tôi như được phóng đại lên gấp bội. Mùi dầu gió nồng hắc quyện với mùi mồ hôi nam tính của Quân vẫn thoang thoảng bám trên da thịt tôi, như một bằng chứng không thể chối cãi cho sự phản bội lại chính những nguyên tắc đạo đức mà tôi đã dày công xây dựng.
Cơ thể tôi vẫn chưa nguôi ngoai cơn rạo rực. Sự đụng chạm của Quân giống như một mồi lửa ném vào đống củi khô đã bị bỏ hoang mười năm qua. Chồng tôi mất sớm khi hai con còn quá nhỏ, suốt chừng ấy năm, tôi đã chôn vùi toàn bộ những ham muốn bản năng của người đàn bà sau vỏ bọc nghiêm khắc, hi sinh vì gia đình. Mọi người xung quanh nhìn tôi như một tấm gương về sự đoan trang, một người mẹ mẫu mực chịu thương chịu khó. Vậy mà đêm nay, trước một gã trai mới đôi mươi, cơ thể tôi lại phản ứng một cách mãnh liệt và nguyên thủy nhất.
Tôi khẽ luồn tay xuống dưới cạp quần nhung, chạm vào lớp ren quần lót vốn đã ướt đẫm. Ngón tay tôi run rẩy lướt nhẹ trên mép âm đạo đang căng mọng và nóng rực. Một tiếng thở dốc khẽ khàng bật ra khỏi môi khi tôi khẽ miết ngón tay lên hạt mầm nhạy cảm. Tôi nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí không phải là sự hối cải, mà là khuôn mặt góc cạnh của Quân, là ánh mắt sâu hoắm đầy nguyên thủy của nó khi nhìn tôi qua khe cửa phòng tắm. Tôi tưởng tượng ra bàn tay to lớn, thô ráp của nó đang trực tiếp lách qua lớp ren mỏng kia để vuốt ve cấm địa của mình. Sự kích thích tâm lý tột độ cùng với phản ứng cơ năng khiến tôi co rúm người lại, hai đùi khép chặt lấy ngón tay mình, run rẩy đón nhận một cơn co thắt nhẹ đầy tội lỗi. Khi mọi thứ qua đi, sự trống trải và tự ghê tởm bản thân ập đến nhanh như một cơn triều cường. Tôi vội vã rút tay ra, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ khi trời còn chưa sáng rõ. Căn nhà ống vẫn chìm trong sự tĩnh lặng. Tôi vội vàng bước ra khỏi giường, thu dọn quần áo bẩn đem đi giặt, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào trên những bậc cầu thang gỗ cọt kẹt. Khi đi ngang qua phòng khách, chiếc sofa da cũ kỹ vẫn nằm im lìm đó, nhưng trong mắt tôi, nó như vẫn còn lưu giữ bóng dáng của hai cơ thể quấn lấy nhau đêm qua. Tôi rùng mình, vội vã đi thẳng vào bếp.
Tôi cắm cúi chuẩn bị bữa sáng, cố tình làm thật nhanh để tránh mặt Quân. Khi tiếng bước chân của Quân vang lên từ phía cầu thang, tim tôi lại một lần nữa đập lệch nhịp. Nó đi xuống, chỉ mặc chiếc quần short thể thao và cởi trần, mái tóc đen hơi rối sau giấc ngủ. Tôi không dám nhìn thẳng vào nó, chỉ tập trung vào việc lật miếng trứng ốp la trên chảo.
Quân: "Dì Phương dậy sớm thế ạ?"
Giọng nó vẫn trầm thấp, mang theo chút khàn khàn của buổi sáng. Tôi cố giữ giọng mình thật bình thản.
Tôi: "Ừ, dì nhiều việc nên dậy sớm chuẩn bị. Lát con ăn sáng rồi đi học đi."
Quân lẳng lặng đi đến bên bồn rửa mặt, tiếng nước chảy rào rào. Tôi cảm nhận được ánh mắt của nó đang dán chặt vào lưng mình, quét qua bờ vai và eo tôi. Sự căng thẳng ngột ngạt bao trùm cả gian bếp hẹp cho đến khi Mai và Linh lục đục thức dậy. Sự xuất hiện của hai con gái giống như một chiếc phao cứu sinh cứu tôi khỏi bầu không khí ngột ngạt ấy. Tôi vội vã dọn đồ ăn lên rồi lấy túi xách đi làm ngay, không đợi ăn cùng cả nhà.
Suốt cả ngày ở văn phòng kế toán, tôi không tài nào tập trung nổi vào những con số. Những con số trên màn hình máy tính như nhảy múa, rồi biến thành những ngón tay dài, ấm nóng của Quân đang miết trên da thịt tôi. Chiếc quạt trần quay vù vù phía trên không xua đi nổi cái nóng râm ran đang âm ỉ cháy trong cơ thể tôi. Tôi tự hỏi mình đang làm gì thế này? Mối quan hệ dì cháu này là thứ thiêng liêng, là luân lý mà tôi phải bảo vệ. Quân gọi tôi là dì, nó là con của chị gái tôi. Sự lệch lạc này nếu bị phát hiện sẽ hủy hoại cả gia đình, hủy hoại tương lai của hai đứa con gái tôi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi không thể phủ nhận sự thức tỉnh của bản năng đàn bà mà tôi tưởng đã chết từ lâu.
Buổi chiều, tôi cố tình nán lại văn phòng muộn hơn thường lệ, viện cớ phải xử lý đống hóa đơn tồn đọng cuối tháng. Thế nhưng, dù có cố gắng vùi đầu vào công việc đến thế nào, sự bất an vẫn như một cái dằm cắm sâu vào tâm trí tôi. Mỗi khi có đồng nghiệp đi ngang qua bàn làm việc và chào hỏi xã giao, tôi lại giật mình thon thót, sợ rằng họ có thể đọc được những suy nghĩ tội lỗi đang cuộn xoáy sau gương mặt đoan trang này. Khi tiếng chuông báo hết giờ làm việc vang lên, tôi chậm rãi thu dọn đồ đạc, lòng trĩu nặng khi nghĩ đến việc phải trở về căn nhà ống chật hẹp.
Tôi ghé qua khu chợ tạm ven đường để mua thức ăn cho bữa tối. Tiếng ồn ào của người mua kẻ bán không làm giảm đi sự ngột ngạt trong lòng. Tôi chọn mua một ít sườn non để nấu canh chua, một miếng thịt ba chỉ ngon để kho và bó rau cải ngọt. Những công việc thường nhật này từng là niềm vui bình dị của tôi sau mỗi ngày làm việc vất vả, nhưng giờ đây, chúng chỉ giống như những động tác cơ học được thực hiện trong trạng thái mơ màng. Tôi tự hỏi liệu tối nay, dưới ánh đèn nhà bếp, tôi sẽ phải đối mặt với Quân như thế nào? Liệu nó có tiếp tục những hành động táo bạo của mình, hay sẽ quay lại làm đứa cháu ngoan ngoãn, lễ phép trước mặt các em?
Về đến nhà, tôi nhanh chóng thay bộ quần áo công sở gò bó bằng chiếc áo thun rộng và chiếc quần lanh mỏng mặc ở nhà. Khi tôi bắt đầu nhặt rau và sơ chế thịt trong gian bếp nhỏ, tiếng bước chân quen thuộc từ trên gác lại vang lên. Tôi nín thở, tay cầm con dao thái thịt khựng lại giữa chừng. Quân bước vào bếp, trên người vẫn là chiếc áo thun ba lỗ màu xám ôm sát những thớ cơ ngực săn chắc và chiếc quần đùi thể thao. Nó lẳng lặng đi tới bên tủ lạnh, mở cửa lấy một chai nước lọc rồi ngửa cổ uống. Yết hầu của nó chuyển động lên xuống nhịp nhàng, những giọt nước mát lạnh rớt ra ngoài, lăn dài xuống chiếc cổ cao rồi biến mất sau lớp vải áo thun.
Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản, tập trung vào việc thái thịt ba chỉ thành từng miếng vuông vức. Thế nhưng, Quân không có ý định để tôi yên. Nó đặt chai nước xuống bàn bếp, tiến lại gần đứng ngay sau lưng tôi. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức tôi có thể cảm nhận rõ ràng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể nó và mùi hương nam tính ngai ngái quen thuộc.
Quân: "Dì cần cháu giúp gì không?"
Giọng nó trầm thấp, phả nhẹ vào vành tai tôi khiến tôi khẽ rùng mình. Tôi cố giữ cho bàn tay cầm dao không bị run.
Tôi: "Không cần đâu, con ra phòng khách ngồi chơi với các em đi. Dì tự làm được rồi."
Quân khẽ nhếch môi, ánh mắt nó lướt nhanh từ chiếc cổ trắng ngần của tôi xuống bờ vai hơi so lại vì căng thẳng. Nó tiến thêm nửa bước, khiến ngực nó gần như chạm vào lưng tôi. Bàn tay to lớn của nó vờ chạm vào rổ rau cải trên bàn bếp để nhặt vài cọng rau héo, nhưng ngón tay cái của nó lại cố tình miết nhẹ vào mu bàn tay tôi. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý làm da gà tôi nổi lên khắp người.
Tôi: "Quân, tránh ra để dì làm việc."
Tôi khẽ thì thầm, giọng mang theo sự giận dữ pha lẫn bất lực. Quân không trả lời, nó chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt sâu hoắm, chứa đựng một sự thách thức ngầm trước khi chậm rãi lùi lại và bước ra phòng khách. Tôi thở phào một hơi dài, nhưng lồng ngực vẫn không ngừng phập phồng dữ dội. Sự đồng lõa ngầm này đang ngày một lớn dần, kéo tôi vào một vũng lầy không lối thoát.
Một lúc sau, Mai đi làm thêm về, mang theo không khí ồn ào năng động thường ngày. Con bé ném chiếc ba lô vải lên sofa rồi chạy tót vào bếp phụ tôi dọn bát đũa. Linh cũng ôm cuốn sách từ trên phòng đi xuống, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày học tập căng thẳng. Sự có mặt của hai con gái làm tôi an lòng hơn phần nào, nhưng cũng đồng thời làm tăng thêm nỗi sợ hãi tột cùng nếu bí mật giữa tôi và Quân bị phơi bày.
Cả nhà vây quanh chiếc bàn ăn gỗ nhỏ ở góc bếp. Không gian chật chội trong ngôi nhà ống càng trở nên bí bách và ngột ngạt hơn khi bóng tối buông xuống. Không gian chật chội khiến đầu gối tôi gần như đối diện trực tiếp với Quân dưới gầm bàn. Ánh đèn tuýp nhợt nhạt phía trên chiếu xuống mâm cơm đơn giản với đĩa thịt kho tàu, bát canh sườn nấu chua và đĩa rau cải ngọt luộc. Mùi thịt kho đậm đà bay lên nghi ngút, nhưng tôi chẳng ngửi thấy hương vị gì ngoài sự căng thẳng đang siết chặt lấy lồng ngực.
Tôi cố giữ nét mặt bình thản, gắp một cọng rau cải vào bát cho Mai.
Tôi: "Mai ăn nhiều rau vào, dạo này đi làm thêm suốt trông gầy đi đấy."
Mai: "Con cảm ơn dì. Dạo này quán cà phê đông khách quá, chạy bàn muốn rạc cả chân. Hôm nay có mấy ông khách hách dịch cực kỳ, cứ bắt bẻ đủ điều dì ạ."
Mai vừa nói vừa cúi đầu ăn cơm ngon lành, hoàn toàn vô tư trước sự căng thẳng đang bao trùm lấy tôi. Ở phía đối diện, Quân vẫn thong thả ăn cơm, gương mặt nó thản nhiên làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng ngay khi tôi vừa hạ đũa xuống bát để múc canh sườn, bắp chân tôi đột ngột cảm nhận được một sự cọ xát ấm nóng.
Tôi giật bắn người, suýt chút nữa làm đổ bát nước chấm đặt ở giữa bàn. Mũi chân trần của Quân đang rà nhẹ dọc theo bắp chân tôi. Tôi lập tức co chân lại, ép sát vào chân ghế gỗ phía sau để né tránh, nhưng gầm bàn quá hẹp và chân bàn gỗ thô ráp đã chặn đứng đường lui của tôi. Tôi trừng mắt nhìn Quân qua làn khói mỏng bốc lên từ bát canh nóng, nhưng nó chỉ thản nhiên gắp một miếng thịt kho bỏ vào bát của Linh.
Quân: "Linh ăn thịt đi này, ôn thi tốt nghiệp chắc mệt lắm đúng không? Nghe nói đề năm nay khó hơn mọi năm."
Linh khẽ gật đầu, đẩy gọng kính cận tròn lên mũi rồi lý nhí đáp.
Linh: "Dạ, em cảm ơn anh Quân. Bài tập lớp 12 nhiều quá, làm mãi không hết."
Trong lúc miệng nói những lời hỏi han quan tâm đầy bổn phận của một người anh họ, bàn chân của Quân dưới gầm bàn lại tiếp tục tấn công. Nó từ từ luồn chân lên bắp đùi tôi. Chiếc quần lanh tôi mặc ở nhà đã cũ và mỏng, hoàn toàn không thể ngăn chặn được hơi nóng hừng hực truyền ra từ lòng bàn chân Quân. Ngón chân cái ráp nhẹ của nó cọ xát nhè nhẹ, đầy khiêu khích qua lớp vải quần. Sự đụng chạm trực tiếp ấy làm một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi, khiến toàn thân tôi căng cứng, hai tay siết chặt đôi đũa đến run rẩy. Tôi không dám cử động mạnh hay lên tiếng phản kháng, chỉ biết chịu đựng sự hành hạ đầy điên rồ ấy. Lòng bàn chân Quân nóng như nung, cứ miết chậm rãi từ đầu gối lên sát mép quần trong của tôi. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán tôi, chảy dài xuống thái dương. Tôi cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật ra tiếng kêu rên rỉ khi ngón chân nó khẽ móc nhẹ vào thắt đùi trong đầy khêu gợi.
Đúng lúc đó, Linh khẽ thốt lên khi chiếc thìa trên tay con bé trượt khỏi mép bát, rơi cạch xuống đất rồi lăn sâu vào dưới gầm bàn.
Linh: "Ơ, rơi mất thìa rồi."
Nói rồi, Linh vô tư cúi rạp người xuống, đưa đầu xuống dưới gầm bàn hẹp để tìm chiếc thìa.
Sự sợ hãi tột cùng ập đến khiến máu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi muốn đá văng chân Quân ra, nhưng lòng bàn chân nó đã khóa chặt lấy bắp đùi tôi, ghì sát vào chân bàn gỗ. Bóng của Linh cúi xuống, mái tóc ngắn của con bé lướt sát qua đầu gối tôi, chỉ cần con bé ngẩng mặt lên hoặc đưa tay với chiếc thìa ở góc sâu hơn, bí mật dơ bẩn này sẽ phơi bày hoàn toàn trước ánh mắt của nó.