Tiếng bước chân bên ngoài đột ngột im bặt.
Tấm lưng trần của An dán chặt vào đôi gò bồng đảo căng tròn, mát lạnh của Tuyết Hoa, từng thớ thịt trên người anh co rút lại trong sự căng thẳng tột độ. Hơi thở nóng hổi của anh nghẹn lại nơi cổ họng, trong khi làn da nàng, lạnh ngắt tựa phiến đá chìm sâu dưới đáy hồ cổ, liên tục truyền qua da thịt anh những luồng khí lạnh buốt dọc xương sống. Khúc dương vật vừa phóng tinh xong còn mềm nhũn, trượt ra khỏi kẽ lồn dầm dề dâm thủy của nàng, nằm kẹp giữa hai đùi trần quấn chặt. Sự ẩm ướt, ấm nóng của dịch thể quyện lẫn cái lạnh thấu xương của ma nữ tạo nên một cảm giác kích thích pha lẫn run sợ. Dưới hạ bộ hai người, chiếc giường tre khẽ rên lên một tiếng động cực nhỏ khi An khẽ dịch chuyển chân, khiến tim anh suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mùi da thịt nồng đượm của cuộc ân ái vừa rồi vẫn chưa kịp tan, quyện lẫn với mùi âm khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể Tuyết Hoa. An nín thở, đôi tai dỏng lên cố gắng bắt lấy bất kỳ âm thanh nào phát ra từ bên ngoài cánh cửa liếp. Từng giây trôi qua dài dằng dặc. Anh cảm nhận rõ rệt nhịp tim của chính mình đang đập điên cuồng, dồn dập vào vách ngực như một tiếng trống trận. Trái ngược với sự hỗn loạn trong lồng ngực anh, cơ thể của Tuyết Hoa áp sát phía sau lại im lìm không một nhịp đập. Nàng đứng bóng như một pho tượng tạc từ băng tuyết, không có nhịp tim, không có hơi ấm, chỉ có sự lạnh lẽo tuyệt đối đang thấm dần qua lớp mồ hôi mỏng trên lưng anh.
Cảm giác buốt giá từ bầu ngực căng mọng của Tuyết Hoa đè nặng lên lưng An, lan tỏa ra hai bên sườn rồi chạy xuống tận vùng thắt lưng đang mỏi nhừ của anh. Hai đùi nàng quấn lấy hông anh, kẹp chặt khúc dương vật ẩm ướt bên dưới. Sự cọ xát nhẹ nhàng ngoài ý muốn giữa làn da đùi mịn màng nhưng lạnh buốt của nàng với gốc dương vật nhạy cảm khiến anh có một phản ứng co rút nhẹ. An muốn cựa quậy để giảm bớt cái lạnh, nhưng bàn tay mềm mại với những ngón thon dài của Tuyết Hoa đã luồn lên phía trước, áp chặt vào ngực trái của anh, ngay nơi trái tim đang đập loạn. Móng tay dài của nàng khẽ bấm vào da thịt anh, một mệnh lệnh không lời buộc anh phải giữ nguyên tư thế.
"Nín thở," Tuyết Hoa thì thầm sát tai anh, luồng hơi mát rượi tỏa ra từ đôi môi đỏ mọng làm anh rùng mình. Đầu lưỡi nàng khẽ liếm nhẹ lên vành tai anh, một cái chạm lạnh ngắt nhưng lại khiến một luồng điện nhột nhạt chạy thẳng xuống bụng dưới, làm dương vật đang mềm của anh lại có dấu hiệu giật nhẹ.
Bên ngoài cửa liếp, tiếng hít thở nặng nề của Ông Bát vang lên. Tiếng thở khò khè của một người già cả đời tiếp xúc với phong sương và huyền thuật Thất Sơn có một sức ép tâm linh vô hình. An biết, chỉ cần một cử động nhỏ, một tiếng rên rỉ hay tiếng kẽo kẹt của dát tre, Ông Bát sẽ đẩy cửa bước vào. Khi đó, sự thật trần trụi sẽ phơi bày trước ánh trăng. Anh nằm đó, hoàn toàn khỏa thân, da thịt đẫm tinh dịch và dâm thủy, quấn quýt bên một vong hồn mà ông lão đã cất công cảnh báo anh phải tránh xa. Sự xấu hổ trộn lẫn với nỗi sợ hãi tạo nên một áp lực đè nặng lên lồng ngực, khiến anh cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung vì thiếu oxy.
Bóng của Ông Bát in lên cánh cửa liếp mỏng manh dưới ánh trăng nhạt. Bóng dáng cao gầy, hơi khòm của ông lão bất động, dường như ông đang nghiêng tai lắng nghe những tiếng động nhỏ nhất bên trong phòng An. Bàn tay thô ráp của ông lão ngoài kia đã chạm vào then cài cửa, tiếng then gỗ khẽ phát ra một tiếng "cạch" khô khốc. An nhắm chặt mắt, các cơ bắp trên toàn thân căng cứng như dây đàn, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối mặt tồi tệ nhất. Anh tưởng tượng đến cảnh Ông Bát đẩy cửa vào, nhìn thấy anh trần truồng nằm trên giường cùng một ma nữ, cơ thể đầy dịch thể hoan lạc và dấu vết của dục vọng.
Tiếng ngắt quãng giữa các hơi thở của ông lão ngoài kia kéo dài ra vô tận. Mỗi giây trôi qua là một cuộc tra tấn đối với hệ thần kinh đang căng thẳng của An. Tấm lưng anh, nơi tiếp xúc với bộ ngực trần của Tuyết Hoa, đã hoàn toàn mất đi cảm giác ấm áp của người sống, chỉ còn lại sự tê dại buốt giá. Anh ngửi thấy hương hoa sen rừng nhạt nhòa tỏa ra từ mái tóc đen dài của nàng, thứ hương thơm thanh khiết nhưng lại mang theo mùi tử khí lạnh lẽo của đáy hồ sâu.
Nhưng rồi, tiếng thở dài nhẹ của Ông Bát vang lên. Tiếng thở mang theo sự thất vọng và mệt mỏi của một người bảo thủ đang bất lực trước sự u mê của kẻ khác. Tiếng bước chân trần nện trên nền gỗ cũ kỹ bắt đầu di chuyển, chậm rãi lùi dần về phía phòng ngoài. Tiếng phản gỗ khẽ kêu lên một tiếng cọt kẹt quen thuộc khi ông lão nằm xuống, và chỉ vài phút sau, tiếng ngáy ngủ quen thuộc lại đều đặn cất lên qua vách ngăn. Lúc bấy giờ, Tuyết Hoa mới khẽ thở hắt ra hơi mát lạnh.
Nàng nhẹ nhàng dịch hông ra xa, dứt bỏ sự tiếp xúc da thịt lạnh lẽo với tấm lưng An. Tiếng nước dâm mỹ khẽ vang lên trong bóng tối khi hai cơ thể rời nhau. Sự tách rời đột ngột làm An cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua khe hông, nơi dịch thể giao thoa vẫn còn dính dấp giữa đùi anh và bắp đùi nàng. Dương vật anh trượt hoàn toàn ra ngoài âm đạo, mang theo cảm giác trống rỗng ê chề. An nằm vật ra giường, toàn thân rã rời như bị vắt kiệt. Cơn mệt mỏi ập đến như thác lũ, khiến các khớp xương của anh đau nhức dữ dội, đặc biệt là vùng thắt lưng và dọc sống lưng.
Khi anh cố mở đôi mắt nặng trĩu để nhìn nàng, Tuyết Hoa đã đứng dậy khỏi giường, nhặt lấy dải lụa mỏng trên sàn. Dưới ánh trăng nhạt xuyên qua khe liếp, cơ thể trần trụi của nàng hiện lên với những đường cong hoàn mỹ nhưng trắng bệch, không có chút sắc hồng của máu. Nàng quấn dải lụa quanh bầu ngực và hông một cách hờ hững, ngoảnh đầu nhìn anh, ánh mắt phượng chất chứa nỗi u uất mơ hồ dưới ánh trăng nhạt.
"Thiếp phải đi rồi," nàng thì thầm, giọng nói tựa luồng gió lùa qua khe liếp.
Trước khi An kịp đưa tay ra níu giữ, bóng hình màu trắng ngà của Tuyết Hoa đã lướt nhanh qua cửa sổ, hòa vào làn sương mù dày đặc đang cuộn lên ngoài vườn khi rạng sáng buông xuống. An chỉ kịp nhìn thấy vạt áo lụa trắng biến mất vào màn sương, để lại anh một mình đối mặt với căn phòng tối tăm và sự kiệt quệ đang gặm nhấm cơ thể.
Mặt trời lên muộn sau những rặng núi Thất Sơn mù sương, ném những tia nắng yếu ớt qua khe cửa liếp. An nặng nề mở mắt, cảm giác có tảng đá ngàn cân đang đè nặng lên lồng ngực. Cổ họng anh khô khốc, toàn thân đau nhức, các khớp xương rã rời đến mức việc nhấc cánh tay lên cũng trở thành cực hình. Mi mắt anh nặng trĩu, đầu óc quay cuồng dữ dội mỗi khi anh cố gắng thay đổi tư thế nằm. Cơn khát khao thể xác và sự kích thích điên cuồng đêm qua đã biến mất, thay vào đó là một sự rệu rã tột cùng, như thể tất cả sinh lực, máu thịt trong người anh đã bị hút cạn qua những đêm hoan lạc ma mị kia.
An chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng dữ dội. Anh phải dừng lại vài giây, nhắm nghiền mắt để ngăn chặn cơn buồn nôn đang dâng lên từ dạ dày trống rỗng. Từng thớ cơ trên vai, lưng và đùi anh đều run lên bần bật. Sự suy kiệt này không giống với bất kỳ cơn mệt mỏi thể chất thông thường nào anh từng trải qua; nó là một sự trống rỗng từ tận sâu trong xương tủy, một cảm giác hụt hẫng và lạnh lẽo không thể bù đắp.
An lết từng bước chân run rẩy đến trước chiếc gương soi nhỏ bằng bàn tay treo bên vách ván gỗ. Tấm gương ố vàng phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt, hai hốc mắt sâu hoắm, thâm quầng và đôi môi nứt nẻ, không còn chút huyết sắc nào của anh. Trông anh không khác gì một kẻ sắp chết, một cái xác biết đi đang dần bị rút cạn nhựa sống. Anh run run đưa tay cởi bỏ mấy chiếc cúc áo bà ba màu xám, ngón tay anh yếu ớt đến mức phải mất một lúc lâu mới tháo được lớp vải thô ra.
Ngay giữa ngực trái, nơi trái tim đang đập những nhịp yếu ớt và đứt quãng, xuất hiện vết bớt màu xám đen kỳ dị. Nó mang hình dáng đóa hoa sen đang hé nở, những cánh hoa sậm màu như da thịt bị hoại tử, xung quanh lan ra những tia máu nhỏ màu tím ngắt tựa các xúc tu đang bám rễ vào da thịt anh. Vết bớt này lớn hơn rất nhiều so với những ngày trước, các cánh hoa sen đen kịt đã bắt đầu lan rộng ra, ôm lấy phần ngực trái của anh. An lấy ngón tay ấn nhẹ lên vết bớt. Không có cảm giác đau đớn bề mặt, nhưng luồng lạnh buốt sâu thẳm lập tức dội ngược vào tim, khiến anh run lên bần bật, lồng ngực nhói lên từng cơn khó thở. Anh cảm nhận được rõ ràng có một nguồn năng lượng âm hàn, tà mị đang bám rễ vào tim mình, mỗi nhịp tim đập đều như đang bị cái bóng đen ấy siết chặt.
"Là thật... những gì ông Bát nói là thật... cô ấy thực sự đang giết mình..." An lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu.
Nỗi sợ hãi cái chết đột ngột ập đến, bóp nghẹt lấy tâm trí anh. Sự hoảng loạn thôi thúc anh phải tìm Tuyết Hoa để hỏi cho ra lẽ. Anh không muốn chết ở vùng đất xa lạ này, anh không muốn trở thành một bộ hài cốt khô khốc nằm lại nơi đáy hồ Mỏ So như những lời cảnh báo rùng rợn của Ông Bát. Nhưng đồng thời, trong thâm tâm anh vẫn dâng lên một sự giằng xé điên cuồng. Anh sợ hãi cái chết, sợ hãi vết bớt đen ngòm trên ngực, nhưng khi nghĩ về làn da mát lạnh, bờ môi mềm mại và sự hoan lạc tột đỉnh mà Tuyết Hoa mang lại, hạ bộ anh vẫn khẽ co thắt. Sự mâu thuẫn giữa lý trí muốn sinh tồn và bản năng dục vọng khiến đầu óc anh muốn nổ tung.
An không kịp mặc ấm, anh đẩy cửa phòng chạy lao ra ngoài. Ngôi nhà gỗ vắng lặng, có lẽ Ông Bát đã đi rừng từ sớm để tìm kiếm những loại thảo dược hoặc chuẩn bị bùa chú mới nhằm cứu anh, nhưng An không thể chờ đợi thêm. Anh cắm đầu chạy về phía bờ hồ Mỏ So. Sương sớm lạnh buốt tạt thẳng vào mặt, nhưng mồ hôi lạnh vẫn vã ra đầm đìa dọc sống lưng anh. Đôi chân anh yếu ớt, đầu gối run rẩy bần bật dưới sức nặng của cơ thể suy kiệt. Đi được nửa đường, anh vấp phải rễ cây thông nhô lên mặt đất, ngã nhào xuống đống lá mục ẩm ướt.
Cú ngã làm anh ê ẩm toàn thân, ngực trái đập mạnh xuống đất khiến vết bớt hoa sen đau nhói lên một cơn lạnh buốt thấu xương. An lồm cồm bò dậy, lòng bàn tay bị đá sỏi cứa chảy máu, những vết thương đỏ hỏn rớm máu quyện với bùn đất bẩn thỉu. Nhưng anh không màng đến đau đớn đó, anh dùng chút tàn lực cuối cùng để đứng lên và tiếp tục chạy. Hơi thở anh đứt quãng thành từng tiếng hộc hộc trong lồng ngực rệu rã. Đầu óc anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải gặp Tuyết Hoa, phải hỏi nàng tại sao lại lừa dối anh, tại sao lại dùng tình yêu và thân xác để đẩy anh vào cõi chết.
Khi chạm chân đến mép nước hồ Mỏ So, mặt hồ phẳng lặng tựa tấm gương khổng lồ màu xám tro, sương mù trắng xóa lững lờ trôi trên mặt nước. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở hổn hển đầy nhọc nhằn của An vang lên bên bờ đá.
"Tuyết Hoa! Tuyết Hoa! Hiện ra đi!" An hét lên, giọng khàn đặc, vang vọng vào vách đá ven hồ.
Anh quỳ sụp xuống mép nước, hai bàn tay vục xuống làn nước lạnh buốt để rửa mặt nhưng mắt vẫn nhìn chằm chặp vào lòng hồ sâu thẳm. Làn nước lạnh như kim châm đâm vào các vết xước trên lòng bàn tay anh, mang lại cảm giác đau rát tê tái. Anh giật mạnh ngực áo ra, phơi bày vết bớt hoa sen màu xám đen ghê rợn dưới ánh sáng ban ngày.
"Tuyết Hoa! Hiện hình ra gặp tôi! Cô đã làm gì tôi thế này? Cô muốn giết tôi sao? Trả lời tôi đi!"
Tiếng la hét đầy tuyệt vọng của An tan vào làn sương lạnh. Sau một lúc tĩnh lặng rợn người, mặt nước hồ vốn đang phẳng lặng đột ngột gợn sóng. Những vòng tròn đồng tâm loang rộng ra, và từ lòng nước sâu thẳm, bóng người từ từ trồi lên.
Tuyết Hoa hiện ra từ lòng hồ sâu thẳm. Nước hồ trượt trên làn da trắng bệch của nàng, mái tóc đen dài ướt đẫm rủ xuống che nửa bầu ngực trần tuyệt mỹ với hai đầu nhũ hoa đỏ hồng đang săn lại vì lạnh. Gương mặt nàng nhợt nhạt hơn mọi ngày, đôi mắt phượng nhìn An đầy vẻ đau đớn. Nàng bước từng bước từ dưới nước lên dải đá ven bờ, cơ thể trần trụi hoàn toàn lộ ra dưới ánh sáng ban ngày. Vùng tam giác mật của nàng nhẵn nhụi, để lộ hai mép lồn hồng nhạt khép hờ, dính dấp nước hồ lấp lánh. Sự trần trụi của nàng dưới ánh mặt trời rạng sáng không hề mang lại cảm giác dung tục, mà ngược lại, nó toát lên một vẻ quyến rũ chết người, một sự cám dỗ tột cùng khiến An, dù đang trong cơn giận dữ và sợ hãi, vẫn không thể rời mắt khỏi những đường cong mềm mại của nàng.
An lùi lại một bước, tay vẫn chỉ vào vết bớt trên ngực mình, giọng run lên vì nghẹn ngào:
"Nhìn đi! Cái này là cái gì? Cô có thấy không? Mỗi đêm... mỗi đêm cô quấn lấy tôi, có phải là để cướp đi sinh mạng của tôi không? Ông Bát nói đúng, cô là ma nữ! Cô chỉ coi tôi như một thứ công cụ để hút sinh khí, để duy trì cái thứ nhan sắc giả tạo này thôi đúng không?"
Tuyết Hoa đứng yên trên phiến đá, nước hồ từ cơ thể nàng chảy xuống róc rách, thấm vào kẽ đá. Những giọt nước lấp lánh như sương mai đọng trên bầu ngực căng tròn của nàng, chảy dài xuống làn da bụng phẳng lì rồi biến mất vào khe lồn ướt át. Nàng nhìn An, ánh mắt phượng vốn lấp lánh ma mị giờ đây chỉ còn lại một màu u uất tĩnh lặng. Nàng không hề phủ nhận, cũng không giận dữ, chỉ có những giọt nước mắt thực sự bắt đầu trào ra từ khóe mắt, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt.
"Anh An..." Giọng nàng nghẹn ngào, run rẩy truyền qua màn sương lạnh. "Thiếp không muốn lừa dối anh. Nhưng thiếp... thiếp không còn lựa chọn nào khác."
Nàng tiến lại gần anh một bước, bàn chân trần bước đi không một tiếng động trên đá sỏi nhọn hoắt. An nhìn chằm chặp vào bước chân nàng, rồi nhìn lên thân thể khỏa thân tuyệt mỹ đang phơi bày trước mắt. Dưới ánh sáng ban ngày, làn da trắng bệch của nàng lộ ra những mạch máu mờ mờ màu xanh nhạt dưới lớp da mỏng, không hề có chút sinh khí nào của người sống. Đôi nhũ hoa đỏ hồng rung rinh nhẹ theo từng nhịp thở run rẩy của nàng. Sự quyến rũ tột cùng ấy lúc này lại mang theo một cảm giác thê lương đến nao lòng.
"Không có lựa chọn nào khác?" An bật cười cay đắng, nước mắt anh cũng trào ra vì tức giận và tủi nhục. "Cho nên cô chọn cách giết tôi? Cô nói cô yêu tôi, cô nói cô muốn ở bên tôi mãi mãi, tất cả chỉ là những lời dối trá để tôi tự nguyện dâng hiến thân xác này cho cô hành hạ? Cô có biết tôi đã mệt mỏi thế nào không? Tôi sắp chết rồi! Nhìn cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này của tôi đi!"
An dùng tay đấm mạnh vào ngực mình, ngay vị trí vết bớt hoa sen. Cú đấm khiến anh ho dữ dội, lồng ngực nhói đau như có ngàn mũi kim chọc vào tim.
Tuyết Hoa nhìn thấy anh tự hành hạ bản thân, gương mặt nàng biến sắc. Nàng vội vàng lao đến, quên mất sự phòng bị hay khoảng cách giữa hai người. Nàng ôm chầm lấy anh, đôi tay mát lạnh quấn chặt lấy tấm lưng đang run rẩy của An. Lồng ngực trần mềm mại, mát rượi của nàng áp sát vào lồng ngực nóng hổi nhưng suy kiệt của anh. Sự tiếp xúc đột ngột này khiến An rùng mình, nhưng anh không còn sức để đẩy nàng ra nữa.
"Anh An, xin anh đừng làm vậy!" Tuyết Hoa khóc nấc lên, giọng nói chan chứa sự đau đớn chân thật. "Thiếp là một vong hồn bị giam cầm ở đáy hồ này đã hơn hai trăm năm. Nếu không có sinh khí của nam nhân, linh hồn thiếp sẽ dần tan biến, chịu sự dày vò của oán khí tích tụ dưới lòng nước sâu thẳm. Thiếp đã phải làm việc này suốt hai thế kỷ qua... nhưng chưa từng có ai... chưa từng có ai làm thiếp rung động như anh."
Nàng ngẩng đầu lên, gương mặt nhợt nhạt đẫm nước mắt áp sát vào cằm An. Đôi môi đỏ mọng của nàng run rẩy, hơi thở mát lạnh tỏa ra phả vào cổ anh.
"Ban đầu, thiếp tiếp cận anh cũng chỉ vì luồng sinh khí mạnh mẽ của anh. Nhưng thiếp thề, những đêm qua ở bên anh, sự hoan lạc ấy không phải là giả. Thiếp đã thực sự đem lòng yêu anh. Mỗi lần nhìn thấy vết bớt trên ngực anh lan rộng, lòng thiếp đau đớn như bị xé rách. Thiếp sợ hãi... sợ hãi một ngày anh sẽ chết, và thiếp sẽ lại cô độc trong bóng tối lạnh lẽo dưới lòng hồ kia."
An nhìn sâu vào đôi mắt phượng đẫm lệ của ma nữ. Trong đôi mắt ấy, anh không thấy sự tà ác hay thèm khát nhục dục thường thấy mỗi khi nàng dẫn dụ anh vào hang đá. Anh chỉ thấy một nỗi cô đơn tận cùng, một sự bất lực của một linh hồn bị giam cầm trong nghịch cảnh. Giọt nước mắt của Tuyết Hoa rơi xuống ngực anh, lạnh buốt như băng, nhưng lại khiến trái tim đang đập yếu ớt của anh khẽ nhói lên một nhịp đồng cảm.
Cơn giận dữ trong lòng An đột ngột xẹp xuống, thay vào đó là một sự trống trải và đau đớn vô bờ. Anh nhận ra mình không thể ghét nàng, không thể tức giận với nàng dù biết nàng đang dần rút cạn mạng sống của mình. Dục vọng và tình yêu đã quyện chặt vào nhau từ bao giờ, biến anh thành một kẻ u mê tự nguyện bước vào cạm bẫy.
"Tại sao..." An thầm thì, giọng khàn đặc, hai tay anh run rẩy đưa lên ôm lấy bờ vai trần lạnh ngắt của nàng. "Tại sao số phận lại trớ trêu như vậy? Nếu cô yêu tôi... tại sao cô lại đẩy tôi vào con đường chết?"
Tuyết Hoa không trả lời. Nàng chỉ biết ôm chặt lấy anh hơn, gục đầu vào lồng ngực có vết bớt hoa sen sậm màu. Những ngón tay thon dài của nàng siết chặt sau lưng anh, bấu vào da thịt anh như sợ hãi anh sẽ tan biến ngay lập tức nếu nàng buông tay.
"Thiếp không muốn anh chết... thiếp thực sự không muốn..." Tuyết Hoa thì thầm trong tiếng khóc nghẹn ngào, giọng nói chìm khuất vào màn sương sớm đang bắt đầu tan dần dưới ánh mặt trời rực rỡ của vùng Bảy Núi.
Mặt hồ Mỏ So phía sau họ vẫn phẳng lặng, nhưng dưới lòng nước sâu thẳm kia, những bóng đen u uất dường như đang chờ đợi để nuốt chửng lấy cả hai khi đêm tối lại về.