← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 4 / 20

An miết những ngón tay run rẩy xuống gốc đùi, chạm trực tiếp vào đầu dương vật đang cương cứng và rỉ dịch nhờn dính dấp qua lớp quần lót. Chất dịch ấm nóng kẹp giữa kẽ ngón tay càng làm nổi bật cái lạnh buốt đang bò lan trên làn da bụng dưới.

Lớp vải thun bó chặt lấy khúc thịt nóng hổi đang giật mạnh theo từng nhịp tim, đòi hỏi sự giải thoát. An nhắm nghiền mắt, cố xua đi gương mặt ma mị của Tuyết Hoa đang hiển hiện rõ mồn một, nhưng mùi hương sen rừng quyện với mùi da thịt thanh khiết từ giấc mơ vẫn lảng vảng quanh chóp mũi. Cơn thèm khát thể xác rực lên từ bụng dưới như đám lửa ngún, thiêu đốt chút lý trí sót lại của chàng trai trẻ. Anh không chịu đựng thêm được nữa. Bản năng đàn ông trỗi dậy dữ dội, lấn át nỗi sợ hãi về những lời răn đe của Ông Bát.

An ngồi dậy, tiếng giường tre kèn kẹt khẽ vang lên. Anh nín thở lắng nghe tiếng ngáy đều đều bên kia vách đất của ông cụ canh hồ. Khi chắc chắn mọi thứ vẫn yên ắng, anh xỏ chân vào đôi dép, bước đi mà không màng lau đi lớp dịch nhờn đang dính dấp trên đầu dương vật. Anh chỉ muốn đến bờ hồ Mỏ So, muốn gặp bằng xương bằng thịt người con gái đã cướp mất hồn phách mình.

Cánh cửa gỗ mở ra, An lách người bước vào màn sương đặc quánh. Hơi lạnh luồn qua lớp áo thun mỏng làm anh rùng mình, nhưng ngọn lửa dục vọng bên trong vẫn cháy bỏng, dẫn lối cho đôi chân anh bước nhanh trên con đường mòn đất nện gồ ghề.

Đến sát bờ đá hồ Mỏ So, mặt nước phẳng lặng nuốt chửng mọi ánh sáng. An dừng bước, lồng ngực phập phồng thở dốc, mắt đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định trên mặt hồ.

"Tuyết Hoa..." Anh thầm gọi, giọng nói run rẩy hòa vào tiếng gió đêm thì thào qua kẽ đá.

Mặt nước tĩnh lặng đột ngột gợn sóng. Từ trong làn sương mù mờ ảo, một bóng hình từ từ nhô lên. Tuyết Hoa bước đi trên những phiến đá trơn nhẵn dưới lòng hồ, tiến về phía anh. Trên thân hình trần trụi của nàng chỉ quấn hờ một dải lụa trắng mỏng manh, ướt sũng và bám chặt vào những đường cong tuyệt mỹ. Dưới ánh trăng mờ, làn da nàng trắng bệch, mịn màng và toát ra thứ hào quang nhạt nhòa kỳ ảo.

Dải lụa ướt không thể che giấu được bầu ngực căng tròn đầy đặn với đôi núm vú hồng hào đang săn lại vì hơi lạnh. Vòng eo thon thả uốn cong mềm mại dẫn xuống phần hông quả táo nảy nở. Mỗi bước đi của nàng khiến dải lụa mỏng dịch chuyển, để lộ khe mông căng đầy và vùng tam giác mật với lớp lông mu đen mướt lấp lánh những giọt nước đọng. Phía dưới lớp lông mu ẩm ướt, hai cánh môi âm hộ hồng hào nhe nhói lộ ra, rỉ nước lấp lánh dưới ánh trăng. An đứng bất động bên mép nước, hai mắt dán chặt vào cơ thể hoàn mỹ đang tiến gần. Dương vật anh trong quần jean chật chội lại giật lên một cách điên cuồng, trướng căng đến mức đau buốt.

Tuyết Hoa dừng lại cách An chỉ một bước chân. Đôi mắt phượng đen láy của nàng xoáy sâu vào tâm trí anh, chứa đựng sự quyến rũ chết người. Nhìn thấy sự ngập ngừng và vẻ sợ hãi thoáng qua trên gương mặt An, nàng khẽ nghiêng đầu, nở nụ cười mê hoặc.

"Chàng tìm thiếp sao?" Giọng nàng dịu ngọt, vang lên như tiếng chuông gió giữa đêm thanh vắng. "Chàng sợ thiếp... hay sợ lời người đời đồn đại?"

"Tôi..." Cổ họng An khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào cặp đùi thon dài trắng muốt của nàng, nơi những giọt nước hồ đang chậm rãi chảy xuống gót chân. "Tôi nghe người ta nói... nàng là ma nữ chuyên hút sinh khí của đàn ông."

Tuyết Hoa tiến lên nửa bước, khoảng cách gần đến mức An ngửi thấy mùi hương sen rừng ngào ngạt tỏa ra từ làn da lạnh lẽo của nàng. Nàng khẽ cười, tiếng cười khúc khích đầy khêu gợi.

"Nếu thiếp là ma nữ, chàng có chạy trốn không?" Nàng đưa tay lên, ngón tay thon dài lướt nhẹ từ xương quai xanh của An xuống ngực, rồi dừng lại ở bụng dưới. "Nhưng thiếp thấy cơ thể chàng đang nói điều ngược lại đấy. Nó đang cứng ngắc và thèm khát thiếp đến phát điên rồi."

Ánh mắt nàng dời xuống chiếc quần jean của An. Ở đó, dương vật của anh đã chào cờ cao vút, làm căng phồng cả lớp vải dày, đầu dương vật rỉ ra chất dịch nhờn thấm ướt một mảng nhỏ bên ngoài. An nuốt nước bọt ực một cái, sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và ham muốn xác thịt khiến anh nghẹt thở. Anh biết mình nên lùi lại, nên quay về căn nhà gỗ của Ông Bát, nhưng đôi chân anh hoàn toàn tê liệt trước sự trần trụi đầy khiêu khích của người phụ nữ trước mặt.

"Đừng sợ." Tuyết Hoa bước sát hơn, xóa bỏ khoảng cách cuối cùng. "Lại đây với thiếp. Để thiếp sưởi ấm cho chàng."

Nàng chủ động áp sát thân thể vào người An. Lớp áo thun mỏng manh của anh lập tức bị thấm ướt bởi dải lụa đẫm nước trên người nàng. Cảm giác đầu tiên chạm vào da thịt An là sự lạnh ngắt. Hai bầu ngực mềm mại, căng tròn của nàng ép chặt vào lồng ngực nóng hổi đang đập liên hồi của anh. Hơi lạnh buốt giá từ da thịt nàng truyền qua lớp vải, dội thẳng vào lồng ngực An, khiến anh run lên. Nhưng sự va chạm da thịt mềm mại ấy kích thích các dây thần kinh cảm giác của anh hoạt động điên cuồng.

Tuyết Hoa nâng đôi bàn tay thon dài, mát lạnh lên, nhẹ nhàng vuốt ve hai bên má An. Những ngón tay mềm mại của nàng lướt qua mang tai, rồi vòng qua gáy anh, kéo đầu anh cúi xuống. Nàng kiễng chân lên, chủ động áp đôi môi đỏ mọng, ướt át của mình vào môi anh.

Lưỡi nàng luồn sâu vào khoang miệng An, mang theo luồng âm khí lạnh buốt như băng. Lưỡi nàng mềm mại, linh hoạt quấn chặt lấy lưỡi anh, mút mát và hút lấy từng ngụm hơi ấm. An rên nhẹ một tiếng trong cổ họng, bản năng đàn ông bùng nổ dữ dội. Anh vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng trần trơn nhẵn, lạnh giá của nàng, kéo sát cơ thể nàng vào lòng để tìm kiếm thêm sự va chạm.

Luồng âm khí lạnh giá từ nụ hôn của Tuyết Hoa bắt đầu chạy dọc theo đường cột sống của An, lan tỏa ra khắp các chi. Cơ thể anh run rẩy dữ dội dưới sức ép của luồng khí lạnh buốt ấy. Nó không giống cái lạnh của thời tiết, mà là thứ lạnh lẽo thấu xương tủy, làm tê liệt các giác quan của anh trong giây lát. Nhưng đi kèm với cái lạnh buốt ấy lại là khoái cảm da thịt mãnh liệt chưa từng có. Mỗi tế bào trên da thịt An như đang reo hò, kích thích dương vật anh trong quần cứng ngắc, giật mạnh liên tục và rỉ thêm những giọt dịch nhờn nóng hổi. Anh cảm thấy mình như một kẻ say, vừa muốn đẩy ra vì cái lạnh thấu xương, vừa muốn ghì chặt lấy nàng để tận hưởng khoái cảm đê mê đang nhấn chìm lý trí.

An ghì chặt tay xuống vòng hông căng tròn của Tuyết Hoa, cảm nhận lớp da thịt mát rượi dưới lòng bàn tay thô ráp. Anh dùng sức ép sát vùng xương chậu của mình vào người nàng. Qua lớp quần jean ướt đẫm, dương vật trướng nở của anh chà xát mạnh mẽ lên vùng tam giác mật mềm mại của Tuyết Hoa. Anh muốn cởi bỏ dải lụa mỏng manh kia, muốn đè nàng xuống gờ đá sát mép nước để cắm sâu dương vật đang trướng đau của mình vào lòng âm đạo ấm áp mà anh hằng khao khát trong mộng. Sự khao khát thể xác dâng cao đến cực điểm làm lồng ngực anh nghẹt thở.

Nhưng khi An đang chìm dắm trong sự đê mê tột cùng ấy, Tuyết Hoa đột ngột dứt ra. Nàng lùi lại một bước, rồi hai bước, dải lụa mỏng quấn quanh thân hình trần trụi khẽ lay động dưới làn nước hồ đang dâng lên. Nụ cười ma mị của nàng nhạt dần trong màn sương khói mờ ảo khi cơ thể nàng chìm dần xuống lòng nước hồ Mỏ So sâu thẳm.

An đứng ngẩn ngơ bên mép nước, hai tay vẫn vươn ra khoảng không gian trống rỗng, cố níu kéo bóng hình tuyệt mỹ vừa biến mất. Đôi môi anh tê dại, lạnh buốt vì luồng âm khí chưa kịp tan, trong lòng dâng lên sự hụt hẫng và khao khát điên cuồng.