← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 15 / 20

Cơn đau buốt nhói từ lồng ngực xé toạc màn đêm u tối trong đầu An, dựng ngược anh dậy khỏi giấc mê man. Anh co rúm người lại trên chiếc giường tre ọp ẹp, hơi thở khò khè đứt quãng rít qua kẽ răng rát bỏng. Ngay vị trí vết bớt hoa sen trên ngực trái, cảm giác như có hàng chục cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt, cào cấu từng thớ thịt quanh tim anh. Da thịt xung quanh vết bớt sưng tấy, đỏ ửng lên như một vết loét đang rỉ máu. An dùng bàn tay run rẩy bấu chặt lấy lồng ngực, những ngón tay bấm sâu vào da mong tìm kiếm một điểm tựa để chống chọi lại cơn co thắt dữ dội. Mỗi nhịp tim đập là một lần lồng ngực anh nhói lên tê dại, mạch máu nổi rõ trên cổ và trán.

An hé mở mí mắt nặng trĩu, cố ngoi lên khỏi vũng bùn thức tỉnh tăm tối. Mùi gỗ mục xen lẫn hương dầu rái quen thuộc của căn phòng nhà Ông Bát xộc vào khoang mũi, xác nhận anh vẫn còn sống. Nhưng lồng ngực anh phập phồng yếu ớt dưới sức ép của vết bớt đang hành hạ cơ thể. Sức lực trong các khối cơ dường như biến mất, để lại một cảm giác trống rỗng và rệu rã tột cùng.

Một luồng âm khí buốt giá đột ngột tràn ngập căn phòng, thổi tắt ngọn đèn dầu tù mù trên bàn gỗ, kéo nhiệt độ xuống thấp đến mức An có thể thấy hơi thở của mình hóa thành làn sương mỏng. Từ góc tối sát tủ gỗ, một bóng hình xám nhạt từ từ ngưng tụ.

Tuyết Hoa đứng đó. Nàng trần trụi dưới ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khe cửa, không còn tà áo lụa che thân, cũng chẳng còn vẻ lộng lẫy quyến rũ thường ngày. Cơ thể ma nữ phơi bày những vết tàn úa khôn lường của một kẻ đã nằm dưới lòng đất lạnh suốt hai thế kỷ mà không có sinh khí nuôi dưỡng. Làn da vốn trắng bếch mịn màng giờ nứt nẻ dọc ngang như đất sét nung quá lửa gặp nước lạnh, để lộ những thớ thịt khô khốc, xám xịt bên trong. Cặp vú tròn trịa từng ép chặt vào ngực An giờ xẹp xuống, lỏng lẻo và có màu xám ngoét của xác phân hủy. Nơi ngã ba đùi của nàng, vùng lông mu đen rậm bao bọc lấy hai cánh môi lồn nhăn nheo, khô héo. Mép lồn khép hờ, âm đạo không còn chút dịch nhờn nào, chỉ còn là một khe hở lạnh ngắt, nhăn nhúm như xác lá khô vào mùa hạn.

Đôi mắt phượng sâu hoắm hoen rỉ thứ dịch thể màu sẫm nhìn An. Nàng khẽ lắc đầu, những ngón tay gầy guộc trơ xương run rẩy vuốt nhẹ vào khoảng không cách mặt An vài tấc rồi rụt lại, chấp nhận định mệnh tan rã vào hư vô mà không muốn kéo anh chết cùng.

"Tuyết Hoa..." An cố thốt lên, nhưng giọng anh nghẹn lại nơi cổ họng khô khốc. Mỗi lời nói ra khiến vết bớt hoa sen trên ngực nhói lên một cơn đau xé thịt. "Sao cô... lại ở đây? Ông Bát... ông ấy sẽ..."

"Chàng đừng sợ," Tuyết Hoa thì thầm, giọng nói của nàng giờ đây khàn đục, mất đi ma lực dẫn dụ thường ngày, chỉ còn lại vẻ u uất tận cùng. "Thầy của chàng đã đi cúng bái ở đầu làng để tìm cách xua đuổi thiếp. Thiếp lẻn vào đây... không phải để hại chàng."

Nàng quỳ sụp xuống bên mép giường tre, cơ thể trần trụi run rẩy dữ dội trước cái lạnh của chính âm khí đang tan rã trong mình. Những vết nứt trên vai nàng rỉ ra thứ chất dịch sẫm màu, bốc lên mùi tử khí nhạt. Nàng ngước nhìn anh bằng hốc mắt đẫm thứ nước mắt màu huyết dụ: "Thiếp biết mình sắp tan biến. Oán niệm hai trăm năm nay sắp sửa hóa thành tàn tro dưới lòng đất lạnh. Thiếp chỉ muốn... được nhìn thấy chàng một lần cuối mà thôi. Thiếp đã sai rồi, An..."

Nhìn vào hốc mắt u uất đẫm nước mắt của nàng, nỗi sợ hãi cái chết ban đầu trong lòng An dần lắng xuống. Thay vào đó, sợi dây liên kết vô hình từ những đêm giao hoan cuồng nhiệt dưới lòng hồ bỗng thắt chặt lại. Anh hiểu nàng cần sinh khí để tồn tại, và anh cũng cảm nhận được nỗi cô đơn, đau đớn của một linh hồn bị bỏ rơi suốt hai thế kỷ. Dục vọng nguyên thủy trỗi dậy cùng tình thương cảm dâng trào, lấn át cả bản năng sinh tồn yếu ớt trong anh.

"Nếu cô tan biến..." An thào thào, bàn tay run rẩy vươn ra khỏi chăn, cố gắng chạm vào làn da khô ráp của nàng. "Thì những đêm dưới hồ... tất cả đều là giả sao? Cô chỉ xem tôi là một món mồi để kéo dài sự tồn tại thôi đúng không?"

"Không..." Tuyết Hoa lắc đầu, những giọt lệ đen lăn dài trên gò má nứt nẻ, rơi xuống đôi bàn tay trơ xương của nàng. "Ban đầu thiếp chỉ xem chàng là con mồi. Nhưng hơi ấm của chàng... sự chân thành của chàng đã sưởi ấm linh hồn lạnh giá của thiếp. Thiếp chưa từng gặp ai đối xử với thiếp bằng lòng tin như chàng. Thiếp không muốn chàng chết. Nhưng cơ thể này... nếu không có sinh khí của chàng, thiếp sẽ rữa nát ngay đêm nay."

An nhìn xuống vết bớt hoa sen trên ngực mình. Nó đang co bóp kịch liệt, từng nhịp đập của tim kéo theo một luồng đau đớn xuyên thấu sống lưng. Anh biết, dâng hiến sinh khí lúc này đồng nghĩa với việc đùa giỡn với tử thần. Nhưng nhìn ma nữ trần trụi, tiều tụy trước mắt, anh không đành lòng để nàng tan biến vào cõi hư vô. Anh đã thấy những bộ hài cốt dưới đáy hồ, anh biết kết cục của mình có thể sẽ là một đống xương khô vô danh. Nhưng khi đối diện với sự yếu ớt và lời thú nhận của nàng, lý trí của anh hoàn toàn đầu hàng trước tình cảm.

"Đến đây..." An gượng sức ngồi dậy, tiếng dát giường tre kêu răng rắc dưới sức nặng của anh. Anh chủ động nắm lấy cổ tay lạnh ngắt như băng của Tuyết Hoa, kéo mạnh nàng về phía mình. "Tôi cho cô..."

Thân thể Tuyết Hoa đổ sụp xuống ngực anh, mát lạnh tựa như một phiến đá ngâm dưới đáy hồ đêm mùa đông. Sự va chạm đột ngột khiến An rùng mình, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới sức nặng của nàng. Bờ lưng trần đầy vết rạn nứt của nàng nhám ráp dưới lòng bàn tay An khi anh vòng tay ôm chặt lấy nàng. Anh dùng cả hai tay nâng đùi nàng lên, kéo hai chân nàng dạng rộng ra, để nàng ngồi lên đùi mình theo tư thế hoa sen.

Dưới sức nóng từ lòng bàn tay của An mơn trớn trên cặp mông lạnh buốt và thô ráp của ma nữ, dương vật của anh bắt đầu cương cứng lên đầy đau nhức. Khúc cu trướng to, nóng hổi và dựng đứng lên, chạm sát vào mép âm đạo đang khô khốc của Tuyết Hoa. Sự tương phản nhiệt độ giữa hai cơ thể tạo ra một lực hút mãnh liệt tại điểm tiếp xúc.

"An..." Tuyết Hoa khẽ rên lên một tiếng yếu ớt khi cảm nhận được sự cứng nóng của dương vật anh đang ép sát vào vùng kín của mình. "Chàng sẽ chết mất... đừng làm vậy. Thiếp không muốn chàng phải chịu đựng cơn đau này..."

"Im đi..." An khàn giọng gắt nhẹ, hai tay siết chặt lấy eo nàng, nâng hông nàng lên rồi từ từ hạ xuống.

Đầu dương vật thô nóng chen vào giữa hai cánh môi lồn nhăn nheo, khô ráp của ma nữ. Sự chênh lệch nhiệt độ khiến An rùng mình kịch liệt. Đầu khấc rát buốt như bị cọ vào đá nhám khi phải nông rộng cửa âm đạo lạnh lẽo, hoàn toàn không một chút chất bôi trơn. An ghì chặt hai bả vai Tuyết Hoa, lấy đà đẩy mạnh hông lên phía trước.

Dương vật nóng hổi cắm sâu vào tận đáy âm đạo của nàng.

Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, pha lẫn giữa đau đớn tột cùng và khoái cảm thỏa mãn thoát ra từ khuôn miệng nứt nẻ của Tuyết Hoa. Âm đạo nàng co thắt kịch liệt theo bản năng sinh tồn của một ác quỷ đói khát. Những thớ thịt lạnh buốt như băng đá bên trong lồn nàng ôm siết chặt lấy thân dương vật đang căng phồng của anh, mút chặt lấy đầu khấc như muốn vắt kiệt từng giọt tinh túy.

An rên lên một tiếng trầm đục. Cơn đau từ vết bớt hoa sen trên ngực bùng lên dữ dội, tựa như có một dòng nước sôi đang đổ trực tiếp vào tim anh. Cặp vú mềm rũ, xẹp lép của nàng ép chặt lên vết bớt đang phát ra ánh sáng xám nhạt trên ngực anh.

Anh bắt đầu dịch chuyển hông. Nhịp nhấp chậm rãi, sâu lắng và chan chứa sự hy sinh. Cứ mỗi lần dương vật anh thúc sâu vào lồn nàng, vết bớt trên ngực lại nhói lên một cơn đau xé thịt. An cảm nhận rõ rệt từng luồng sinh mệnh lực nóng ấm của mình bị hút ra từ tim, chảy dọc xuống sống lưng rồi phóng thẳng qua đầu dương vật, truyền vào sâu trong âm đạo lạnh ngắt của ma nữ.

"Ưm... An... nóng quá..." Tuyết Hoa ôm chặt lấy cổ anh, đầu ngón tay cấu chặt vào vai anh.

Nhận được nguồn sinh khí tự nguyện truyền dẫn qua những cú thúc sâu của dương vật An, cơ thể Tuyết Hoa bắt đầu có những biến chuyển kỳ diệu. Những vết rạn nứt đen ngòm trên cánh tay và bờ vai nàng mờ đi nhanh chóng. Làn da xám xịt bắt đầu lấy lại sắc trắng hồng mịn màng vốn có, các thớ thịt khô khốc dưới mông nàng căng mẩy trở lại, ôm khít lấy từng nhịp hông chậm rãi của An.

Cặp vú xẹp lép của nàng dưới sức nóng của cuộc giao hoan dần đầy đặn lên, đầu vú săn lại, cạ sát vào ngực An đầy khiêu khích. Âm đạo nàng ấm dần lên, bắt đầu tiết ra thứ dịch thể nhớp nháp sền sệt. Tiếng nước nhóp nhép phát ra từ nơi giao hợp khi dương vật An trượt đi dễ dàng hơn, cắm ngập vào tận tử cung lạnh giá của nàng.

An nhắm nghiền mắt, hơi thở của anh trở nên nông hơn, lồng ngực nhẹ bẫng đi khi phần sinh lực cuối cùng trôi tuột qua những lần giao thoa thể xác. Da thịt anh bắt đầu tái nhợt, lạnh buốt đi dưới làn sương đêm luồn qua khe cửa phòng, nhưng đôi tay anh vẫn siết chặt lấy bờ vai trần đang run rẩy của Tuyết Hoa giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.