← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 20 / 20

An quỵ xuống lòng hồ Mỏ So, hai tay vục mạnh vào làn nước lạnh buốt để cố níu giữ những cánh hoa sen trắng vừa tan biến. Nước hồ trơn tuột qua kẽ ngón tay anh, trống rỗng và phẳng lặng như chưa từng có sự hiện diện của ma nữ. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, nơi nụ cười thanh thản cuối cùng của Tuyết Hoa vừa tan vào ánh nắng bình minh. Lồng ngực anh thắt lại, một cơn đau nhói buốt chạy thẳng vào tim. Cơn đau này không phải do tà thuật tàn phá xác thân, mà là sự trống trải đến nghẹt thở của một kẻ vừa mất đi phần linh hồn quan trọng nhất của đời mình.

"Tuyết Hoa..."

Tiếng gọi của anh khản đặc, vừa thoát ra khỏi cửa miệng đã bị tiếng gió ngàn rít qua các khe đá nuốt chửng. Chỉ còn tiếng sóng vỗ nhè nhẹ vào hông anh, đều đặn như một lời tiễn biệt vô vọng. 

Làn da trần của anh ở phần hông và đùi vẫn còn bám dính dịch thể giao hoan từ cuộc ân ái siêu thoát trước đó. Dương vật anh, vốn vừa trải qua những cú thúc sâu cuồng nhiệt vào tận cùng lồn của Tuyết Hoa, lúc này run rẩy co rút lại trong cái lạnh của lòng hồ. Hơi lạnh buốt của nước ngập ngang hông đối chọi gay gắt với hơi nóng dịu nhẹ tỏa ra từ vết bớt hoa sen trên ngực trái. Vết bớt ấy từng là nguồn độc tố hút cạn thọ mệnh của anh, nay lại ấm nóng, liên tục bơm những luồng sinh khí thanh khiết vào tim anh.

Cảm giác trơn ướt, ấm nóng từ âm đạo của ma nữ vẫn đọng lại trên đầu dương vật An. Sự đê mê của cuộc hoan lạc cuối cùng chưa kịp tan biến thì thân xác nàng đã rã ra thành những cánh sen trắng thanh khiết. Sự tương phản giữa cái nóng của dục vọng rực cháy ban nãy với cái lạnh buốt của nước hồ lúc này khiến cơ thể anh co rút, run rẩy từng hồi. Anh nhớ rõ từng nhịp hông điên cuồng, cách nàng ghì chặt vai anh, tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng nước nhóp nhép phát ra từ nơi hai cơ thể gắn chặt vào nhau. Tất cả những xúc cảm mãnh liệt đó giờ chỉ còn là hư ảo, biến mất cùng với linh hồn nàng vào ánh bình minh Thất Sơn.

Anh đã cứu được nàng, đã hóa giải được oán nghiệp, nhưng cái giá phải trả là sự cô độc kéo dài suốt phần đời còn lại. An quỳ sụp xuống nước hồ lạnh buốt, nước dâng lên tận ngực. Gương mặt anh đẫm nước, không rõ là nước hồ hay nước mắt. Anh muốn chìm sâu xuống đáy nước, muốn đi tìm linh hồn nàng trong cõi hư vô lạnh lẽo kia. Sự trống trải này quá lớn, nó gặm nhấm lý trí anh, khiến anh chỉ muốn buông xuôi tất cả để được ở bên nàng.

Thân thể chàng trai trẻ run rẩy trong làn gió sớm của vùng Thất Sơn. Chiếc quần đùi và áo thun ướt đẫm bám chặt lấy da thịt anh, mang theo cả những vệt dịch thể màu trắng đục, kết quả của cuộc ân ái nồng cháy dưới đáy hồ trước khi Tuyết Hoa tan rã. An nhìn xuống đùi mình, nơi những vệt nước trơn nhẫy vẫn chưa bị rửa trôi hoàn toàn. Anh đưa tay quẹt nhẹ một vệt dịch trên đùi, đưa lên mũi ngửi. Không có mùi tanh tưởi của xác thịt trần gian, chỉ có hương sen rừng dịu nhẹ, thanh khiết đến nao lòng. Đó là dấu vết duy nhất còn sót lại của nàng trên cơ thể anh.

"Nước hồ Mỏ So lạnh lắm, con định gửi mạng mình ở đây luôn sao?"

Một giọng nói già nua, trầm ấm vang lên bên bờ đá. Tiếng gậy gỗ mun thỉnh nhẹ xuống đất kéo An ra khỏi cơn u mê giằng xé.

Ông Bát đứng bên mép nước, chiếc áo bà ba màu nâu sồng đẫm sương đêm, đôi mắt già nua trầm tĩnh nhìn anh đầy thương cảm. Ông chìa bàn tay gầy guộc, sần sùi đầy nếp nhăn về phía anh. An nắm lấy tay ông lão, lảo đảo bước lên bờ đá. Cơ thể anh rệu rã, hai chân run rẩy không vững, nhưng kỳ lạ là dòng sinh khí ấm áp của Tuyết Hoa truyền lại vẫn đang cuộn chảy đều đặn, nâng đỡ lấy từng bước đi của anh. Anh ngồi bệt xuống một tảng đá phẳng, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc ướt bết vào trán.

"Nàng đi thật rồi, thưa ông," An nói, giọng nghẹn ngào. "Nàng không còn ở dưới đáy hồ nữa."

Ông Bát đứng bên cạnh, nhìn đăm đăm ra lòng hồ Mỏ So đang lấp lánh dưới những tia nắng đầu ngày. Ông thở dài, chắp hai tay sau lưng:

"Oán khí tích tụ hai trăm năm đã tan sạch. Nàng đã dùng phần sinh mệnh lực cuối cùng để đổi lấy sự sống cho con, đó chính là sự tự giải thoát lớn nhất của nàng. Nhân quả ở đời vốn công bằng, con đã dùng tình thương chân thành để hóa giải hận thù của nàng, thì nàng cũng dùng sự hy sinh để trả lại cho con một cuộc đời mới."

An ngước mắt nhìn ông lão:

"Nhưng con cảm thấy trống rỗng quá. Cảm giác này... nó đau đớn hơn cả khi bị tà thuật rút cạn sinh lực."

Ông Bát mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn An đầy bao dung:

"Đó là vì con đã thực lòng yêu nàng. Tình yêu với một vong hồn vốn dĩ là một đoạn nghiệt duyên, nhưng khi nghiệt duyên đã được hóa giải bằng sự hy sinh, thì cái còn lại chính là sự bình yên. Con hãy trân trọng dòng sinh khí mà nàng để lại trong cơ thể con, sống tiếp phần đời thật trọn vẹn. Đó mới là cách con đền đáp lại sự hy sinh của nàng."

An cúi đầu, bàn tay áp chặt lên vết bớt trên ngực. Hơi ấm từ lồng ngực truyền qua lòng bàn tay, xoa dịu nỗi đau đớn đang giằng xé tâm can anh. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương sen rừng phảng phất trong gió sớm như muốn ôm lấy anh, vỗ về nỗi cô đơn tột cùng này.

"Con hiểu rồi, thưa ông," An thầm thì, giọng vẫn chưa hết run. "Nhưng làm sao con quên được những gì đã xảy ra dưới lòng hồ này? Da thịt con vẫn nhớ rõ hơi lạnh từ người nàng, nhớ cả sự ấm áp khi linh hồn chúng con hòa làm một."

Ông Bát đặt một tay lên vai An, bóp nhẹ để trấn an chàng trai trẻ:

"Không cần phải quên, con ạ. Ký ức đó là một phần xương máu của con rồi. Nhưng con phải bước tiếp. Người sống có đường của người sống, vong hồn có nẻo của vong hồn. Nàng đã siêu thoát, con cũng phải tự giải thoát cho tâm trí mình khỏi những oán niệm đã qua."

Ông Bát đỡ An đứng dậy. Họ chậm rãi bước đi trên con đường đá dẫn về ngôi nhà gỗ. Sương mù buổi sáng tan dần dưới sức nóng của những tia nắng đầu tiên, lộ ra những rặng cây cổ thụ già nua với những bộ rễ khổng lồ cắm sâu vào lòng đất Thất Sơn u uất. An bước đi, mắt đăm đăm nhìn xuống chân mình.

Khi về đến căn nhà gỗ, Ông Bát bảo An đi tắm rửa và thay quần áo sạch. An bước vào gian tắm nhỏ phía sau nhà, gáo nước giếng lạnh buốt dội lên vai khiến anh rùng mình tỉnh táo. Khi những dòng nước rửa trôi đi những dịch thể giao hoan cuối cùng của Tuyết Hoa trên đùi và dương vật anh, An cảm giác như một phần của nàng đang thực sự rời xa mình. Anh nhìn xuống dương vật đang ủ rũ của mình, nơi mới chỉ vài giờ trước còn nằm sâu trong âm đạo trơn ướt và ấm nóng của ma nữ, cảm nhận nỗi cô đơn vây kín lấy da thịt.

Anh thay một bộ quần áo khô ráo rồi bước ra gian ngoài. Ông Bát đã nấu sẵn một ấm trà nóng và đặt trên chiếc bàn gỗ mun. Khói trà nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của lá trà tươi.

"Uống chén nước cho ấm người," Ông Bát đẩy chén trà về phía An.

An ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện, hai tay ôm lấy chén trà ấm nóng để tìm kiếm chút hơi ấm quen thuộc. Anh nhìn vào làn nước trà xanh trong, giọng khàn khàn:

"Thưa ông Bát, vết bớt trên ngực con... nó không còn đau nữa."

Ông Bát gật đầu, nhấp một ngụm trà:

"Phải. Oán niệm của nàng đã tan, độc tố của tà thuật cũng theo đó mà hóa giải. Giờ đây, vết bớt đó chỉ là một dấu ấn lưu giữ sinh khí của nàng trong người con. Nó sẽ giúp con khỏe mạnh, không còn bị những cơn đau tim hành hạ mỗi khi trái tim co bóp."

An đưa tay chạm lên lồng ngực trái qua lớp áo vải mỏng. Quả thực, nhịp tim của anh đập rất đều đặn và mạnh mẽ, mỗi nhịp đập đều mang theo một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa ra khắp cơ thể. Anh không còn cảm giác khó thở hay đau nhói như kim châm của những ngày trước. Nhưng sự khỏe mạnh này lại khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Mỗi nhịp đập của trái tim như một lời nhắc nhở rằng Tuyết Hoa đã hoàn toàn tan biến để nhường lại sự sống cho anh.

"Con có hận nàng không?" Ông Bát đột ngột hỏi, đôi mắt già nua nhìn thẳng vào An.

An ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên định:

"Con không hận nàng. Con chỉ thương nàng thôi. Nếu con biết đến bi kịch của nàng sớm hơn, có lẽ con đã không để nàng phải chịu đựng sự cô độc suốt hai trăm năm qua dưới lòng hồ lạnh lẽo đó."

Ông Bát mỉm cười, ánh mắt hiện lên sự bao dung:

"Con có lòng thấu cảm lớn, đó là lý do vì sao con có thể cứu được nàng. Những kẻ trước đây đến hồ Mỏ So đều bị dục vọng che mắt. Họ chỉ nhìn thấy thân xác tuyệt mỹ của nàng, muốn chiếm đoạt và hưởng lạc, rồi cuối cùng chết khô dưới đáy hồ với lòng oán hận. Còn con, con đã nhìn thấu oán hận để thấy được nỗi đau bên trong nàng. Tình yêu chân thành của con chính là thứ ánh sáng duy nhất có thể soi rọi vào góc tối tăm nhất trong linh hồn của một ma nữ."

An cúi đầu, lòng chùng xuống khi nghĩ về những nhịp hông điên cuồng, những lần dương vật anh thúc sâu vào âm đạo Tuyết Hoa dưới ánh trăng rằm kỳ ảo trong hang đá ẩm ướt. Những khoảnh khắc đó, anh từng nghĩ đó chỉ là sự cám dỗ chết chóc của dục vọng, nhưng giờ đây anh hiểu rằng đó là sự giao thoa duy nhất giữa hai linh hồn cô độc đang tìm kiếm sự cứu rỗi từ đối phương.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của vùng núi rừng Thất Sơn. An dành phần lớn thời gian nằm trên chiếc giường tre đặt sát cửa sổ gỗ, lắng nghe tiếng chim rừng hót líu lo ngoài vườn và tiếng xào xạc của lá cây mỗi khi có cơn gió thổi qua.

Sức khỏe của anh phục hồi nhanh chóng một cách kỳ lạ. Dòng sinh khí ấm áp mà Tuyết Hoa truyền trả lại trước lúc tan biến chảy đều trong huyết quản, liên tục thanh lọc và tái tạo lại những thớ thịt, mô tế bào vốn đã bị tàn phá nặng nề sau những đêm hoan lạc ma mị. Không còn những cơn khó thở đột ngột, không còn những đêm giật mình thức giấc với mồ hôi lạnh ngắt thấm đẫm lưng áo. Vết bớt hoa sen trên ngực trái của anh cũng có những biến chuyển rõ rệt. Dấu vết màu đen xám xịt, sưng tấy ngày nào giờ đây đã nhạt màu đi rất nhiều, chỉ còn là một vệt da sáng màu, mờ ảo như một cánh hoa sen ẩn hiện dưới lớp da thịt săn chắc. Nó không còn mang độc tố, không còn gây ra những cơn đau buốt nhói như kim châm mỗi khi trái tim co bóp, mà tồn tại như một dấu ấn ký ức được khắc sâu vào da thịt anh.

An giúp Ông Bát quét dọn sân nhà, nhặt những chiếc lá bồ đề rụng đầy sân. Những lúc rảnh rỗi, hai người ngồi bên hiên nhà uống trà. Ông Bát kể cho An nghe về lịch sử của vùng đất Thất Sơn, về những oan hồn bị giam cầm dưới những lòng hồ, hang đá do oán niệm quá sâu dày.

"Bảy Núi này linh thiêng nhưng cũng u uất lắm con," Ông Bát vừa châm trà vừa nói. "Đất đá nơi đây thấm đẫm máu và nước mắt của bao đời người. Những oan hồn như Tuyết Hoa không phải hiếm. Nhưng mấy ai tìm được một người thấu cảm, sẵn sàng dùng mạng sống của mình để cảm hóa họ như con? Đa phần những chàng trai trẻ đến đây đều bị dục vọng che mắt, họ chỉ biết thèm khát thân xác của ma nữ rồi chết khô dưới đáy hồ mà lòng vẫn mang đầy sự oán hận."

An nhìn chén trà bốc khói, lòng chùng xuống:

"Con cũng từng bị dục vọng dẫn dắt, thưa ông. Con từng sợ hãi khi nhìn thấy những bộ hài cốt dưới đáy hang. Nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt đau đớn của nàng, con nhận ra nàng cũng chỉ là một nạn nhân của sự phản bội và tàn ác."

"Đúng vậy," Ông Bát gật đầu. "Khi con nhìn thấu oán hận để thấy được nỗi đau bên trong, con đã cứu sống cả hai. Giờ đây, vết bớt hoa sen trên ngực con không còn là lời nguyền chết chóc, mà là bông hoa của sự cứu rỗi."

Mỗi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống sau những rặng núi đá, An lại ra ngồi trước hiên nhà, nhìn về phía hồ Mỏ So khuất sau rặng tre già. Ký ức về Tuyết Hoa vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ giọng hát u oán nhưng đầy mê hoặc của nàng vang vọng giữa đêm sương lạnh, nhớ đôi mắt phượng đen láy luôn nhìn anh đầy khao khát lẫn đau đớn giằng xé. Những cái ôm siết chặt đến nghẹt thở, những nhịp hông cuồng nhiệt trong hang đá ẩm ướt, và cả nụ hôn dịu dàng cuối cùng dưới ánh nắng sớm... tất cả đều chân thật đến mức anh cảm giác như da thịt mình vẫn còn lưu lại hơi ấm của nàng.

Ông Bát bước ra hiên, đặt bát thuốc bắc nóng hổi lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh chỗ An ngồi. Hơi thuốc nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm nồng của các loại thảo dược núi rừng.

"Uống thuốc đi con, cho ấm người," Ông Bát nói rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

An đón lấy bát thuốc, hơi ấm từ gốm nung truyền qua lòng bàn tay làm anh tỉnh táo hơn:

"Dạ, con cảm ơn ông."

Ông Bát nhìn sắc diện hồng hào, khỏe mạnh của An, khẽ gật đầu hài lòng:

"Thuốc bắc này giúp con điều hòa khí huyết, kết hợp với luồng sinh khí thanh khiết trong vết bớt sẽ giúp cơ thể con phục hồi hoàn toàn. Nhưng quan trọng nhất vẫn là tâm bệnh. Con đã đỡ trăn trở hơn chưa?"

An nhấp một ngụm thuốc đắng chát, cảm giác nóng ấm chạy dọc xuống dạ dày, lan tỏa ra tứ chi. Anh thở ra một hơi dài, mắt nhìn về hướng hồ nước lúc này đã chìm trong bóng tối nhập nhoạng:

"Con không còn cảm thấy oán giận hay sợ hãi nữa, chỉ là lòng vẫn có một khoảng trống không thể lấp đầy. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, con lại nhớ về đêm cuối cùng dưới lòng hồ. Da thịt con dường như vẫn giữ lại xúc cảm mát lạnh từ bờ vai trần của nàng, cả sự khít khao khi hai cơ thể hòa làm một. Những chuyện đó cứ như vừa mới xảy ra hôm qua."

Ông Bát trầm ngâm nhìn khói thuốc bay lờ lững:

"Vết thương da thịt dễ lành, nhưng vết thương lòng thì cần thời gian. Tuyết Hoa đã dùng cả sinh mệnh để cứu con, nàng mong muốn con được sống một cuộc đời bình thường, vui vẻ. Đừng để sự hy sinh của nàng trở nên vô ích."

"Con biết, thưa ông," An cúi đầu nhìn bát thuốc màu nâu sẫm phản chiếu gương mặt mình. "Nhưng con luôn tự hỏi, liệu linh hồn nàng đã thực sự được siêu thoát? Nàng có phải chịu đau đớn gì nữa không?"

Ông Bát khẽ lắc đầu, đặt bàn tay khô gầy lên vai An:

"Nhân quả đã được định đoạt. Oán hận tiêu tan thì linh hồn sẽ được nhẹ nhàng bước vào luân hồi. Nàng đã buông bỏ được chấp niệm hai trăm năm, đó chính là sự siêu thoát hoàn mỹ nhất. Con không cần phải lo lắng cho nàng nữa. Hãy lo cho chính bản thân mình."

An im lặng một lúc lâu. Lời khuyên của Ông Bát như một luồng gió mát thổi qua tâm trí đang rối bời của anh. Anh biết ông nói đúng. Con đường phía trước của anh vẫn còn dài, và anh phải sống sao cho xứng đáng với sự sống mà Tuyết Hoa đã đánh đổi bằng cả linh hồn.

"Thưa ông Bát," An ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. "Con muốn viết một cuốn sách. Con muốn ghi lại tất cả những câu chuyện này. Không chỉ là câu chuyện của con và Tuyết Hoa, mà là cả những truyền thuyết, những oan khiên khuất lấp dưới những lòng hồ, hang đá của vùng Thất Sơn này. Con muốn người đời hiểu rằng, đằng sau những lời nguyền đáng sợ luôn là những bi kịch đẫm nước mắt của con người. Nếu chúng ta chỉ nhìn bằng sự sợ hãi hay dục vọng, chúng ta sẽ chỉ nhận lại cái chết. Nhưng nếu chúng ta nhìn bằng lòng thấu cảm, chúng ta có thể hóa giải được cả những oán nghiệp sâu dày nhất."

Đôi mắt già nua của Ông Bát sáng lên một tia ấm áp. Ông vuốt chòm râu bạc, mỉm cười gật đầu:

"Tốt lắm. Đó là một ý định rất nhân văn. Viết đi con. Hãy dùng ngòi bút của mình để soi sáng những góc khuất u tối của vùng đất này. Đó cũng chính là cách con trả ơn cho Tuyết Hoa, giúp những oan hồn khác tìm thấy sự thấu hiểu từ thế giới người sống."

Kể từ ngày hôm đó, An bắt đầu lao vào công việc viết lách. Mỗi buổi sáng, sau khi giúp Ông Bát dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc vườn cây thuốc, anh lại ngồi bên chiếc bàn gỗ mun cạnh cửa sổ, cặm cụi đặt bút viết những dòng bản thảo đầu tiên.

Cuốn sách được viết bằng tất cả những trải nghiệm xương máu, những ký ức da thịt nồng nàn và cả nỗi đau đớn giằng xé mà anh đã trải qua. An miêu tả chi tiết cảm giác đê mê tột cùng khi bị ma nữ quyến dụ, sự lạnh lẽo của âm khí luồn lách qua da thịt, và cả sự ấm áp kỳ diệu của tình thương khi oán nghiệp được hóa giải. Anh không né tránh những chi tiết thân mật thể xác, bởi anh hiểu rằng chính sự giao thoa dục vọng ban đầu là chất xúc tác dẫn dắt anh đi sâu vào thế giới nội tâm u uất của Tuyết Hoa, để rồi từ đó tìm thấy con đường cứu rỗi linh hồn nàng.

Những đêm dài bên ánh đèn dầu, An viết trong sự tập trung cao độ. Đôi khi, mùi hương sen rừng dịu nhẹ lại phảng phất đâu đây quanh căn phòng, như một sự hiện diện âm thầm của Tuyết Hoa đang ở bên cạnh cổ vũ anh. Những lúc ấy, lồng ngực trái của anh lại ấm lên, nhịp tim đập mạnh mẽ đầy sức sống như muốn nhắc nhở anh về lời hứa sống tiếp một cuộc đời trọn vẹn.

Ông Bát thỉnh thoảng lại đến bên cạnh, xem những trang viết của An rồi đưa ra những lời khuyên sâu sắc về lịch sử và tâm linh vùng Bảy Núi. Sự hiểu biết thông thái của ông lão ẩn sĩ đã giúp cho cuốn sách của An thêm phần chân thực và có chiều sâu văn hóa sâu sắc.

Thời gian trôi đi, những trang bản thảo ngày một dày thêm, mang theo cả sự trưởng thành và bình tâm trong tâm hồn chàng trai trẻ. An nhận ra rằng, việc viết sách không chỉ là để hoàn thành lời hứa với Tuyết Hoa, mà còn là một quá trình tự chữa lành cho chính bản thân mình. Mỗi dòng chữ viết ra như trút bỏ bớt một phần gánh nặng u sầu trong lòng anh, biến những ký ức đau thương thành những bài học nhân văn sâu sắc.

***

Một năm sau.

Tiết trời Thất Sơn bước vào những ngày nắng rực rỡ nhất của mùa khô. Sương mù không còn dày đặc như năm ngoái, chỉ còn là những dải lụa mỏng manh vắt ngang qua những đỉnh núi đá xám trước khi tan biến dưới ánh mặt trời rực rỡ.

An lúc này đã hai mươi tư tuổi. Trông anh khỏe mạnh và rắn rỏi hơn rất nhiều so với một năm trước. Làn da rám nắng khỏe khoắn, bả vai rộng và những thớ cơ săn chắc lộ ra dưới chiếc áo thun đơn giản. Ánh mắt anh không còn vẻ đờ đẫn, mệt mỏi của kẻ bị hút sinh khí, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh, sáng suốt và tràn đầy sức sống.

Cuốn sách của anh với tiêu đề "Huyền Thoại Dưới Lòng Hồ Thất Sơn" đã chính thức hoàn thành và được xuất bản. Cuốn sách nhanh chóng nhận được sự đón nhận nồng nhiệt từ độc giả, không chỉ bởi những chi tiết ly kỳ, ma mị của các truyền thuyết dân gian, mà còn bởi thông điệp nhân văn sâu sắc về lòng thấu cảm và sự hóa giải oán nghiệp bằng tình yêu chân thành.

Hôm nay, An quyết định thực hiện chuyến đi trở lại vùng hồ để thực hiện tâm nguyện cuối cùng của mình.

Anh không chọn hồ Mỏ So, nơi Tuyết Hoa đã tan rã, mà anh tìm đến hồ Tà Pạ - một hồ nước nổi tiếng nằm trên đỉnh núi Tà Pạ thuộc huyện Tri Tôn.

Trước khi đi, An đã có một cuộc trò chuyện dài với Ông Bát để đính chính về sự liên quan kỳ lạ giữa hai địa danh này. Theo những ghi chép cổ mà Ông Bát tìm thấy trong một ngôi chùa Khmer cổ và những trải nghiệm tâm linh của chính ông, hồ Mỏ So và hồ Tà Pạ tuy nằm ở hai khu vực khác nhau nhưng sâu dưới lòng đất, chúng lại được kết nối bởi một hệ thống long mạch và mạch nước ngầm kỳ ảo xuyên qua ruột đá vôi của vùng Thất Sơn.

"Hồ Mỏ So nằm ở vùng đất thấp, u tối và bao quanh bởi các hang động ẩm ướt, là nơi oán khí dễ tích tụ và giam cầm các vong hồn," Ông Bát đã giải thích với An bên chén trà chiều hôm trước. "Nhưng mạch nước ngầm chảy từ hồ Mỏ So, sau khi được gột rửa sạch oán niệm bởi tình yêu và sự hy sinh của con, đã theo dòng chảy ngầm trong lòng núi Thất Sơn chảy ngược lên cao, hội tụ tại mạch nguồn tinh khiết nhất của hồ Tà Pạ. Nơi đó nước trong vắt như ngọc, nhận đầy ánh sáng mặt trời, chính là nơi linh hồn siêu thoát của Tuyết Hoa nương náu và hòa nhập vào linh khí của đất trời."

Nghe những lời đó, An hiểu rằng hồ Tà Pạ mới chính là nơi anh cần đến để tiễn biệt nàng, nơi linh hồn nàng thực sự tìm thấy sự tự do dưới ánh mặt trời ấm áp, không còn phải trốn tránh dưới lòng hồ Mỏ So lạnh lẽo và u tối.

An leo lên những bậc đá dẫn lên đỉnh núi Tà Pạ. Gió núi thổi lồng lộng, mang theo hơi thở mát lành của rừng cây và đất đá. Khi đỉnh núi hiện ra trước mắt, An không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ của hồ Tà Pạ.

Nước hồ xanh ngắt một màu ngọc bích trong vắt, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh thẳm và những vách đá dựng đứng xung quanh. Nơi đây không có vẻ u uất, lạnh lẽo của hồ Mỏ So ban đêm, mà tràn ngập ánh sáng mặt trời rực rỡ, lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn trên mặt nước.

An bước xuống mép nước, tìm đến một phiến đá phẳng nằm sát bờ hồ. Anh đặt chiếc ba lô xuống đất, lấy ra từ bên trong một đóa hoa sen hồng tươi thắm mà anh đã tự tay hái từ một đầm sen dưới chân núi vào sáng sớm. Đóa hoa sen hồng với những cánh hoa mịn màng, căng tràn sức sống, mang theo mùi hương thơm ngát, ngọt ngào.

An cởi chiếc áo thun bên ngoài, để lộ khuôn ngực vạm vỡ, săn chắc dưới ánh nắng vàng rực rỡ của vùng Thất Sơn. Ngay trên ngực trái của anh, vết bớt hoa sen ngày nào nay chỉ còn là một dấu ký ức mờ nhạt, một vệt da sáng màu ẩn hiện dưới da thịt như một cánh hoa sen thanh khiết. Nó không còn gây ra bất kỳ cơn đau buốt nhói nào, mà chỉ tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp, nhẹ nhàng theo từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh.

Anh bước chân trần xuống mép nước hồ Tà Pạ. Làn nước mát lạnh, trong vắt bao quanh cổ chân anh, rồi dâng dần lên đến bắp chân và đùi. Cảm giác mát lạnh này không còn mang theo sự lạnh buốt đáng sợ của âm khí ma nữ ngày trước, mà ngược lại, nó mang đến một cảm giác vô cùng sảng khoái, dễ chịu như đang được gột rửa mọi bụi trần.

An quỳ xuống bên mép nước, hai tay nâng niu đóa sen hồng đặt sát ngực trái, ngay vị trí vết bớt hoa sen. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim mình đập đều đặn, mạnh mẽ hòa cùng tiếng gió núi xào xạc qua các kẽ đá và tiếng sóng nước vỗ nhè nhẹ vào đùi anh.

Trong tâm trí anh, hình bóng Tuyết Hoa lại hiện về. Không còn là ma nữ trần trụi, ma mị với những nhịp hông cuồng nhiệt trong hang đá tối tăm, cũng không còn là vong hồn đau đớn với những vết rạn nứt oán hận trên da thịt. Hình ảnh hiện lên lúc này là một thiếu nữ lương thiện của hai trăm năm trước, mặc chiếc áo lụa trắng đơn giản, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió, nở nụ cười thanh thản, ngọt ngào dưới ánh nắng sớm ấm áp.

"Tuyết Hoa... Con sách của chúng ta đã hoàn thành rồi," An thì thầm, giọng anh trầm ấm và bình yên. "Tôi đã mang câu chuyện của cô, tình yêu của cô và cả sự hy sinh cao cả của cô giới thiệu cho thế giới người sống. Từ nay về sau, người đời sẽ nhớ đến cô như một linh hồn đẹp đẽ đã được siêu thoát, chứ không phải một ma nữ đáng sợ dưới lòng hồ."

An đưa đóa sen hồng lên môi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên những cánh hoa thơm ngát.

"Cảm ơn cô đã cứu sống tôi, đã cho tôi biết thế nào là tình yêu thực sự. Vết bớt trên ngực này sẽ mãi là dấu ấn kỷ niệm, đi theo tôi suốt cuộc đời này. Hãy yên nghỉ và đầu thai vào một kiếp sống mới thật hạnh phúc, Tuyết Hoa nhé."

An từ từ mở mắt ra, hai tay nhẹ nhàng đặt đóa sen hồng xuống lòng nước hồ Tà Pạ trong vắt.

Đóa hoa sen hồng bồng bềnh nổi trên mặt nước xanh ngọc bích, từ từ trôi ra xa bờ theo những gợn sóng lăn tăn. Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, đóa hoa như phát ra một luồng sáng hồng dịu nhẹ, lấp lánh.

Ngay lúc đó, một cơn gió núi mát lành, mạnh mẽ từ hướng đỉnh núi thổi xuống, lướt qua mặt hồ làm xao động làn nước trong vắt. Cơn gió thổi qua cơ thể trần trụi của An, mơn trớn trên làn da ấm áp, vuốt ve bờ vai rộng và lồng ngực vạm vỡ của anh. Cảm giác mát rượi, dịu dàng và trơn mịn ấy chân thật đến kỳ lạ, tựa như đôi bàn tay mềm mại của Tuyết Hoa đang nhẹ nhàng vuốt ve anh lần cuối trước khi rời đi.

Trong tiếng gió ngàn rít qua các khe đá, An mơ hồ nghe thấy một tiếng cười khúc khích trong trẻo, nhẹ nhàng vang vọng bên tai anh, rồi tan biến vào khoảng không gian bao la của vùng đất Thất Sơn linh thiêng.

An mỉm cười thả bông sen xuống hồ, làn gió mát lành thổi qua như một cái vuốt ve dịu dàng của người xưa. Anh đứng dậy, ngực trái ấm áp nhịp đập, mắt hướng theo đóa sen hồng đang trôi dần về phía trung tâm hồ Tà Pạ, hòa vào làn nước xanh ngắt dưới ánh mặt trời rực rỡ của một ngày mới.