Sự buốt lạnh đê mê ấy vẫn bám chặt lấy da thịt An khi dương vật của anh từ từ rút ra khỏi âm đạo lạnh lẽo của Tuyết Hoa. Khúc thịt nóng hổi vừa mới phóng tinh xong giờ nhũn ra, trượt qua kẽ hai mép lồn mềm mại đang co thắt nhẹ của ma nữ. Cơ thể anh rã rời, đổ sụp xuống phiến đá nhám bên dưới làn da buốt giá của nàng. Từng vệt tinh dịch trắng đục hòa cùng dịch âm đạo dính dấp chảy dọc xuống đùi anh, nhanh chóng nguội ngắt dưới hơi lạnh buốt của đá núi Thất Sơn.
An nằm im, không còn chút sức lực nào để nâng nổi một cánh tay. Anh áp một bên má vào bầu ngực mềm mại nhưng im lìm, hoàn toàn không có nhịp tim của Tuyết Hoa. Bóng tối đặc quánh trong lòng hang đá nuốt chửng lấy chút ý thức tàn dư của anh. Hơi lạnh từ cơ thể ma nữ chậm rãi len lỏi vào từng lỗ chân lông trên da thịt An, hút đi những mẩu sinh khí ấm áp cuối cùng còn sót lại sau cuộc hoan lạc điên cuồng. Đầu óc anh quay cuồng, nửa muốn thoát khỏi sự lạnh lẽo đang ăn mòn cơ thể, nửa lại muốn chìm sâu hơn vào thứ khoái cảm nhục dục ma mị này.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, An cảm nhận rõ rệt sự sống của mình đang bị rút bớt. Mỗi nhịp thở của anh trở nên nặng nề hơn, lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng. Làn da của Tuyết Hoa áp sát vào người anh mát rượi, một cái mát lạnh kỳ lạ không giống như nước đá, mà là cái lạnh của cõi âm, của những gì đã khuất sâu dưới lòng đất. Anh biết điều này là sai trái, anh biết mình đang tự dâng hiến mạng sống cho một vong hồn, nhưng cảm giác đê mê khi dương vật được bao bọc trong lòng âm đạo ướt át của nàng quá mạnh mẽ. Nó giống như một liều thuốc phiện cực mạnh, chỉ cần nếm thử một lần là cả đời không thể dứt ra. An khẽ cựa mình, cố gắng ôm chặt lấy bờ vai trần của Tuyết Hoa, tìm kiếm chút cảm giác gần gũi cuối cùng trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng tâm trí anh.
Khi bóng tối loãng dần và những vệt sáng đầu tiên của buổi sớm len lỏi qua khe đá, An mới nặng nề mở mắt. Tuyết Hoa đã biến mất tự bao giờ. Phiến đá nhám dưới lưng anh lạnh ngắt, cứng nhắc. Cơ thể anh nặng trịch, khớp xương kêu lên những tiếng khô khốc mỗi khi anh dịch chuyển dù chỉ một milimét. Cơn đau nhức nhối từ thắt lưng chạy dọc xuống hai đùi, lan vào tận tủy xương. Đầu óc anh trống rỗng, cổ họng khô khốc như có ai đó đổ cát vào.
An gượng dậy, lết thân xác suy kiệt ra khỏi hang đá. Hai bàn tay anh bấu chặt vào vách đá nhám bén nhọn, các đầu ngón tay rướm máu để giữ cho bản thân không ngã quỵ xuống lòng suối cạn bên dưới. Làn sương mù dày đặc của vùng Bảy Núi bao phủ lấy bước đi xiêu vẹo của anh. Từng luồng gió sớm thốc thẳng vào người làm anh run lên bần bật, chiếc áo mỏng dính chặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi lạnh. Anh trở về nhà Ông Bát khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng qua rặng núi u uất. An lén lút chui qua khung cửa sổ phòng ngủ mở hé, rồi đổ sụp xuống chiếc giường tre cọt kẹt, toàn thân run rẩy dưới lớp chăn mỏng.
Suốt cả ngày hôm đó, An nằm bẹp trên chiếc giường tre đặt sát góc tường đất nứt nẻ. Anh không có sức để ngồi dậy, ngay cả việc nâng một bàn tay hay xoay người cũng trở thành một cực hình đau đớn. Những cơn mộng mị đứt quãng liên tục bám lấy anh trong giấc ngủ chập chờn.
Trong cơn mê sảng, An thấy mình lại đứng bên bờ hồ Mỏ So. Anh thấy làn da trắng bếch phát sáng của Tuyết Hoa lướt đi trên mặt nước tĩnh lặng, rồi nàng quấn lấy anh, kéo anh chìm sâu xuống đáy hồ tối tăm. Khoái cảm nhục dục từ những đêm trước trỗi dậy dữ dội trong ký ức, cào xé ruột gan anh. Cơn thèm khát ấy không đơn thuần là ham muốn thể xác thông thường, nó giống như một thứ chất độc ngấm sâu vào tủy xương, một cơn nghiện tàn khốc bắt đầu phát tác và kiểm soát toàn bộ tâm trí anh. Anh nhớ lại cảm giác âm đạo của Tuyết Hoa ôm chặt lấy dương vật mình, nếp thịt lồn mát lạnh co thắt bóp siết lấy quy đầu.
An nằm nghiêng người, co quắp hai chân để ôm lấy vùng bụng dưới đang nóng ran lên. Dục vọng cào xé khiến chiếc dương vật dưới hông anh thỉnh thoảng lại giật mạnh lên, trướng căng đau nhức trong chiếc quần đùi xộc xệch. Mỗi lần hình ảnh những thớ thịt âm đạo ẩm ướt co bóp siết lấy quy đầu hiện về trong trí óc, một dòng dịch nhờn dính dấp lại rỉ ra từ lỗ sáo, thấm ướt một mảng vải quần, tạo nên một cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng đầy kích thích. Anh cảm thấy ghê tởm sự yếu đuối của bản thân, nhưng đồng thời lại khao khát cái cảm giác buốt giá đê mê ấy đến điên cuồng. Anh tự hỏi liệu mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa trước khi cơ thể này hoàn toàn khô kiệt.
Đến trưa muộn, tiếng bước chân nặng nề ngoài hiên nhà cắt đứt cơn mộng mị của An. Cửa buồng khẽ kẹt mở. Ông Bát bưng một chén thuốc bắc đen ngòm, bốc khói nghi ngút đi vào phòng. Ông nhìn An đang nằm co quắp trên giường với sắc mặt nhợt nhạt không một giọt máu, hai hốc mắt thâm quầng sâu hoắm như người sắp chết. Ông thở dài, đặt chén thuốc lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường, rồi kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống sát mép giường tre.
"Con uống chén thuốc này đi cho ấm người," giọng Ông Bát trầm trầm, chứa đựng sự lo âu lẫn nghi ngại rõ rệt. "Sắc mặt con hôm nay tệ lắm. Khí sắc suy sụp, ấn đường xám ngoét thế này là điềm chẳng lành. Đêm qua con lại ra ngoài đúng không?"
An giật mình, cố giữ cho giọng nói không run rẩy, vội vã né tránh ánh mắt sắc sảo của người trải đời:
"Con không có... Con chỉ nằm ngủ ở đây cả đêm thôi. Chắc tại đêm qua trở gió, sương núi lạnh quá nên con bị cảm. Để con nằm nghỉ một lát rồi uống thuốc."
Ông Bát thở dài, đưa bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết chai sần của mình định chạm vào trán An để kiểm tra nhiệt độ. An hoảng hốt co người lại phía góc tường, kéo chiếc chăn mỏng che kín ngực để giấu đi vết bớt hoa sen đang bắt đầu sẫm lại thành màu xám đen kỳ quái trên ngực trái. Hành động trốn tránh thái quá của anh càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong mắt ông lão.
"Con đừng có giấu ta," Ông Bát thu tay lại, mắt dán chặt vào vùng cổ áo nhăn nhúm của An. Giọng ông chùng xuống, mang theo một nỗi cảnh báo nặng nề. "Ta sống ở đất Thất Sơn này hơn nửa đời người, người sống thế nào, người bị ma ám thế nào ta nhìn một mắt là ra. Da thịt con xám xịt, khí âm bám đầy trên người, mắt thì đờ đẫn vô thần. Đây không phải là cảm mạo thông thường. Bệnh gì mà lại rút cạn sinh khí của một thanh niên hừng hực sức sống chỉ sau vài ngày?"
An nuốt nước bọt khan, cổ họng đắng ngắt. Anh vẫn cố cãi:
"Con thực sự chỉ bị bệnh thông thường thôi ông Bát. Chắc do con chưa quen với khí hậu lạnh ban đêm ở vùng núi này. Con nghỉ ngơi một ngày, uống chén thuốc của ông là khỏe ngay."
"Đừng có bướng," Ông Bát lắc đầu, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn hiện rõ sự nghiêm nghị. "Đất Thất Sơn này nhiều tà khí lắm. Có những thứ khuất mặt khuất mày chuyên đi quyến rũ trai tráng để cướp đi sinh mạng. Con không lo bảo trọng thân xác, đến lúc hối không kịp. Uống hết chén thuốc nóng này đi, nó giúp trục xuất âm khí ra khỏi cơ thể. Uống xong rồi ngủ một giấc, tối nay tuyệt đối không được ra ngoài."
Nói rồi, Ông Bát bước ra ngoài, khép hờ cánh cửa buồng. Ngay khi tiếng bước chân của ông vừa dứt ngoài hiên nhà, An gượng dậy. Anh nhìn chén thuốc bắc đen ngòm đang bốc khói nghi ngút trên bàn. Mùi thuốc bắc đắng nghét bốc lên nồng nặc. Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: chén thuốc nóng ấm này sẽ làm dịu đi ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt cơ thể anh, và anh thì không muốn dập tắt nó. Anh sợ rằng nếu cơ thể mình ấm lên, anh sẽ mất đi sự khao khát cái lạnh buốt của Tuyết Hoa. Anh muốn giữ nguyên cơn thèm khát hoang dại này để đêm nay lại được hiến dâng cho ma nữ.
An vơ lấy chén thuốc, bước nhanh đến góc tường nứt nẻ và đổ thẳng xuống khe đất dưới gầm giường. Mùi thuốc bắc hòa lẫn với mùi đất ẩm mốc bốc lên, nhưng anh không bận tâm. Anh đặt chén không lại vị trí cũ, rồi nằm vật xuống giường, thở dốc. Cơn thèm khát lại trỗi dậy, chiếc dương vật dưới quần đùi lại cương cứng lên, giật nhẹ theo từng nhịp thở yếu ớt của anh.
Thời gian trôi đi chậm chạp đến nghẹt thở. An nằm im trên giường, mắt dán chặt vào khe hở nhỏ của cửa liếp, đếm từng vệt nắng di chuyển trên sàn gỗ cho đến khi chúng tắt hẳn. Anh tự hỏi Tuyết Hoa giờ đang ở đâu, dưới lòng hồ Mỏ So lạnh lẽo hay đang đợi anh ở lòng hang đá cũ. Mỗi giây phút chờ đợi đối với anh lúc này là một sự tra tấn thể xác tột cùng.
Khi bóng tối ẩm ướt bắt đầu bao phủ lên r��ng núi Thất Sơn u uất, An lén lút ngồi dậy. Đầu gối anh run rẩy dữ dội, bước chân loạng choạng suýt ngã khi vừa đặt chân xuống đất. Nhưng mặc kệ cơ thể đang gào thét vì suy kiệt, mặc kệ lồng ngực đau nhói vì thiếu dưỡng khí, dục vọng điên cuồng đã chiến thắng bản năng sinh tồn. Anh lặng lẽ trèo qua cửa sổ, bước chân xiêu vẹo lướt qua những bụi rậm u tối, hướng về phía lòng hang đá cũ.
Tuyết Hoa đã đứng chờ sẵn bên phiến đá phẳng nằm sâu trong lòng hang. Dưới ánh sáng ma mị phát ra từ những kẽ đá ẩm ướt, nàng đứng đó trần trụi, không mặc gì. Thân thể nàng trắng muốt tương phản gay gắt với bóng tối âm u xung quanh. Làn da ma nữ mịn màng không một tì vết, hai bầu ngực căng tròn kiêu hãnh nhô cao với đầu nhũ hoa đỏ mọng như máu, vùng tam giác mật rậm rạp cỏ đen che đậy khe lồn đang rỉ dịch ướt đẫm. Nhìn thấy An loạng choạng tiến vào, Tuyết Hoa khẽ cong môi cười khêu gợi. Ánh mắt phượng của nàng lấp lánh sự thèm khát nguồn sinh khí nóng hổi đang chảy trong cơ thể anh.
Nàng bước tới, luồn những ngón tay lạnh ngắt như đá tuyết vào mái tóc rối của An, kéo ghì đầu anh xuống và áp bờ môi đỏ mọng vào miệng anh. Nụ hôn lạnh buốt như một luồng điện chạy dọc sống lưng, lập tức kích thích dương vật dưới hông An trướng nở, cương cứng đến mức đau nhức. Tuyết Hoa dùng hai tay ôm lấy má An, chiếc lưỡi lạnh lẽo của nàng luồn sâu vào miệng anh, quấn quýt lấy lưỡi anh, hút đi chút hơi ấm yếu ớt. Đồng thời, bàn tay mềm mại của nàng trượt dần xuống ngực, cào nhẹ qua vết bớt hoa sen rồi dừng lại ở cạp quần đùi của anh.
Nàng nhanh chóng lột bỏ chiếc quần đùi vướng víu của An. Dương vật của An bật ra ngoài, đỏ ửng và cương cứng hết cỡ, đầu khấc rỉ ra từng giọt dịch nhờn ấm nóng. Tuyết Hoa cúi xuống, mái tóc đen dài rũ xuống đùi An khi nàng ngậm lấy quy đầu dương vật của anh. Chiếc lưỡi ướt át, lạnh giá của nàng lướt quanh rãnh quy đầu, rồi nàng mút mạnh, nuốt trọn cả khúc thịt trướng căng vào khoang miệng buốt lạnh. An ưỡn người, hai tay bấu chặt vào bờ vai trần của nàng, rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng khi cảm giác nóng lạnh giao thoa điên cuồng ở đầu khấc.
Tuyết Hoa ngẩng đầu lên, kéo theo một sợi chỉ bạc dính dấp từ đầu dương vật của An. Nàng nằm ngửa ra phiến đá nhám, hai chân dang rộng, lộ ra khe lồn hồng hào ướt đẫm dịch nhờn. Nàng dùng những ngón tay thon dài tự vạch hai mép lồn của mình ra, để lộ lỗ âm đạo đang co bóp mời gọi.
"Vào đi anh," giọng nàng thì thầm, lạnh lẽo mà đầy mê hoặc.
An không thể chịu đựng thêm nữa. Anh quỳ giữa hai đùi nàng, ghì chặt hông xuống. Đầu khấc to tròn của anh chạm vào cửa lồn lạnh ngắt, trượt qua lớp dịch nhờn rồi cắm mạnh vào sâu bên trong. Lòng âm đạo của Tuyết Hoa co thắt dữ dội, ôm xiết lấy toàn bộ chiều dài dương vật của An. Cái lạnh từ nếp thịt lồn bao bọc lấy khúc thịt nóng hổi, tạo nên một sự kích thích tột độ khiến An run bắn người. Anh rên rỉ, bắt đầu dập mạnh hông.
Mỗi nhịp thúc của An đều đưa dương vật chạm đến tận cùng tử cung lạnh lẽo của ma nữ. Tuyết Hoa vòng hai chân kẹp chặt lấy hông anh, hai tay ôm ghì lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của chàng trai trẻ. Nàng di chuyển nhịp nhàng dưới thân anh, chủ động co bóp các thớ thịt âm đạo để vắt kiệt sinh lực từ anh. Trong bóng tối của hang đá, tiếng da thịt va chạm nhau bành bạch vang lên đều đặn hòa cùng tiếng thở dốc đầy dục vọng của hai người.
An cảm nhận rõ rệt sinh khí của mình đang thoát ra qua đầu dương vật, truyền thẳng vào cơ thể Tuyết Hoa. Nhưng khoái cảm từ những nếp thịt lồn mát lạnh co bóp siết lấy quy đầu quá mãnh liệt, lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi cái chết trong anh. Anh lật người nàng lại, bắt nàng quỳ gối trên phiến đá để thực hiện tư thế từ phía sau. An ôm lấy hông Tuyết Hoa, thúc mạnh dương vật vào sâu trong âm đạo từ phía sau. Lồn của ma nữ vẫn dồi dào dịch nhờn, mỗi lần anh rút ra rồi đâm sầm vào lại tạo nên những tiếng nhóp nhép đầy khêu gợi. Nhịp thúc của anh ngày càng nhanh, cuồng nhiệt và hoang dại như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Làn da của Tuyết Hoa dần hồng hào lên, hai bầu ngực căng tròn đung đưa theo từng nhịp thúc của anh, nhũ hoa đỏ mọng săn cứng lại. Trái ngược với sự hồi sinh rực rỡ của nàng, cơ thể An ngày càng rã rời, lồng ngực co thắt vì thiếu dưỡng khí, vết bớt hoa sen trên ngực trái nhói lên từng cơn đau buốt.
"Tuyết Hoa... tôi sắp..." An thều thào, đôi mắt đờ đẫn vô thần nhưng hông vẫn thúc mạnh không ngừng.
Tuyết Hoa quay đầu lại, đôi mắt phượng lấp lánh tia nhìn ma mị. Nàng chủ động lùi hông về phía sau, nuốt trọn dương vật anh vào tận cùng âm đạo lạnh ngắt. Sự co bóp điên cuồng của các thớ thịt lồn ép sát vào quy đầu đẩy An vào cơn cực khoái. Anh run rẩy dữ dội, bắn từng luồng tinh dịch ấm nóng vào sâu bên trong lòng âm đạo của nàng. Cùng với dòng tinh dịch ấy, luồng sinh khí cuối cùng trong đêm của anh bị vắt kiệt, khiến anh đổ sụp xuống lưng nàng, ngất đi trong sự buốt lạnh đê mê.
Khi những vệt sáng nhạt của buổi sớm bắt đầu xuyên qua làn sương dày, rọi vào lòng hang đá, An mới nặng nề tỉnh dậy. Thân hình trần trụi của Tuyết Hoa đã biến mất. Đầu óc anh quay cuồng, toàn thân đau nhức như vừa bị nghiền nát dưới những tảng đá lớn.
An gượng dậy, dùng chút tàn lực cuối cùng để lết thân xác suy kiệt ra khỏi hang đá. Đầu gối anh run rẩy bần bật dưới sức nặng của cơ thể. Vừa bước chân ra khỏi cửa hang, đặt chân lên nền đá ẩm sương, đầu gối An hoàn toàn khuỵu xuống. Anh ngã quỵ xuống đất, hai bàn tay bấu chặt vào cỏ dại để giữ cho mình không ngất đi. Hơi thở anh đứt quãng, lồng ngực phập phồng yếu ớt, nhưng trong tâm trí đờ đẫn của anh lúc này, nỗi sợ hãi cái chết hoàn toàn bị che lấp bởi một khao khát điên cuồng: anh muốn quay lại lòng hang, muốn được ôm lấy làn da lạnh giá và chìm đắm trong âm đạo của Tuyết Hoa một lần nữa.