Những sợi khói mong manh ấy vừa rã ra, lòng bàn tay An lập tức áp chặt lấy bờ vai trần đang run rẩy của Tuyết Hoa, cảm nhận da thịt nàng từ chỗ lạnh buốt bắt đầu ấm dần lên. Sương đêm Thất Sơn từ các sườn núi đá tràn xuống, mơn trớn trên tấm lưng trần của anh, làm nổi lên từng đường gai ốc buốt nhói. Thế nhưng ngay phía dưới hông họ, nước hồ Mỏ So lại chuyển biến kỳ lạ, cuộn trào lên những luồng hơi ấm áp dịu nhẹ như đang ôm ấp hai thân thể trần trụi.
Vòng tay An siết chặt lấy tấm lưng thon thả của nàng, cảm nhận từng đốt sống nhỏ nhắn của Tuyết Hoa đã có sự mềm mại, đàn hồi của một cơ thể sống, không còn cứng đờ như khúc gỗ mục dưới đáy hồ. Hơi thở của nàng dần dịu lại trên vai anh, từng nhịp thở nhẹ nhàng phả vào da cổ của An, sưởi ấm vùng da thịt vốn đang tái nhợt đi vì sương lạnh.
An nới lỏng vòng tay một chút để nhìn thẳng vào gương mặt nàng. Dưới ánh trăng non yếu ớt của vùng Thất Sơn, những vết rạn nứt xám xịt trên gò má của Tuyết Hoa đã biến mất hoàn toàn, trả lại vẻ mịn màng, trắng trẻo. Đôi mắt phượng của nàng không còn lấp lánh thứ ánh sáng ma mị, đói khát sinh khí của một bóng ma oán hận, mà giờ đây đẫm nước mắt, trong vắt nhìn anh bằng tất cả sự đầu hàng, biết ơn của một linh hồn vừa tìm lại được phần người đã mất từ hai thế kỷ trước.
“An,” Tuyết Hoa thầm thì, giọng nàng run rẩy, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy áp sát vào tai anh. “Anh thật sự không sợ em sao? Em đã suýt giết chết anh, đã cướp đi bao nhiêu phần sống của anh... Em là kẻ tội lỗi.”
An lắc đầu, những ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng, lau đi giọt nước mắt ấm áp vừa lăn dài xuống cằm. “Tôi nhìn thấy tất cả rồi. Tôi nhìn thấy chiếc xích sắt găm vào xương tủy cô, nhìn thấy nỗi đau mà cô phải chịu đựng suốt hai trăm năm qua dưới lòng hồ lạnh lẽo này. Nỗi đau đó lớn hơn nhiều so với những gì tôi đã trải qua. Bây giờ mọi chuyện qua rồi, Tuyết Hoa. Tôi tự nguyện ở đây với cô, không có tà thuật nào cả.”
“Em chưa từng nghĩ...” Tuyết Hoa nghẹn ngào, bàn tay nàng tìm kiếm bàn tay An, đan chặt các ngón tay vào nhau dưới nước. “Hai trăm năm qua, ai gặp em cũng chỉ có sự thèm khát đê hèn hoặc sự sợ hãi tột cùng. Chỉ có anh nhìn em bằng ánh mắt này.”
“Vì cô xứng đáng được yêu thương,” An nói khẽ, cảm nhận hơi ấm từ ngực nàng truyền qua cơ thể mình. “Hãy để tôi gột rửa nỗi đau này cho cô.”
Tuyết Hoa áp sát trán mình vào trán An, hai cơ thể trần trụi dán chặt vào nhau giữa lòng hồ phẳng lặng. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa hai da trần khiến một dòng điện chạy dọc sống lưng cả hai. An cảm nhận rõ rệt hai bầu ngực mềm mại, săn chắc của nàng đang ép sát vào khuôn ngực gầy gò của mình, đầu vú hồng hào của nàng cọ xát vào vết bớt hoa sen vẫn còn âm ỉ đau nhức trên ngực trái anh. Sự cọ xát ấy không mang lại cảm giác buốt nhói, mà là một sự xoa dịu êm ái, khiến nhịp tim đang đập dồn dập của anh dần bình ổn trở lại. Hai trái tim ép sát vào nhau qua lồng ngực trần, đập chung một nhịp đập thổn thức giữa không gian tĩnh mịch.
“Tim anh đập nhanh quá,” Tuyết Hoa khẽ thì thầm, bàn tay nàng mơn trớn trên lồng ngực anh, nơi vết bớt hoa sen đang tỏa ra hơi ấm nhẹ. “Nó đập vì em phải không?”
“Nó đập vì tôi nhận ra cô thực sự đang ở đây, bằng xương bằng thịt,” An trả lời, cúi đầu xuống hôn lên trán nàng, rồi dọc theo sống mũi thanh tú xuống bờ môi mềm. “Không phải là một giấc mơ đầy mị hoặc, mà là một linh hồn sống đang khao khát được yêu.”
Tuyết Hoa rùng mình, nàng ôm chặt lấy tấm lưng anh, để dòng nước hồ ấm áp dâng cao ôm lấy hông hai người. Nước hồ dường như có linh tính, từng đợt sóng nhỏ vỗ nhẹ vào da thịt họ, mang đến cảm giác thư thái lạ kỳ. Cái lạnh buốt của đêm Thất Sơn không thể xâm nhập vào khoảng không gian chỉ có hơi ấm da thịt và nhịp đập thổn thức của hai trái tim.
Nàng chủ động dắt anh bước lùi sâu hơn vào lòng hồ. Nước hồ Mỏ So ban đêm vốn lạnh buốt, nhưng lúc này, khi chạm vào da chân của hai người, dòng nước dường như chuyển động cuộn trào ấm áp, nâng đỡ lấy thân thể của cả hai. Tuyết Hoa từ từ ngửa người ra phía sau, để mái tóc đen dài mượt mà xõa rộng trên mặt nước như một bức tranh mực tàu khổng lồ. Nước nâng đỡ tấm lưng thon thả của nàng, khiến nàng nổi bồng bềnh trên mặt hồ phẳng lặng như một đóa sen trắng đang hé nở dưới ánh trăng.
Nàng kéo nhẹ tay An, ánh mắt phượng lấp lánh nước nhìn anh đầy khát khao và tự nguyện. “Hãy đến với em, An. Lần này, không phải vì sự cưỡng cầu, không phải vì tà thuật hút sinh mạng. Em muốn dâng hiến tất cả cho anh, muốn trả lại cho anh những gì em đã lấy, bằng cả linh hồn này.”
An bước tới, quỳ gối giữa dòng nước ấm áp dâng ngang hông. Dưới nước hồ trong vắt phản chiếu ánh trăng, cơ thể trần trụi của Tuyết Hoa hiện ra hoàn mỹ đến nghẹt thở. Cặp đùi thon dài, trắng muốt của nàng khẽ tách ra, lộ ra khe lồn mịn màng, ẩm ướt với những sợi lông đen mềm mại bao bọc xung quanh. Nơi tư mật của nàng lúc này không còn đóng chặt lạnh lẽo như băng đá, mà đã bắt đầu mở ra, tiết ra những dòng dịch thể ấm nóng, hòa vào dòng nước hồ xung quanh.
Dương vật của An dưới sự kích thích của xúc giác và tình cảm chân thành đã cương cứng đến mức cực hạn. Khúc thịt nóng hổi, trướng to và đỏ ửng, đầu dương vật rỉ ra những giọt dịch trong suốt, thèm khát sự ôm ấp của da thịt nàng. Anh cúi xuống, hai tay ôm lấy cặp mông căng tròn, mềm mại của Tuyết Hoa, nâng hông nàng lên cao hơn một chút trên mặt nước.
Đôi môi họ tìm đến nhau trong một nụ hôn nồng nàn. Nụ hôn này hoàn toàn khác biệt với những nụ hôn trước đây. Nó không có sự vội vã, tham lam của ma thuật dẫn dụ, mà dịu dàng, sâu lắng. Lưỡi An rướn vào bên trong khoang miệng ấm áp của Tuyết Hoa, quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại của nàng, mút mát và thưởng thức vị ngọt ngào thanh khiết. Tuyết Hoa rên rỉ nhẹ nhàng qua chiếc mũi thanh tú, hai tay nàng vòng qua cổ An, ngón tay luồn vào mái tóc anh, kéo anh sát hơn nữa.
Khi đôi môi rời ra, An di chuyển nụ hôn xuống chiếc cổ kiêu sa của nàng, rồi đến bờ vai trần mềm mại. Anh ngậm lấy một bên bầu ngực căng tròn của Tuyết Hoa, dùng đầu lưỡi liếm láp xung quanh quầng vú hồng hào rồi mút mạnh đầu vú đang cương cứng. Tuyết Hoa ưỡn cong người trên mặt nước, miệng bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy khoái cảm: “A... An... nóng quá... ân nhân của em...”
Tay An trượt xuống dưới, chạm vào khe lồn ẩm ướt của nàng. Những ngón tay anh nhẹ nhàng tách mép âm đạo mềm mại, cọ xát vào hạt mầm nhạy cảm đang sưng tấy lên vì ham muốn. Tuyết Hoa run rẩy dữ dội, hai chân nàng tự động co lại, vòng qua hông An, ghì chặt lấy thắt lưng anh. Cửa lồn của nàng co bóp liên tục, như một cái miệng nhỏ đang thèm khát được lấp đầy.
An đưa đầu dương vật to lớn của mình chạm vào cửa lồn nhớp nháp của Tuyết Hoa. Sự nóng bỏng của khúc thịt chạm vào da thịt nhạy cảm của nàng khiến cả hai cùng rùng mình. An nhìn sâu vào mắt nàng, tìm kiếm sự xác nhận cuối cùng. Tuyết Hoa gật đầu, nước mắt lại trào ra, nụ cười của nàng thanh thản và hạnh phúc chưa từng có.
Anh từ từ hạ hông xuống, ấn mạnh dương vật vào bên trong âm đạo của nàng.
“Ư... ưm...” Tuyết Hoa ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ của nàng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của lòng hồ.
Lồn của Tuyết Hoa cực kỳ chật khít và ấm áp. Khi dương vật của An cắm ngập vào sâu trong lồn nàng, anh cảm giác như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Các thớ thịt bên trong âm đạo nàng co thắt mãnh liệt, ôm chặt lấy toàn bộ thân dương vật của anh, mút mát lấy đầu khấc một cách điên cuồng. Sự ấm áp và ẩm ướt bao bọc lấy anh, xua tan đi tất cả những cảm giác lạnh lẽo của đêm tối Thất Sơn.
Ngay khoảnh khắc sự giao thoa thể xác hoàn thành, vết bớt hoa sen trên ngực trái của An đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau nhói dâng lên khiến anh khựng lại, gương mặt thoáng nhăn nhó. Thế nhưng, Tuyết Hoa không để anh phải chịu đựng lâu. Nàng nhắm nghiền mắt, vận động toàn bộ linh lực còn sót lại trong cơ thể mình.
Thay vì hút đi sinh khí như những lần hoan lạc trước, Tuyết Hoa chủ động mở rộng tâm thức và linh mạch. Dòng sinh khí dồi dào mà nàng đã tích lũy, cùng với phần sinh mệnh lực mà nàng đã lấy từ An trong những đêm trước, bắt đầu chảy ngược lại. Từ sâu trong tử cung và âm đạo của nàng, một luồng năng lượng ấm áp, nồng đượm như dòng nước mùa xuân tuôn trào, bao bọc lấy dương vật của An, rồi theo tủy sống truyền thẳng lên lồng ngực anh.
Luồng sinh khí ấm áp chảy cuồn cuộn vào tim An, trực tiếp chạm vào vết bớt hoa sen đang co thắt. Cảm giác đau đớn nhức nhối lập tức dịu đi, thay thế bằng một sự dễ chịu, sảng khoái lan tỏa khắp các dây thần kinh. Vết bớt hoa sen xám xịt trên ngực anh bắt đầu nhạt dần đi, màu đen u tối của oán độc bị đẩy lùi, chỉ còn lại một màu hồng nhạt như cánh hoa sen thật sự dưới ánh bình minh.
“An... anh có cảm thấy... ấm áp không?” Tuyết Hoa thì thầm, hai tay nàng ôm lấy lưng anh, những cái móng tay khẽ miết nhẹ trên da thịt anh.
“Có,” An thở hắt ra, cảm giác kiệt quệ thể xác suốt những ngày qua dường như đang tan biến theo từng nhịp chuyển động của dòng năng lượng. “Ấm lắm, Tuyết Hoa. Tôi cảm nhận được nhịp tim của cô đang đập chung một nhịp với tôi. Nó đập rất nhanh.”
“Nó đập vì anh,” Tuyết Hoa mỉm cười, đôi mắt phượng nhìn anh đắm đuối. “Từ bây giờ, nhịp đập này, sinh mệnh này đều thuộc về anh.”
Nhịp hông của hai người bắt đầu nhịp nhàng và sâu hơn. An xoay người, nâng Tuyết Hoa lên để nàng ở tư thế cưỡi ngựa, ngồi trên đùi anh giữa dòng nước ấm. Tuyết Hoa khẽ thốt lên một tiếng, hai tay nàng bám chặt vào bả vai anh, cặp đùi thon dài kẹp lấy hông anh. Dương vật to lớn của An cắm ngập vào tận đáy lồn nàng từ phía dưới, sự tiếp xúc sâu đến mức cả hai cùng rên rỉ nghẹn ngào. Tuyết Hoa chủ động nâng hạ hông theo nhịp chuyển động của An, những đợt sóng nước dập dềnh xoa dịu làn da nóng hổi của cả hai.
Mỗi lần anh rút dương vật ra gần hết cửa lồn rồi lại thúc sâu vào tận đáy âm đạo của nàng, tiếng nước nhớp nháp giữa hai cơ thể lại vang lên, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn của hai linh hồn đang hòa làm một.
Tuyết Hoa ôm chặt lấy vai anh, nàng phối hợp nhịp nhàng bằng cách nâng hông lên đón nhận mỗi cú thúc của anh. Lồn nàng liên tục tiết ra nhiều dịch bôi trơn hơn, khiến cuộc giao hợp trở nên mượt mà, ấm áp vô cùng. Nàng cảm nhận được sự thanh thản tuyệt đối đang lan tỏa trong tâm hồn mình. Những u uất, hận thù của hai trăm năm qua, những tiếng khóc oán than dưới đáy hồ sâu thẳm lúc này đều được gột rửa sạch sẽ bởi sự ấm áp, bao dung từ cơ thể và tình yêu của An.
Khi cuộc hoan lạc đi vào giai đoạn cao trào, cơ thể trần trụi của cả hai bắt đầu phát ra một luồng hào quang vàng nhạt ấm áp. Luồng sáng ấy không chói mắt, mà dịu nhẹ như ánh sáng của những ngọn nến trong đêm. Hào quang bao bọc lấy hai thân thể đang quấn chặt vào nhau, lan tỏa ra mặt nước hồ xung quanh, gột rửa đi mọi âm khí u uất tích tụ hàng thế kỷ qua ở vùng đất Thất Sơn này. Mặt nước hồ Mỏ So lúc này phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh sáng vàng nhạt ấm áp và bóng hình của đôi tình nhân đang siêu thoát khỏi những ràng buộc của nhân gian.
An tăng tốc độ nhấp hông, những cú thúc của anh trở nên sâu hơn, chạm vào tận cùng tử cung của nàng. Dương vật anh căng trướng bên trong lồn Tuyết Hoa, cọ xát vào những điểm nhạy cảm nhất khiến nàng không ngừng rên rỉ, những tiếng kêu cứu rỗi vang lên giữa đêm sương.
“A... An... em sắp... sắp được giải thoát rồi... Ôm em chặt hơn nữa đi anh...”
An siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy thân thể trần trụi, mềm mại của nàng. Anh thúc mạnh liên tiếp vài chục cái vào sâu trong lồn nàng, cảm nhận sự co bóp điên cuồng của âm đạo Tuyết Hoa đang chào đón dòng tinh túy của mình.
Ở nhịp thúc cuối cùng, An gầm nhẹ một tiếng, dương vật anh giật mạnh bên trong lồn nàng, bắn ra những luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu trong tử cung Tuyết Hoa. Cùng lúc đó, Tuyết Hoa cũng thét nhẹ một tiếng đầy viên mãn, âm đạo nàng co thắt dữ dội, ôm khít lấy dương vật anh khi nàng đạt đến đỉnh cao của sự thăng hoa thể xác và tâm linh. Dòng sinh khí cuối cùng được truyền trả hoàn toàn, hòa quyện cùng dòng tinh dịch ấm nóng của An bên trong cơ thể nàng.
Luồng hào quang vàng nhạt bùng sáng lên một lần nữa rồi từ từ thu liễm lại.
An nằm đè lên người Tuyết Hoa, hơi thở hai người vẫn còn dồn dập, đan xen vào nhau giữa màn đêm tĩnh lặng. Dương vật của anh vẫn còn cắm sâu trong lòng âm đạo chật khít, nóng ấm của nàng, chầm chậm mềm đi nhưng anh không có ý định rút ra ngay lập tức. Cả hai nằm bồng bềnh trên làn nước ấm áp của hồ Mỏ So, như thể thế giới xung quanh chỉ còn lại nhịp đập nhẹ nhàng từ hai lồng ngực trần đang áp chặt vào nhau.
Nội tâm An lúc này tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có. Anh đưa tay tự sờ lên ngực trái của mình. Vết bớt hoa sen vốn là nỗi ám ảnh kinh hoàng suốt những ngày qua, thứ từng rỉ ra độc tố xám đen cấu xé tim gan anh, giờ đây hoàn toàn lặng yên. Không còn cảm giác rát buốt như lửa đốt, không còn những cơn nhói đau đến mức nghẹt thở mỗi khi sương đêm buông xuống. Thay vào đó, một luồng sinh khí dồi dào, thuần khiết đang luân chuyển đều đặn qua các mạch máu, mang lại sự sảng khoái và sinh lực căng tràn cho từng thớ thịt. Vết bớt không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã chuyển sang màu hồng nhạt dịu dàng, tựa như một đóa sen thật sự vừa được thanh tẩy khỏi bùn lầy oán hận.
Anh cúi đầu, nhìn sâu vào mắt Tuyết Hoa. Dưới ánh trăng non phản chiếu trên mặt nước, đôi mắt phượng của nàng không còn chút tà khí nào. Nước mắt của nàng vẫn chảy, nhưng đó là những giọt nước mắt thanh thản, gột rửa đi hai trăm năm cô độc, tủi hờn và oán hận. Linh hồn nàng lúc này nhẹ nhõm như cánh chim bay lượn trên đỉnh núi đá Thất Sơn, trút bỏ được chiếc xích sắt vô hình từng găm chặt nàng vào đáy hồ lạnh lẽo.
“Tuyết Hoa,” An khẽ gọi, giọng anh khàn đi vì dư âm của cuộc hoan lạc vừa rồi. Anh đưa tay vuốt ngược những lọn tóc đen dài ướt đẫm của nàng ra sau vai. “Cô thấy trong người thế nào?”
Tuyết Hoa mỉm cười, nụ cười thanh khiết và rạng rỡ nhất mà An từng được nhìn thấy kể từ khi gặp nàng. Nàng đưa hai tay ôm lấy má anh, những ngón tay ấm áp vuốt ve làn da đã lấy lại được huyết sắc hồng hào của anh.
“Nhẹ lắm, An ạ,” nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh đồng vang lên giữa thung lũng đá. “Giống như em vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài dằng dặc suốt hai trăm năm. Những tiếng gào thét, những oán hận, những xiềng xích dưới đáy hồ sâu... tất cả đều tan biến rồi. Em không còn nghe thấy tiếng ai khóc nữa, cũng không còn cảm thấy cái lạnh buốt xương tủy bám lấy linh hồn mình.”
Nàng khẽ nấc lên một tiếng, nhưng khóe môi vẫn cong lên hạnh phúc. “Em đã được tự do rồi, An. Nhờ có anh.”
An siết chặt eo nàng, kéo cơ thể trần trụi của nàng sát vào ngực mình hơn nữa. Sự cọ xát nhẹ nhàng giữa hai làn da trần sưởi ấm cho cả hai giữa cái se lạnh của sương đêm vùng cao. “Không phải chỉ nhờ tôi. Mà là vì chính cô đã chọn buông bỏ. Nếu cô không chủ động mở lòng, không chọn cách trả lại sinh khí và tin tưởng vào tình cảm này, chúng ta đã cùng chìm sâu xuống đáy hồ rồi.”
Tuyết Hoa lắc đầu, áp gò má mịn màng của mình vào lồng ngực anh, ngay sát bên vết bớt hoa sen nay đã lành lặn. Nàng lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ, đều đặn của anh bên dưới lớp da thịt ấm áp. “Anh không biết đâu... Khi nhìn thấy anh nằm đó, hơi thở yếu ớt vì bị em hút cạn sinh lực, lòng em đau đớn vô cùng. Lúc đó em nhận ra, nếu em tồn tại thêm một ngàn năm nữa bằng cách sát hại những sinh mạng vô tội, bằng cách làm tổn thương người duy nhất thực lòng yêu thương em, thì sự tồn tại đó cũng chỉ là một sự đày đọa vô cùng tận mà thôi. Em không muốn làm một con quái vật nữa.”
Nàng dừng lại, đôi môi mọng khẽ hôn lên vết bớt màu hồng nhạt trên ngực anh. “Vết bớt của anh... không còn đau nữa phải không?”
“Không đau nữa,” An khẽ cười, một tay luồn vào eo nàng nâng nhẹ thân hình mềm mại lên, khiến dương vật đang mềm của anh từ từ trượt ra ngoài âm đạo ấm ướt của nàng. Tiếng nước nhớp nháp khẽ vang lên rồi tan vào tiếng gió đêm. “Nó ấm lắm. Tôi có thể cảm nhận được nguồn sống của mình đã quay trở lại, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Cô đã trả lại toàn bộ cho tôi rồi.”
“Em không chỉ trả lại sinh lực cho anh,” Tuyết Hoa ngước nhìn anh, ánh mắt đong đầy sự lưu luyến và dịu dàng sâu thẳm. “Em muốn gửi gắm cả linh hồn này cho anh. Để mỗi khi anh nhìn thấy hoa sen, anh sẽ nhớ rằng dưới lòng hồ Mỏ So này, từng có một Tuyết Hoa yêu anh bằng tất cả những gì nàng có.”
Nỗi buồn man mác đột ngột dâng lên trong lòng An khi nghe những lời như lời từ biệt ấy. Anh biết rõ, cuộc hoan lạc siêu thoát này là chìa khóa để hóa giải lời nguyền, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc thời gian của Tuyết Hoa ở cõi tạm này không còn nhiều. Khi oán khí tiêu tán hoàn toàn, linh hồn nàng sẽ phải đi đầu thai, rời bỏ thế giới này và rời bỏ anh mãi mãi.
“Chúng ta sẽ còn bao lâu bên nhau?” An hỏi, giọng anh chùng xuống, vòng tay ôm lấy nàng càng thêm siết chặt như muốn níu giữ bóng hình đang có phần hư ảo dưới ánh trăng.
Tuyết Hoa im lặng nhìn anh. Nàng vươn người lên, chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng, không mang theo chút dục vọng thể xác nào mà chỉ có sự ngọt ngào, chân thành thuần khiết. “Cho đến khi ánh bình minh đầu tiên của vùng Thất Sơn chạm vào mặt hồ này, An ạ. Khi ánh sáng xua tan đi làn sương đêm, oán niệm của em sẽ hoàn toàn tan rã, và em sẽ được siêu thoát.”
Nàng vuốt ve bờ vai rộng của anh, cảm nhận làn da trần của anh dưới những đợt gió đêm. “Đừng buồn, anh. Đây là kết cục đẹp đẽ nhất mà em có thể mơ tới. Hai trăm năm qua, em đã sống trong bóng tối, trong sự thù hận và nhơ nhuốc. Được tan biến trong vòng tay anh, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp, đó là ân huệ lớn nhất mà ông trời dành cho em.”
An cúi đầu, áp trán mình vào trán nàng, hai hơi thở ấm nóng một lần nữa hòa vào nhau. “Tôi sẽ không bao giờ quên cô, Tuyết Hoa. Cho dù sau này tôi có đi đâu, làm gì, hình bóng cô dưới mặt nước hồ này vẫn sẽ luôn ở trong tim tôi.”
“Em biết,” Tuyết Hoa thì thầm, nước mắt nàng hòa vào làn nước ấm áp của hồ Mỏ So. “Em cũng sẽ luôn nhớ về hơi ấm của anh. Nhờ có anh, em mới biết thế nào là được yêu thương thực sự.”
Hai người cứ thế ôm nhau, để mặc cho dòng nước hồ ấm áp dâng nhẹ quanh hông, nâng đỡ lấy hai thân thể trần trụi. Cái lạnh của đêm Thất Sơn dường như đã bị đẩy lùi hoàn toàn khỏi khoảng không gian phẳng lặng này. Dưới ánh trăng non đang từ từ lặn về phía sau những ngọn núi đá, đôi tình nhân thì thầm những lời hẹn ước của hai thế giới, tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi cuối cùng trước khi bình minh ló dạng.