← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 13 / 20

Đôi chân An vấp váp lao đi trên đá rêu ẩm, hơi thở đứt nghẹn nơi cổ họng, nhưng anh chợt khựng lại bên phiến đá phẳng nằm sát ngách tối. Trên phiến đá ấy, chiếc quần jean xám và chiếc áo thun cotton của anh vẫn nằm lăn lóc từ đêm qua. Làn gió lạnh từ cửa hang thổi vào da thịt trần trụi khiến An run rẩy bần bật. Khắp thân thể anh lúc này chỉ còn chiếc quần lót mỏng dính đầy dịch thể hoan lạc từ cuộc giao thoa dưới đáy hồ. 

An quỳ sụp xuống bên phiến đá ẩm, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy lớp vải jean thô ráp. Anh cuống cuồng xỏ chân vào ống quần, nhưng bàn chân dính đầy đất cát ẩm và rêu phong khiến ống quần bị kẹt lại. Càng vội vã, các thớ cơ chân càng co rút tê cứng. An phải dùng sức kéo mạnh, tiếng khóa kéo kim loại rít lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch của lòng hang. Đầu gối anh đập liên tục vào đá nhọn đau điếng, máu rỉ ra hòa cùng bùn đất bết dính. Anh vội vã vơ lấy chiếc áo thun xám, trùm vội qua đầu. Đầu cổ anh bị kẹt trong lớp vải một nhịp thở dài đầy ngột ngạt trước khi chui ra ngoài, mái tóc rối bù dựng đứng vì tĩnh điện và mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm.

Trong lúc loay hoay cài nút quần, ánh đèn pin chao đảo trên tay An quét qua ngách đá tối tăm bên cạnh. Ánh sáng vàng vọt rọi thẳng vào một đống hài cốt chất chồng lên nhau. Những khúc xương sườn cong cớn trắng hếu đan xen vào nhau như mạng nhện độc. Ngay phía trên đỉnh đống xương, một hộp sọ nằm nghiêng, hốc mắt đen ngòm sâu hoắm như đang nhìn chằm chằm vào anh, khoang miệng há hốc trong một tư thế gào thét câm lặng vĩnh viễn. Có những bộ xương dường như vẫn còn giữ nguyên tư thế co quắp đau đớn, hai tay cào cấu vào vách đá trước khi chết khô, móng tay bấu sâu vào đá đến mức nứt vỡ. Mùi hôi thối dịu nhẹ của xương cốt mục nát quyện với mùi sương ẩm tạo thành một thứ tử khí đặc quánh, xộc thẳng vào buồng phổi làm An nôn khan. Anh nhận ra những bộ xương này chính là những người tiền nhiệm của mình, những thanh niên trai tráng cũng từng đắm chìm trong sự hoan lạc tột cùng của ma nữ để rồi chết khô không một ai hay biết.

Đột ngột, một cơn đau dữ dội bùng lên từ lồng ngực trái của An. Vết bớt hoa sen màu xám đen giật mạnh một cái, rồi tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng như có ai áp một thanh sắt nung đỏ trực tiếp vào da thịt anh. Cơn đau rát bỏng làm An khuỵu xuống phiến đá, tay phải bóp chặt lấy ngực áo, hàm răng nghiền chặt vào nhau để không bật ra tiếng hét. Từ tâm của vết bớt hoa sen ấy, những luồng khí buốt giá như kim châm bắt đầu lan tỏa ra khắp các nhánh xương sườn, chạy dọc sống lưng và làm đông cứng các khớp cơ của anh. Mỗi nhịp tim đập, vết bớt lại nhói lên một cơn đau buốt, nhắc nhở anh rằng thời gian của mình đang cạn dần. Nếu không chạy thoát khỏi đây ngay bây giờ, anh chắc chắn sẽ trở thành bộ xương tiếp theo trong cái hố chôn kinh hoàng kia.

An cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức lực tàn tạ đứng dậy. Anh bỏ lại chiếc đèn pin đã hỏng trên nền đá, chỉ hướng thẳng về phía cửa hang, nơi vệt sáng ban mai yếu ớt, mờ đục đang len qua màn sương dày hắt vào. Chỉ còn mười thước, rồi năm thước. Lối thoát ngay trước mắt.

Nhưng luồng ánh sáng nhạt nhòa ấy đột ngột bị che khuất.

Tuyết Hoa bước ra từ vách đá sát cửa hang. Nàng đứng đó, làn da trắng bệch phát sáng dưới ánh sáng ban mai mờ ảo, đối lập với mái tóc đen dài rủ chấm hông. Gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của nàng lúc này không còn nét dịu dàng ngoan ngoãn của những đêm ân ái. Dưới khóe mắt phượng và hai bên thái dương của nàng, những vệt rạn nứt nhỏ như sợi chỉ xám đen hiện lên rõ rệt, rỉ ra làn khói mỏng u uất. Đôi mắt nàng đỏ rực oán hận, nhìn An trừng trừng.

"Anh muốn bỏ trốn?" Giọng nàng thanh tao nhưng lạnh thấu xương, vang vọng khắp vòm hang đá.

An khựng lại, đôi chân run rẩy không đứng vững. Anh lùi lại một bước, tấm lưng chạm vào vách hang ẩm ướt rỉ nước buốt giá. Anh run giọng:

"Tuyết Hoa... thả tôi đi. Tôi van cô... những bộ xương trong kia... tôi đã nhìn thấy hết rồi. Tôi không muốn chết ở đây! Tôi còn cha mẹ, còn cả cuộc đời phía trước... Tôi cầu xin cô..."

"Chết?" Tuyết Hoa khẽ cười, tiếng cười của nàng thê lương, vang vọng vào lòng hang rồi dội lại như những tiếng khóc oán than. Nàng bước tới một bước, làn lụa trắng quấn quanh ngực khẽ lay động theo làn sương mù. "Anh sợ chết đến thế sao? Những đêm ở bên thiếp, khi anh rên rỉ trong khoái cảm, khi anh ôm chặt lấy thân thể thiếp và thề thốt sẽ không bao giờ rời xa... lúc đó anh đâu có sợ? Anh nói anh yêu thiếp, anh nói trần gian này không có gì bằng thiếp. Hóa ra tất cả chỉ là những lời dối trá của lũ đàn ông các người!"

"Đó là vì tôi bị cô dùng tà thuật mê hoặc!" An hét lên, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng và tức giận. "Cô không phải người! Cô là ma quỷ! Cô đã lừa tôi, cô đang rút cạn mạng sống của tôi qua từng đêm! Nhìn vết bớt này đi!" Anh giật mạnh cổ áo thun xuống, lộ ra vết bớt hoa sen đen kịt đang tỏa ra luồng hắc khí nhạt nhòa dưới ánh sáng bình minh. "Nó đang giết tôi từng ngày! Tôi không muốn trở thành một đống xương khô vô danh trong cái ngách hang tối tăm kia!"

Mắt phượng của Tuyết Hoa khẽ lay động, một tia đau đớn thoáng qua gương mặt rạn nứt của nàng, nhưng rồi lập tức bị thay thế bởi sự cuồng nộ tột cùng. Nàng bước dồn dập về phía anh, mỗi bước chân trần của nàng chạm xuống nền đá lạnh, sương mù xung quanh lại cuộn lên dữ dội. 

"Thiếp lừa anh? Chính anh đã tự nguyện tìm đến bờ hồ! Chính anh đã ném lá bùa hộ mệnh của lão thầy pháp kia đi để quay lại ôm lấy thiếp! Thiếp đã cho anh thứ khoái lạc mà không một người đàn bà trần gian nào có thể mang lại. Giờ đây, khi nhan sắc thiếp cần được nuôi dưỡng, khi thiếp cần anh để tồn tại, anh lại muốn bỏ chạy như những kẻ hèn nhát trước đây? Thiếp cô độc ở đây hai trăm năm, chịu đựng cái lạnh thấu xương của hồ sâu, anh có biết thế nào là đau đớn không?"

"Tôi không muốn làm một bộ xương khô!" An lùi lại, mắt nhìn dáo dác xung quanh tìm lối thoát khác. "Cô thả tôi ra! Tôi sẽ không tiết lộ bí mật của cô cho ai cả. Tôi xin cô... Tuyết Hoa... hãy để tôi về..."

"Muộn rồi." Tuyết Hoa gằn giọng, đôi mắt nàng đỏ rực lên như máu. "Oán niệm hai trăm năm của thiếp không cho phép bất kỳ kẻ nào phản bội thiếp. Anh đã hiến dâng linh hồn và thể xác cho thiếp, thì trọn đời này anh phải là của thiếp. Dù có phải chết, anh cũng phải chết trong lòng thiếp! Thể xác này, sinh mạng này, ngay từ đầu đã không còn là của anh nữa rồi."

An kinh hoàng quay đầu, định lao vào một lối ngách tối tăm khác để trốn thoát.

Nhưng chưa kịp chuyển hướng, một luồng âm khí buốt giá đã ập đến sau lưng anh. Không khí quanh An đặc quánh lại, nặng nề như chì. Tay chân anh đông cứng, chiếc đèn pin tuột khỏi tay rơi xuống đá, tắt ngấm. Toàn thân An bị ghim chặt bởi một sức mạnh vô hình. Two arms of his were pulled back, pressed tightly against the freezing, wet rock wall. 

Tuyết Hoa tiến lại gần. Nàng giơ bàn tay thon dài, móng tay sắc nhọn mơn trớn trên cổ họng An rồi miết dần xuống ngực anh. Lực đẩy từ lòng bàn tay nàng khiến An ngã ngửa xuống phiến đá phẳng nằm ngay sát lối ra. Anh giãy giũa, các thớ cơ căng cứng đến đau đớn nhưng không thể nhấc nổi một ngón tay. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy những ngọn núi Thất Sơn mờ ảo trong sương sớm bên ngoài cửa hang, nhưng khoảng cách vài mét ấy giờ đây xa xôi như hai thế giới.

"Đừng... Tuyết Hoa... xin cô... đừng làm vậy..." An nấc nghẹn, nước mắt bất lực trào ra nơi khóe mắt.

Tuyết Hoa nhìn anh, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười thê lương. Nàng đưa hai tay lên ngực, từ từ tháo bỏ dải lụa trắng duy nhất trên người. Dải lụa rơi xuống phiến đá ẩm ướt. Cơ thể trần trụi của ma nữ phơi bày trước mắt An dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa. 

Hai bầu ngực của nàng tròn đầy, trắng muốt, đầu vú hồng hào dựng đứng lên vì lạnh. Vòng eo thon thả dẫn xuống phần hông quả táo nảy nở. Nơi ngã ba đùi của nàng, vùng lông mu đen nhánh vây quanh mép lồn đầy đặn, mọng nước và đang rỉ ra thứ dịch thể trong suốt, thơm nồng mùi hoa sen rừng.

Nàng quỳ gối trên đùi An, hai tay nắm lấy cạp quần jean của anh, dùng móng tay rạch mạnh. Tiếng vải rách vang lên xoành xoạch. Chiếc quần jean và quần lót của An bị nàng xé toạc, để lộ phần thân dưới trần trụi.

Dù tâm trí An đang gào thét vì sợ hãi, dương vật của anh dưới sự kích thích của ma thuật và hương thơm của nàng vẫn tự chủ trướng nở, dựng đứng lên cứng ngắc. Nó đỏ ửng, nổi gân guốc dọc thân cu, đầu khấc rỉ ra giọt dịch đầu tiên.

Tuyết Hoa cúi xuống, áp bầu ngực mềm mại, lạnh ngắt của mình vào khuôn mặt An. Nàng ngậm lấy môi anh, mút mát cuồng nhiệt. Nụ hôn của nàng không có hơi ấm, chỉ có cảm giác tê dại lan nhanh từ đầu lưỡi xuống tận sống lưng. Tay nàng luồn xuống dưới, nắm lấy gốc dương vật của An, vuốt ve mạnh bạo. Ngón tay lạnh buốt của nàng miết quanh đầu khấc, chà xát lỗ tiểu khiến An rùng mình, hông vô thức nẩy lên.

"Của anh cứng thế này... mà miệng lại nói lời từ chối sao?" Tuyết Hoa thì thầm sát tai anh, hơi thở nàng mang theo mùi tử khí lạnh lẽo.

Nàng ngồi thẳng dậy, dang rộng hai chân, đặt âm hộ căng mọng của mình ngay trên đầu dương vật đang rung rẩy của An. Mép lồn nàng đỏ hồng, hé mở, những sợi lông mu cọ xát vào thân cu của anh gây ra một cơn ngứa ngáy điên cuồng.

Tuyết Hoa từ từ hạ hông xuống.

"Á!" An hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm khi quy đầu của anh đâm rách rào cản, lọt vào lòng âm đạo chật hẹp, lạnh lẽo của nàng.

Tuyết Hoa không dừng lại. Nàng nhấn mạnh hông xuống tận cùng. Dương vật của An cắm ngập vào sâu trong lồn nàng, lút cán đến tận xương chậu. Sự co thắt kịch liệt từ các vách ngăn âm đạo của ma nữ bóp chặt lấy thân cu của anh như hàng ngàn bàn tay nhỏ đang xoa bóp, mút mát.

Tuyết Hoa bắt đầu nhún nhảy. Nàng chọn tư thế cưỡi ngựa, hai đùi khép chặt vào hông An, hai tay chống lên ngực anh để lấy điểm tựa. Nàng thúc hông lên xuống với tốc độ nhanh dần. Mỗi lần nàng nhấc người lên, dương vật An gần như bị rút ra hết cỡ, đầu khấc cọ xát vào cửa lồn nhạy cảm, để rồi ngay sau đó nàng lại nện mạnh mông xuống, đóng cây cu của anh vào sâu trong tử cung lạnh ngắt của mình.

Tiếng da thịt va chạm nhau "bạch, bạch" vang vọng trong hang đá ẩm ướt.

Sự giằng xé dữ dội bùng phát trong cơ thể An. Ngay trên ngực trái của anh, vết bớt hoa sen màu xám đen bắt đầu nhói lên từng cơn đau buốt. Cơn đau không âm ỉ mà buốt nhói như có hàng trăm cây kim cắm sâu vào da thịt, rút đi từng dòng máu nóng. Mỗi nhịp Tuyết Hoa thúc hông, vết bớt lại phát ra luồng ánh sáng xám xịt nhạt nhòa, hút lấy sinh khí từ tim anh truyền thẳng vào người nàng.

Nhưng ở phía dưới, thể xác anh lại phản bội lý trí. Sự co bóp điên cuồng, ấm ướt bên trong âm đạo của Tuyết Hoa đẩy khoái cảm của An lên mức tột đỉnh. Dương vật anh trướng to hơn, căng cứng đến mức đau đớn bên trong lòng lồn nàng. Anh không thể kiểm soát hông mình, nó tự động giật mạnh theo từng nhịp nhún của ma nữ, thèm khát sự siết chặt của nàng.

"Tuyết Hoa... đau... dừng lại... tôi chết mất..." An rên rỉ, hai tay anh cào cấu xuống phiến đá, móng tay bật máu.

Tuyết Hoa không nghe. Dung nhan nàng dưới tác động của luồng sinh khí mới bắt đầu biến chuyển. Những vết rạn nứt trên mặt nàng mờ đi nhanh chóng, làn da trở nên hồng hào, căng mịn hơn. Đôi mắt phượng của nàng lấp cáy thứ ánh sáng mê hoặc. Nàng cúi gập người, để hai đầu vú cọ xát vào ngực An, ngay trên vết bớt đang đau nhức của anh.

Nàng tăng tốc độ nhún. Âm đạo nàng co thắt liên tục, vắt kiệt dương vật An từ mọi phía. An cảm nhận rõ rệt sinh mệnh của mình đang trôi tuột đi theo từng luồng tinh dịch sắp trào ra. Sức lực trong người anh tiêu tán, mắt anh mờ đi, chỉ còn thấy bóng hình tuyệt mỹ của ma nữ đang điên cuồng trên người mình.

Dương vật An bên trong lồn nàng giật mạnh liên hồi. Anh biết mình đã chạm đến giới hạn của sự sống.

Tuyết Hoa đè chặt trên lồng ngực phập phồng yếu ớt của An, giọt nước mắt lạnh buốt của nàng rơi thẳng xuống môi anh.