← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 8 / 20

Cơn khát khao ấy găm chặt vào đại não An, kéo theo phản ứng co rút dữ dội từ dưới hạ bộ. Bàn tay anh cào mạnh xuống nền đất ẩm, những ngọn cỏ dại sắc nhọn cứa vào kẽ móng tay đau buốt, nhưng chút đau đớn da thịt đó chẳng thấm tháp gì so với cơn đói khát đang cào xé lồng ngực. Đầu gối anh run lên bần bật. Cứ mỗi lần anh rướn người cố đứng dậy, cả thân thể rệu rã lại đổ sụp xuống lớp bùn nhão bên ngoài cửa hang đá. Khớp hông ê ẩm, bắp đùi mỏi nhừ sau một đêm thúc liên tục vào lòng âm đạo lạnh buốt của Tuyết Hoa. 

Dưới lớp quần jeans ẩm ướt dính đầy sương đêm, dương vật anh vẫn còn nhức nhối, đầu khấc nhạy cảm cọ sát vào lớp vải thô ráp tạo nên những cơn buốt nhói lẫn tê dại. Những vệt tinh dịch cùng dịch nhờn của ma nữ đã khô cứng lại, đóng thành mảng dính dấp trên đùi trong, mỗi lần nhích chân là một lần da thịt anh bị kéo căng, nhắc nhở anh về những cú co bóp nghẹt thở đã vắt kiệt dòng tinh túy cuối cùng của mình.

Anh thở dốc, hai lá phổi phập phồng co thắt. Không khí lúc này dường như quá loãng, không đủ để lấp đầy khoang ngực đang lạnh ngắt. An dùng cùi chỏ chống đỡ thân mình, lê lết từng mét trên con đường mòn dẫn từ hồ Mỏ So về phía ngôi nhà của Ông Bát. Đầu óc anh trống rỗng, nhưng cứ mỗi nhịp thở dập dồn, hình ảnh ma mị đêm qua lại hiện lên chập chờn. Anh nhớ rõ bờ hông cong vút của Tuyết Hoa đung đưa dưới ánh trăng mờ, đôi gò bồng đảo trắng bếch rung rinh theo nhịp thúc của anh, và cái khe lồn ẩm ướt, lạnh ngắt nhưng lại mang đến khoái cảm rần rần chạy dọc sống lưng. 

Dục vọng cào xé trong bụng dưới, chực chờ biến thành một cơn ngứa ngáy điên cuồng đòi hỏi anh phải quay đầu lại, lao thẳng xuống lòng hang đá tối tăm kia để được làn da băng giá của nàng bao bọc lấy một lần nữa. Anh biết mình đang yếu đi, lồng ngực trái nhói lên từng cơn đau buốt theo nhịp tim đập chậm chạp, nhưng bản năng sinh tồn yếu ớt lúc này hoàn toàn bị đè bẹp bởi sự thèm khát đụng chạm thể xác của ma nữ.

Mỗi thước đường bò lê đối với An lúc này giống như một cuộc hành xác kéo dài vô tận. Cơn đau buốt từ lồng ngực trái lan ra khắp các dây thần kinh, kéo theo sự rã rời của xương cốt. Anh đưa tay tự ôm lấy ngực mình, nơi vết bớt hoa sen đang âm ỉ tỏa ra thứ nhiệt lượng đen tối, cắn nuốt từng chút sinh lực ít ỏi còn sót lại. Anh nhớ lại đêm qua, khi toàn thân anh chìm ngập trong bóng tối của hang đá, chỉ có tiếng thở dốc hỗn hển và tiếng nước hồ vỗ nhẹ ngoài kia làm bạn. Khi dương vật anh cắm sâu vào lòng âm đạo của Tuyết Hoa, anh không hề cảm thấy cái chết đang cận kề, chỉ thấy một niềm cực khoái tột cùng bao trùm lấy thế giới. 

Nàng đã quấn lấy anh, đôi chân dài trắng muốt kẹp chặt hông anh, ép anh phải thúc mạnh hơn, sâu hơn. Hơi lạnh từ cơ thể nàng thấm vào da thịt anh, xoa dịu đi ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội ở hạ bộ, nhưng đồng thời cũng âm thầm hút đi những giọt sinh khí nóng hổi của anh.

"Tuyết Hoa..." An thều thào gọi tên nàng trong vô thức, nước bọt khô khốc vướng nơi cổ họng khiến giọng anh khản đặc.

Mặt trời đã lên cao bằng con sào khi An lết được đến khoảng sân đất trước nhà Ông Bát. Những tia nắng hanh hao ném xuống mái lá xám xịt, nhưng không mang lại chút hơi ấm nào cho cơ thể đang run rẩy của anh. Anh bấu chặt những ngón tay rớm máu vào chiếc cột gỗ hiên nhà, định bước lên bậc thềm thì một chiếc gậy gỗ mun đen bóng đột ngột chắn ngang ngực.

Ông Bát đứng đó từ lúc nào. Bộ bà ba nâu sồng của ông đẫm sương đêm, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn sương gió lạnh lùng như đá núi. Đôi mắt ông sắc sảo, nhìn chăm chằm vào khuôn mặt xám ngoét, đôi môi tím tái và quầng thâm đen kịt quanh hốc mắt của An.

"Còn biết đường mò về đây sao?" Giọng Ông Bát trầm xuống, không có chút hơi ấm.

An ngẩng đầu lên, hơi thở đứt quãng, khóe môi khẽ giật: "Cháu... cháu chỉ đi dạo quanh hồ..."

"Đi dạo?" Ông Bát gầm gừ, giọng ông rung lên vì giận dữ. Không đợi An kịp lùi lại, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của ông lão chộp lấy cổ áo thun của anh, giật mạnh ra hai bên.

Tiếng vải rách nhẹ vang lên. Lồng ngực trần của An phơi ra trước gió lạnh. Ngay trên vùng ngực trái, nơi vị trí của tim, vết bớt hình hoa sen xám đen đã lan rộng ra bằng bàn tay, các cánh hoa sen thẫm màu lại như một vũng máu đọng lâu ngày, những đường gân máu màu tím đậm bò loằng ngoằng xung quanh, cắm sâu vào da thịt anh.

Ông Bát chỉ ngón tay run rẩy vào vết bớt, giọng ông đanh lại, chứa đựng sự tức giận lẫn bất lực: "Cậu nhìn kỹ đi! Đi dạo mà để nó cắm rễ vào tim thế này à? Các cánh hoa đang hóa đen dần rồi. Khi toàn bộ bông sen này đen kịt không còn một kẽ hở, tim cậu sẽ ngừng đập. Cậu đang tự dâng mạng sống của mình cho quỷ dữ dưới hồ Mỏ So!"

An cúi đầu nhìn xuống ngực mình, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào vết bớt. Một cảm giác nhói buốt chạy thẳng vào tim khiến anh rùng mình. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh Tuyết Hoa gục đầu vào vai anh, những ngón tay mềm mại của nàng vuốt ve tấm lưng anh lại hiện lên. Anh lảng tránh ánh mắt của Ông Bát, cố kéo hai vạt áo rách che đi vết bớt: "Không phải như ông nghĩ đâu... Cô ấy... cô ấy không hại cháu. Cháu vẫn khỏe mà. Cháu chỉ hơi mệt thôi."

"Mệt? Cậu gọi đây là mệt sao?" Ông Bát cười nhạt, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng. Ông buông cổ áo An ra, quay lưng chắp tay sau lưng, bước chậm rãi quanh hiên nhà. "Cậu nhìn lại cái thân xác tàn tạ của mình đi. Da thịt teo tóp, hơi thở thoi thóp, bước đi không vững. Cậu nghĩ thứ dưới hồ kia là người sao? Nó là Tuyết Hoa, ma nữ đã ở hồ Mỏ So này hơn hai trăm năm rồi!"

An tựa lưng vào cột hiên, từ từ trượt xuống ngồi bệt trên nền đất lạnh. Cơn mệt mỏi ập đến khiến hai mắt anh muốn nhắm nghiền lại, nhưng những lời của Ông Bát vẫn lọt vào tai anh rõ mồn một. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay từng thon dài, khỏe mạnh giờ đây gầy guộc, da bọc xương và nhợt nhạt không một sắc máu. Bụng dưới của anh lại quặn lên một cơn đau âm ỉ, nơi dương vật vẫn còn dính dấp dịch nhờn lạnh ngắt của ma nữ. Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự tương phản giữa cái nóng hổi của dòng tinh dịch anh đã bắn sâu vào lòng nàng và cái lạnh buốt đang từ hạ bộ bò dần lên ngực, cắn xé từng nhịp đập của trái tim anh.

"Ông Bát..." An thều thào, giọng nói chứa đựng sự cầu khẩn lẫn hoang mang. "Nhưng cô ấy thực sự rất cô độc. Khi cháu ở bên cô ấy... cháu cảm nhận được... cô ấy không muốn làm hại cháu. Cô ấy chỉ cần..."

"Cần sinh khí của cậu để giữ cho cái xác không bị thối rữa!" Ông Bát ngắt lời An, giọng ông đanh thép và đầy phẫn nộ. "Cậu có biết mình đang ngu muội đến mức nào không? Sự thấu cảm của cậu đặt sai chỗ rồi. Hai trăm năm trước, vùng đất này còn hoang vu, hồ Mỏ So chưa có tên trên bản đồ." Giọng Ông Bát trầm đục, như đang khơi lại một nấm mồ cổ xưa. "Tuyết Hoa vốn là một cô gái đẹp ở vùng này, nhưng bị người ta hãm hại, trói chặt rồi dìm chết dưới lòng hồ. Oán khí của cô ta tích tụ qua hàng thế kỷ, không thể siêu thoát, biến thành một loài quỷ nước chuyên dùng nhan sắc để dụ dỗ nam nhân. Cô ta cần sinh khí nóng hổi của trai trẻ để giữ cho da thịt không bị thối rữa, để duy trì vẻ ngoài lộng lẫy tà mị đó. Cậu có biết trước cậu đã có bao nhiêu người chết khô dưới lòng hồ kia không?"

An siết chặt nắm tay, lồng ngực co thắt dữ dội. Một luồng suy nghĩ hỗn loạn nổ ra trong đầu anh. Lý trí gào thét rằng Ông Bát nói đúng, rằng anh phải tránh xa bờ hồ, phải cứu lấy mạng sống của chính mình. Anh chưa muốn chết ở tuổi hai mươi ba, cuộc đời anh còn quá dài phía trước. Nhưng sâu trong tim, cảm giác mềm mại, ấm áp của những đêm giao hợp trong hang đá lại trỗi dậy chống cự. Anh nhớ rõ tiếng khóc thút thít của Tuyết Hoa khi nàng ôm chặt lấy anh, hơi thở thơm mùi hoa sen rừng của nàng phả vào cổ anh, và cả sự run rẩy của cơ thể nàng khi đón nhận dòng tinh dịch ấm nóng từ anh. 

Nàng không giống một con quỷ độc ác, nàng giống một linh hồn cô độc, khát khao hơi ấm con người đến tội nghiệp. Mỗi lần anh thúc sâu dương vật vào lòng lồn mát lạnh của nàng, nàng đều ghì chặt lấy vai anh, tiếng rên rỉ của nàng chứa đựng cả sự thỏa mãn lẫn nỗi đau đớn oán hận kéo dài trăm năm.

"Họ chết vì họ... họ tự nguyện," An thều thào biện minh, giọng nói yếu ớt nhưng đầy bướng bỉnh. "Tuyết Hoa... cô ấy cũng khổ lắm. Cô ấy bị oan... Cô ấy không ép cháu. Là cháu tự tìm đến cô ấy."

"Ngu xuẩn!" Ông Bát quay ngoắt người lại, chiếc gậy mun nện mạnh xuống nền đất phát ra tiếng động khô khốc. "Nỗi oan của cô ta thì liên quan gì đến mạng sống của cậu? Cô ta dùng dục vọng để che mắt cậu, làm cậu mụ mị đầu óc. Những chàng trai trẻ trước đây cũng nghĩ như cậu, cũng tưởng mình có được tình yêu của mỹ nhân tuyệt thế. Họ say sưa trong những đêm hoan lạc, để rồi đêm nào cũng bò ra hồ, dâng hiến thân xác cho cô ta vắt kiệt. Đến khi họ nhận ra thì đã muộn, cơ thể héo rũ như cành củi khô, máu huyết cạn kiệt, mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà khi chết. Cậu muốn kết cục của mình cũng như vậy sao? Muốn cha mẹ cậu phải nhận lại một cái xác khô không còn một giọt máu?"

Ông Bát bước đến gần An, cúi người xuống, đôi mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào đôi mắt vô thần của anh: "Dục vọng thể xác chỉ là ảo ảnh. Cô ta cho cậu khoái cảm tột đỉnh, nhưng cái giá phải trả là từng giọt máu, từng nhịp thở của cậu. Tỉnh lại đi An! Cô ta không yêu cậu, cô ta chỉ yêu cái sinh khí nóng hổi trong người cậu thôi!"

Lời nói của Ông Bát như những nhát búa nện thẳng vào óc An. Anh nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má hóp sâu. Sự giằng xé nội tâm làm anh nghẹt thở. Anh sợ chết. Nỗi sợ hãi cái chết sinh học chạy dọc sống lưng, làm các thớ thịt trên người anh run lên. Anh nghĩ đến gia đình, nghĩ đến tương lai. Nhưng khi nghĩ đến việc không bao giờ được chạm vào làn da trơn nhẵn của Tuyết Hoa nữa, không được nghe tiếng rên rỉ đê mê của nàng, không được ôm lấy tấm thân trần trụi của nàng dưới trăng, anh lại cảm thấy một nỗi trống trải và đau đớn khủng khiếp hơn cả cái chết. 

Dục vọng cào xé lồng ngực anh, biến thành một thứ chất độc ngọt ngào đã ngấm sâu vào tận xương tủy. Anh thèm khát cái cảm giác dương vật mình trượt vào trong kẽ lồn mềm mại, ướt át của nàng, thèm khát cái lạnh buốt đến tê dại phóng thẳng vào đại não khi nàng co bóp âm đạo vắt kiệt tinh dịch của anh.

"Cháu... cháu không làm được," An lẩm bẩm, lắc đầu điên cuồng. "Cháu không thể bỏ cô ấy. Cô ấy nói cô ấy yêu cháu... Cô ấy cần cháu, Ông Bát à. Nếu cháu không ra đó, cô ấy sẽ tan biến mất. Da thịt cô ấy sẽ thối rữa dưới lòng hồ lạnh lẽo kia. Cháu không thể trơ mắt nhìn cô ấy chịu đựng nỗi đau đó."

Ông Bát nhìn An với ánh mắt đầy thương hại và giận dữ. Ông thở dài một tiếng dài, tiếng thở dài trĩu nặng oán khí và sự bất lực trước sự ngu muội của người trẻ. Ông thọc tay vào túi vải bên hông, lấy ra một lá bùa màu vàng úa, trên đó vẽ những đường bùa chú ngoằn ngoèo bằng máu gà trống và chu sa đỏ tươi. Ông nhét mạnh lá bùa vào tay An, siết chặt các ngón tay của anh lại.

"Lá bùa này cậu phải luôn mang theo người. Nó sẽ ngăn không cho âm khí của cô ta xâm nhập vào tim cậu, giữ lại chút sinh khí cuối cùng này." Ông Bát nghiêm giọng ra lệnh. "Đêm nay, tuyệt đối không được bước chân ra khỏi nhà. Ta sẽ lập đàn trấn giữ quanh phòng cậu. Chỉ cần qua được đêm nay, âm khí suy giảm, cậu mới có cơ hội sống sót. Nếu cậu còn muốn nhìn thấy mặt trời ngày mai, hãy nghe ta!"

An nhìn lá bùa trong lòng bàn tay, cảm nhận được một luồng hơi ấm nhẹ lan tỏa ra, đối nghịch hoàn toàn với cái lạnh buốt đang ngự trị trong lồng ngực anh. Hơi ấm từ lá bùa chạy dọc theo các đường gân, xoa dịu đi sự tê dại ở hạ bộ và làm dịu bớt cơn nhức nhối nơi dương vật của anh. Nhưng chính luồng hơi ấm đó lại làm anh cảm thấy nhức nhối và sợ hãi. Nếu mang lá bùa này, anh sẽ không thể đến gần Tuyết Hoa, sẽ không bao giờ được hòa làm một với nàng trong lòng hang đá ẩm ướt kia nữa. Nàng sẽ đứng một mình dưới lòng hồ lạnh lẽo, chờ đợi anh trong vô vọng. Nàng sẽ ra sao nếu thiếu sinh khí của anh? Dung nhan nàng sẽ rạn nứt, nàng sẽ già đi và biến mất như lời Ông Bát nói sao?

Nỗi thương cảm kỳ lạ dành cho ma nữ trỗi dậy, lấn át cả nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề. Đầu óc anh hiện lên hình ảnh Tuyết Hoa với đôi mắt phượng đẫm lệ, bờ vai trần run rẩy dưới làn nước hồ Mỏ So. Nàng đã trao cho anh thứ khoái cảm mà không một người phụ nữ trần gian nào có thể mang lại. Anh không thể ích kỷ cứu mạng mình mà để nàng phải chịu cảnh tan biến trong đau đớn.

"Ông Bát..." An nhìn thẳng vào mắt ông lão, giọng run rẩy nhưng kiên định. "Cháu không thể mang thứ này."

"Cậu nói cái gì?" Ông Bát trợn mắt nhìn An, chiếc gậy mun trong tay ông run lên bần bật vì giận dữ. "Cậu muốn chết thật sao?"

"Cháu thà chết cùng cô ấy, còn hơn sống một cuộc đời trống rỗng thế này." An nói, giọng anh nhỏ dần nhưng chứa đựng một sự quyết tâm điên cuồng. "Dục vọng hay là cái chết... đối với cháu bây giờ không còn quan trọng nữa rồi."

An nghiến răng, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn Ông Bát, rồi nhìn con đường mòn phủ sương dẫn ra hồ Mỏ So đang vẫy gọi phía xa. Làn sương mù từ mặt hồ bắt đầu cuộn lên, như những cánh tay mềm mại của Tuyết Hoa đang vươn ra đón chào anh trở lại.

Anh dùng hết sức bình sinh đứng bật dậy, ném phăng lá bùa hộ thân xuống bãi cỏ dại dưới hiên nhà. Lá bùa màu vàng rơi xoay tròn rồi nằm im lìm trên những cọng cỏ đẫm sương.

"Cháu xin lỗi," An nói lớn, giọng run rẩy nhưng kiên định.

Trước khi Ông Bát kịp phản ứng, An quay người, dùng chút sức lực tàn cuối cùng sải bước thật nhanh về phía con đường dẫn ra hồ Mỏ So, bỏ lại tiếng gọi giận dữ của thầy ẩn sĩ vang vọng phía sau lưng.